Tôi chợt hiểu ra: "Anh hiểu rồi, em đang do thám đối phương đúng không? Nhân vật Phó Trì đúng là nổi bật thật, chúng ta không thể thua được."

Tôi cũng bừng tỉnh, nắm ch/ặt tay cô trợ lý:

"Đúng vậy, em thông minh quá!"

Cô trợ lý đỏ mặt khiêm tốn:

"Bình thường thôi ạ, chẳng qua hồi mẫu giáo em từng được năm bông hoa đỏ..."

Giọng lạnh băng của Phó Trì c/ắt ngang:

"Hai người đang làm gì thế?"

Tôi ngẩng đầu lên. Phó Trì mặt lạnh như tiền, ánh mắt đóng băng nhìn vào bàn tay đang nắm ch/ặt của tôi và trợ lý. Tôi vô thức buông tay ra.

Kỳ lạ, rõ ràng chẳng làm gì sai mà sao cảm thấy có lỗi thế này.

Cô trợ lý hiên ngang đứng chắn trước mặt tôi:

"Chúng em không làm gì hết!"

Phó Trì giơ tay lên, không biết từ đâu lôi ra một thẻ ngân hàng lắc lắc trước mặt cô gái:

"5 vạn."

Cô trợ lý nuốt nước bọt nhìn chiếc thẻ. Tôi cảm thấy bất ổn định ngăn cô ta thì đã thấy cô nhanh như c/ắt nhận thẻ, đứng sang bên Phó Trì:

"Boss ơi, lúc nãy anh An ngồi đây nhìn boss suốt, em đang khuyên anh ấy về nghỉ ngơi đấy ạ!"

Nói xong cô còn đắc ý liếc tôi một cái, vẻ mặt như muốn nói 'Em tuy nhận tiền nhưng không tiết lộ ý đồ thật sự của anh, mau khen em đi'.

Cánh tay giơ lên của tôi mềm nhũn buông thõng. Khóe miệng Phó Trì vốn đang căng thẳng giờ cong lên:

"An Viễn, lén nhìn tôi hả?"

"Cứ nhìn thoải mái đi, giấu giếm làm gì? Tôi thích cậu nhìn tôi mà."

Tôi cúi đầu im lặng, mặt nóng bừng. Cái trợ lý này chắc không thể giữ được rồi.

11.

Phó Trì vui vẻ theo tôi về khách sạn suốt đường. Cô trợ lý nhận tiền nên khéo léo chuồn mất. Thấy hắn định theo tôi vào phòng, tôi vội chặn cửa:

"Anh không có phòng riêng à?"

Phó Trì bình thản nói dối:

"Đến vội chưa kịp đặt."

Hắn nghĩ tôi ng/u sao? Tôi né người ra:

"Chỉ tối nay thôi, mai bảo trợ lý anh đặt phòng đi."

Tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm vọng ra. Tôi lướt điện thoại xem hot search, tâm trạng chẳng đâu vào đâu.

Đang lướt thì tay tôi khựng lại.

#PhóTrìĐêmHẹnHòNgườiTrongTim#

Mở vào là một bức ảnh rõ nét: người phụ nữ nắm tay Phó Trì bước ra khỏi khách sạn. Mặt người phụ nữ không rõ nhưng gương mặt Phó Trì thì thấy rõ mồn một.

Lòng tôi chùng xuống thì đúng lúc tiếng nước trong phòng tắm ngừng. Khi Phó Trì mở cửa, tôi tắt điện thoại giả vờ ngủ quay mặt vào tường.

Nệm giường bên cạnh xịch xuống. Hơi ấm áp sát lại gần. Phó Trì xoay vai tôi:

"An Viễn, ngủ rồi?"

Tôi không đáp, một phần vì bực bội không muốn nói, một phần ngại ngùng không biết nói gì.

Điện thoại Phó Trì đổ chuông. Hắn im lặng giây lát rồi ra ban công nghe máy. Giọng nữ vui tươi vang lên:

"A Trì..."

Những câu sau không nghe rõ vì Phó Trì đi xa. Nhưng có thể cảm nhận giọng hắn rất dịu dàng.

Tôi mở mắt, tay đặt lên ng/ực. Phải tìm lúc đi khám tổng quát mới được. Tim hình như có vấn đề. Đau quặn thắt.

Khi Phó Trì nghe điện thoại xong trở vào, tôi đã thật sự ngủ thiếp đi. Trong cơn mơ màng, cảm giác ngứa ngứa trên mặt - chắc muỗi đ/ốt. Tôi vung tay đuổi, con muỗi biến mất.

Sáng hôm sau, tôi nhẹ nhàng trở dậy chuồn mất. Tuyệt đối không phải vì sợ gặp Phó Trì tỉnh táo, chủ yếu là sợ người ta chụp được cảnh hai đứa ra vào chung. Đã là tử đối thủ thì làm gì có chuyện ngủ chung phòng.

Trên đường tới trường quay, tôi lại xem hot search. Hashtag đêm qua đã biến mất như chưa từng tồn tại, chắc đội ngũ Phó Trì đã dẹp. Thường tin giả hắn không xóa nhanh thế. Đa phần là để bảo vệ người phụ nữ kia nên mới xóa sạch tin tức chỉ sau một đêm.

13.

Phó Trì đúng giờ tới trường quay, vừa vào đã tìm tôi khắp nơi. Vừa chạm mắt, tôi lập tức quay đi. Thấy hắn định lại gần, tôi vội kéo đạo diễn đứng gần đó:

"Cảnh này..."

Phó Trì dừng bước nhưng chỉ ngập ngừng một giây đã nhanh chân tới, nắm tay lôi tôi đi. Căn phòng nghỉ quen thuộc.

Phó Trì ấn tôi ngồi xuống sofa, nhíu mày nhìn:

"An Viễn, anh đang trốn tôi."

Hắn nói chắc nịch, đến mức tôi cũng ngại cãi lại. Thấy tôi im lặng, Phó Trì lại hỏi:

"Sáng nay rời khách sạn sao không đợi tôi?"

Nhắc tới khách sạn là tôi nhớ ngay hot search đêm qua, ngẩng mắt lạnh lùng:

"Tại sao phải đợi? Bọn tôi đâu có thân đến mức đó."

Phó Trì sững lại, gi/ận dữ:

"Ngủ chung giường gọi là không thân? Hôn nhau gọi là không thân? An Viễn, nói cho tôi biết phải thế nào mới gọi là thân?"

Hắn tức, tôi còn tức hơn, đẩy hắn ra đứng dậy:

"Cút đi! Tôi đâu có tự nguyện ngủ chung với anh!"

Phó Trì nắm ch/ặt cánh tay tôi không cho đi:

"Hôm qua là tôi quấn lấy anh, tôi thừa nhận."

Ánh mắt đen kịt của hắn khiến tôi hoảng lo/ạn:

"Nhưng năm năm trước thì sao? Ngày tốt nghiệp, An Viễn, rõ ràng là anh chọc tôi trước."

Ký ức phong kín ập đến tà/n nh/ẫn. Tôi đuối sức ngồi phịch xuống sofa, như con thú bị nh/ốt gãi đầu bứt tóc. Phó Trì nói đúng, là tôi chọc hắn trước.

14.

Lễ tốt nghiệp năm năm trước.

Tôi chụp xong ảnh lớp mình vội vã chạy sang lớp Phó Trì. Bạn bè trêu:

"Không phải chứ? Ngày cuối rồi còn đấu với nó nữa à?"

Đấu cái khỉ gió. Tôi chỉ muốn chụp chung với hắn một tấm. Dù Phó Trì tính tình chó má nhưng năng lực thì tôi công nhận. Đàn ông con trai muốn chụp ảnh với tử địch cả đời thì có gì lạ?

Nhưng tôi tới muộn. Lớp Phó Trì tan từ lúc nào. Hắn bị các fan nữ vây kín chụp ảnh, không xoay xở nổi nên đã chuồn cửa sau.

Theo manh mối từ bạn cùng phòng hắn, tôi tìm khắp nơi mãi mới thấy hắn trong góc hội trường nhỏ. Phó Trì nằm dài trên ghế dài hậu trường, ng/ực phập phồng như đang ngủ.

Tôi nín thở bước lại gần:

"Phó Trì?"

Không trả lời. Tôi ngồi xổm bên cạnh, nhìn hắn thật kỹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
3 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
10 Vợ Người Máy Chương 15
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm