Sau khi nhảy lầu ch*t, tôi bị hệ thống trói buộc.
Nó bắt tôi phải c/ứu rỗi nhân vật phản diện.
Tôi nằm ườn trên giường không nhúc nhích: "Ai muốn c/ứu thì c/ứu, đừng động vào tôi."
Thế là hệ thống điện gi/ật tôi suốt hai ngày trời, tôi mới miễn cưỡng bò xuống giường.
Lúc tìm thấy tên phản diện, hắn đang ngồi bên mép sân thượng với khuôn mặt u ám, vừa hút th/uốc vừa nhìn xuống.
Thấy tôi, hắn nhếch mép cười nhạo: "Lại thêm một 'đại thiện nhân' đến khuyên tôi sống tốt à?"
Tôi đảo mắt một cái, ngồi xuống bên cạnh hắn.
Bỏ qua không khí lạnh lẽo bao quanh, tôi nhìn dòng xe cộ phía dưới chậm rãi nói:
"Hay là... hai đứa mình cùng nhảy xuống luôn đi?"