Gấm Thêu Tuyết

Chương 5

07/01/2026 09:15

“Thôi được rồi, tôi cũng chỉ giúp anh lần này thôi.”

Kiều Kiều cắn môi nhìn tôi với vẻ ấm ức.

“Lương tháng này chỉ tính khi tôi làm xong hôm nay. Tôi rất cần số tiền đó. Vừa rồi mấy gã đàn ông sờ soạng, tôi không chịu nổi mới bỏ chạy. Ngày mai tôi sẽ nghỉ việc. Dù sao cũng cảm ơn anh.”

Cô ta giơ tay lên, tôi không nỡ nhìn, cầm ly rư/ợu uống cạn. Kiều Kiều khẽ nói lời cảm ơn rồi quay về góc tối.

Bạn bè đang định kéo tôi chơi tiếp thì điện thoại trong túi đổ chuông.

Nhìn dòng tin nhắn mới với chú thích tên, đầu tôi đ/au như búa bổ.

Chu Dịch Bạch.

“Mai anh rảnh không? Em mời anh đi ăn nhé? Mai không được thì ngày kia? Hay ngày kia nữa?”

Chỉ đọc tin nhắn thôi cũng đủ khiến tôi nhức đầu. Ban đầu cứ nghĩ Chu Dịch Bạch chỉ cả thèm chóng chán, nào ngờ gã này cũng cứng đầu không kém.

Định giả lơ cho qua, nhưng hôm qua phó tổng lại đến than thở: Mỗi lần đi đàm phán đất đai, Chu Dịch Bạch đều hỏi sao tôi không tới.

Cứ thế này, cả công ty sẽ biết chuyện của chúng tôi mất.

Tôi nghiêm túc nghi ngờ nhà họ Chu và tôi có xung khắc từ kiếp trước.

“Sao không trả lời em? Anh đang bận à?

“Anh bận gì thế? Cần em giúp gì không?”

Hàng loạt tin nhắn dồn dập khiến tôi bực bội, lồng ng/ực như có ngọn lửa th/iêu đ/ốt. Hứng thú đi chơi tan biến hết.

Chào tạm biệt bạn bè, tôi bước ra bãi đỗ xe thì phát hiện có người đi theo sau.

“Cô theo tôi làm gì?”

Kiều Kiều đứng cách xa, e dè hỏi: “Anh uống rư/ợu, lái xe nguy hiểm lắm. Để em lái giúp anh.”

“Không cần. Khu tôi ở khó bắt taxi, cô là con gái đi một mình không tiện. Tôi sẽ gọi tài xế thay.”

“Thật sự em muốn giúp anh mà.”

Nói rồi Kiều Kiều đột ngột áp sát lại. Tôi theo phản xạ chui vào xe, đóng sập cửa.

Lúc này tôi mới nhận ra bất ổn. M/áu huyết cuộn trào, toàn thân rực lửa.

“Cô hạ th/uốc tôi!”

Kiều Kiều đứng ngoài xe, ánh mắt h/oảng s/ợ nhưng vẫn cố mở cửa.

“Anh mở cửa nghe em giải thích đã nào?”

May mà tôi đã khóa trung tâm từ trước. Giờ mới vỡ lẽ mình bị lừa.

Kiều Kiều chắc là kế hoạch có sẵn. Ly rư/ợu cô ta đưa cũng có vấn đề.

Cả đời lăn lộn bar club, không ngờ có ngày bị lừa như trẻ con.

Đang định báo cảnh sát thì một ống kính máy ảnh thò ra sau cột trụ gần đó.

Có kẻ đang chụp lén.

Nhìn lại Kiều Kiều, cô ta r/un r/ẩy sợ hãi nhưng tay vẫn không ngừng kéo cửa xe.

Chắc bọn này không đơn giản là bẫy tiền. Nếu gọi cảnh sát, không biết bọn chúng sẽ c/ắt ghép video thế nào.

Tôi siết ch/ặt tay, điện thoại bên cạnh bỗng đổ chuông.

Chu Dịch Bạch lại gọi đúng lúc này.

“Gì?”

“Sao anh gắt thế? Em làm gì sai à? Em chỉ muốn mời anh đi ăn thôi mà.”

Giọng Chu Dịch Bạch nghe đầy tủi thân.

“Sao anh cứ xa lánh em? Vì em là đàn ông à? Anh phân biệt giới tính!”

Trời ạ.

Phân biệt giới tính mà dùng kiểu này cơ à?

“Nói nhiều vô ích. Có rảnh thì đến c/ứu tôi, tôi bị người ta chơi xỏ!”

“Gì cơ? Anh ở đâu?”

Tôi báo địa chỉ, Chu Dịch Bạch dặn tôi đừng cúp máy.

Kiều Kiều vẫn gõ cửa kính: “Giang tổng, mở cửa đi! Anh khó chịu lắm phải không? Em giúp anh!”

Lục lọi mãi mới tìm thấy chai nước trong xe, tôi đổ ập lên đầu.

Đồng thời, ống kính sau cột trụ cũng dịch chuyển, lộ ra khuôn mặt người cầm máy.

Quả nhiên là Trương Tề!

Khi Chu Dịch Bạch tới nơi, Kiều Kiều và đồng bọn vẫn vây quanh xe tôi.

Chu Dịch Bạch đạp hết ga lao tới, khiến Kiều Kiều thất thần bỏ chạy.

Tôi nằm co ro trong xe, chưa bao giờ thấy mình thảm hại thế này.

Tiếng gõ cửa kính vang lên. Tôi cố mở mắt, thấy Chu Dịch Bạch cúi người nhìn tôi.

“Anh ổn chứ?”

Chắc hiện tại tôi trông thê thảm lắm. Đi uống rư/ợu mà thành ra nông nỗi này.

“Khó chịu lắm à? Để em giúp anh nhé?”

Nói rồi hắn đưa tay ra. Tôi nhanh tay đ/ập vào.

“Tôi tin tưởng mới gọi cậu tới đấy.”

“Vậy em không thể phụ lòng tin của anh rồi. Đi thôi, em đưa anh vào viện.”

Trong bệ/nh viện, sau khi lấy m/áu xong, bác sĩ cho tôi truyền dịch. Đêm nay chắc phải thức trắng.

Chu Dịch Bạch xin cho tôi một phòng đơn. Tôi ngồi trên giường nhìn hắn gọt táo.

Đôi tay hắn đẹp, ngón thon dài, xươ/ng cổ tay rõ nét, làn da trắng lạnh.

“Hôm nay cảm ơn cậu.”

“Không cần. Đây là trách nhiệm của em thôi. Đang theo đuổi anh mà, để người khác chiếm mất thì em hối h/ận ch*t.”

Lại rồi. Gã này chẳng nghiêm túc lúc nào.

Tôi quay người không nói nữa. Buồn ngủ ập đến nhưng th/ần ki/nh không thể thả lỏng.

Như đúng giờ đi ngủ lại uống thêm chai th/uốc kí/ch th/ích.

“Không sao, anh ngủ đi. Em ở đây canh cho, đảm bảo không ai quấy rầy.”

Câu nói như có m/a lực, khiến tôi an tâm phần nào.

“Chu Dịch Bạch, rốt cuộc cậu thích tôi điều gì?”

“Không nói rõ được. Nhưng chắc có nhiều lắm. Thích anh thông minh, tốt bụng, thích mọi điểm đ/ộc nhất vô nhị của anh.”

Chu Dịch Bạch hạ giọng trầm ấm, như tiếng ru khiến tôi dần khép mắt. Ý thức chìm vào hư vô.

Hắn vẫn lẩm bẩm bên tai, nhưng tôi không còn sức phân biệt. Câu cuối cùng trước khi ngủ là tiếng thở dài của hắn.

“Nhiều lắm, em cũng không kể hết được. Nhưng em biết rất rõ... em chỉ thích Giang Hoài Cẩm.”

Tỉnh dậy đã sang ngày hôm sau. Chu Dịch Bạch co người nằm gục bên giường.

Mờ mịt đêm qua, tôi nhớ có y tá tới rút kim, rồi ai đó đắp chăn cho mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11
12 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6