「Trần Đồng! Trần Đồng em yêu anh!」
Cô gái nhỏ nhắn kia bỗng bật người như lò xo phóng thẳng về phía tôi. Không ngờ thân hình mảnh mai lại có sức mạnh kinh khủng đến thế, tôi bị hất ngã, đầu đ/ập mạnh vào tường khiến mắt tối sầm lại.
Cô ta như đi/ên cuồ/ng cố gắng hôn tôi. Tôi dùng hết sức đẩy ra. Trợ lý đến gọi tập dượt vừa chứng kiến cảnh này, vội lao tới kéo cô ta đi. Nghe thấy động tĩnh, đội ngũ an ninh đổ xô vào giữ trật tự. Dưới sự bảo vệ của trợ lý, tôi nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.
"Đồng ca, đầu anh có sao không? Hay mình đi viện kiểm tra trước đi?"
Đầu còn hơi choáng nhưng tôi không muốn trì hoãn buổi diễn. THE BLACK đang trên đà vụt sáng sau một năm ra mắt. Gặp phải fan cuồ/ng đã thành chuyện cơm bữa, nhưng tôi không ngờ họ dám lẻn vào hậu trường.
"Không sao, đi thôi."
Đây là liveshow đầu tiên quy mô vạn người của THE BLACK sau khi debut. Chỉ cần thành công, nhiệm vụ của tôi sẽ kết thúc. Nghĩ đến việc không còn phải nhìn mặt Tưởng Hòa nữa, lòng tôi bỗng nhẹ tênh. Làm Omega trong cái thế giới ABO khốn nạn này đúng là khổ sở. Đàn ông chất lượng chưa được hưởng, phải làm thằng cháu đời cả năm trời.
Vừa bước lên sân khấu, ba bóng người đứng giữa sân khấu lập tức quay lại nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác. Chuyện gì thế này? Mắt họ sáng rực như sói đói thấy mồi ngon vậy? Không chỉ họ, cả đội ngũ sản xuất cũng ngừng tay.
"Mùi trà Long Tỉnh này từ đâu thế..."
"Thông tin tố Omega! Ai đấy?"
Quản lý - một Omega - phản ứng nhanh nhất, hộc tốc chạy tới kéo tôi sang một bên. Ông ta nhìn tôi với vẻ mặt k/inh h/oàng: "Miếng dán tuyến giáp của cậu bị rá/ch rồi!"
Nghe vậy, tôi muốn vỡ óc. Chẳng lẽ khi nãy bị đẩy ngã, miếng dán đã bị thủng? Quen với mùi của bản thân nên tôi không nhận ra thông tin tố đang rò rỉ. Trợ lý là Beta nên cực kỳ kém nh.ạy cả.m với mùi hương. Thế là từ nãy đến giờ tôi cứ thế tỏa hương khắp nơi ư? Khác gì chạy đồ truồng giữa thanh thiên bạch nhật! Mắt tôi lại tối sầm, thà lúc nãy đ/âm đầu ch*t quách đi còn hơn. Ba người kia khi nãy, chắc đã x/á/c định được ng/uồn phát mùi rồi nhỉ?
**4**
Xuyên vào thế giới ABO, để hoàn thành giấc mơ nghệ thuật của nguyên chủ, tôi tham gia tuyển chọn thực tập sinh từ năm 14 tuổi. Công ty nhận ra tiềm năng nên đầu tư đào tạo tôi thành gương mặt vàng của nhóm nhạc nam. Năm 18 tuổi, tôi cao 1m82, góc cạnh nam tính, ai cũng nghĩ tôi sẽ phân hóa thành Alpha. Kết quả, tôi lại thành Omega. Ban lãnh đạo và quản lý phát đi/ên lên.
Muốn trở thành thần tượng Omega, ngoại hình đáng yêu, dáng người nhỏ nhắn là yêu cầu tối thiểu. Tôi không đạt cả hai. Ngược lại, cơ bắp cuồn cuộn, vóc dáng cao lớn, mày ngài mũi dọc. Quản lý khóc lóc: "Nhìn cơ bắp của cậu kìa, một cú đ/ấm của cậu có thể đ/á/nh bay tôi, sao cậu lại là Omega được? Không thể nào! Giá mà cậu là Alpha..."
Lãnh đạo bỗng lóe lên ý tưởng, vỗ tay quyết đoán: "Sao Trần Đồng không thể là Alpha? Từ giờ trở đi, cậu ta chính là Alpha!"
Hả?
Tôi choáng váng. Công ty đen để gỡ vốn đào tạo, bắt tôi giả dạng Alpha debut ngay. Để giảm độ khó, tôi chỉ giả làm Alpha cấp thấp. Thế nên khi công ty thông báo tôi sẽ gia nhập nhóm nhạc nam THE BLACK toàn thành viên đ/á/nh giá cấp A, Tưởng Hòa là người đầu tiên phản đối.
"Tôi không chấp nhận đồng đội yếu kém như vậy. Hắn chỉ kéo tôi xuống mà thôi."
**5**
Hà Tử Nghị và Tống Hạo Nghiêm không phản ứng dữ dội như hắn, nhưng tôi đoán họ cũng nghĩ vậy. Nhưng quyết định của lãnh đạo không thể lay chuyển.
Suốt một năm debut, tôi sống chung với họ dưới lớp vỏ Alpha. Trong thế giới mạnh được yếu thua này, tôi bị đối xử như Alpha thấp kém. Ba đồng đội còn lại đều là Alpha cấp A đỉnh cao. Dù vào nhóm nhưng tôi luôn bị Tưởng Hòa bài xích. Suy cho cùng, phục tùng Alpha cấp cao là luật sinh tồn nơi đây.
Sau khi thay miếng dán tuyến giáp mới, quản lý tạm thời cách ly tôi trong phòng nghỉ. Tôi cầu nguyện sự việc không bại lộ, nhưng quản lý liên tiếp báo tin dữ.
"Toang rồi! Một nửa số Alpha ở hiện trường tập dượt đã rơi vào trạng thái mất kiểm soát. Xem ra concert phải hủy thôi."
Lòng tôi thắt lại. Nhiều Alpha vì tôi mà đi/ên đảo đến thế, đúng là bản lĩnh đàn ông của ta quá lớn. Nhưng để làm gì? Cản trở ta hoàn thành nhiệm vụ nữa rồi!
Quản lý còn có tâm trạng cảm thán: "Quả nhiên là Omega cấp A, sức hấp dẫn của thông tin tố kinh khủng thật."
Omega cấp A để làm gì? Giả dạng Alpha lâu đến mức nếu không có phản ứng sinh lý, tôi đã quên mất thân phận thật của mình rồi.
"Cảnh báo đỏ! Ba người họ đang hướng về phòng nghỉ!"
Chưa kịp chuẩn bị tinh thần, tiếng mở khóa gấp gáp đã vang lên ngoài cửa.
"Bị bệ/nh à? Khóa cửa làm cái gì?"
Tôi đang phân vân có nên mở không thì ngay lập tức, cánh cửa bị đạp tung. Tưởng Hòa đứng ngoài cửa thở gấp nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi vô thức túm ch/ặt cổ áo.
Giọng hắn trầm khàn: "Trốn trong này làm gì?"
"Nãy tôi bị fan cuồ/ng đẩy ngã, đầu còn hơi..."
Chưa nói hết câu, Tưởng Hòa đã xông tới nắm lấy cánh tay tôi lôi đi.
"Anh làm gì thế?"
Mùi gỗ bách nồng nặc bao trùm giác quan tôi. Toang thật rồi, thông tin tố của Tưởng Hòa đang bất ổn! Tôi giãy giụa hết sức. Hắn không ngờ tôi có lực đạo lớn thế, sơ ý bị tôi đ/ấm thẳng vào mặt.
Cả người tôi đơ cứng. Tôi vừa... đ/ấm vào mặt Tưởng Hòa. Hối h/ận, nên dùng thêm chút lực nữa.
Tưởng Hòa dùng lưỡi đẩy vào bên má bị đ/á/nh, cúi người vác bổ tôi lên vai.
"Thả tôi ra! Còn concert nữa, anh đừng có lo/ạn!"
Tưởng Hòa bỏ ngoài tai, đưa tôi vào nhà vệ sinh rồi khóa trái cửa lại. Trong không gian kín chật hẹp, mùi thông tin tố của hắn khiến tôi không chỗ trốn. Mùi càng lúc càng nồng, tôi nhận ra Tưởng Hòa đang cố ý phóng thích thông tin tố!
Chân tôi mềm nhũn, cố gắng lên tiếng: "Tưởng Hòa, thu thông tin tố vào... tôi bị anh áp chế..."
Tưởng Hòa nhìn tôi, đồng tử hổ phách nhuốm màu tình cảm lạ lùng. Hắn dồn tôi lùi về phía bồn rửa, hai cánh tay vòng qua khóa ch/ặt không gian hoạt động của tôi.
"Vậy sao? Nhưng tại sao tôi không cảm nhận được thông tin tố của cậu đang kháng cự?"