Ba câu đăng tải lên bảng tỏ tình, vừa chính thức công khai mối qu/an h/ệ, vừa đội ngược chiếc mũ gay lên đầu gã vô văn hóa đã cố tình lao vào người khác.
"Cầu thủ số 23 đội bóng rổ Học viện Kinh tế đã cố ý va vào người khác, đề nghị anh đừng có kiểu không được thì phá cho bằng được."
"Dù anh có dùng th/ủ đo/ạn nào để gây chú ý với tôi đi nữa, tôi cũng sẽ không thích một kẻ á/c ý bôi nhọ người khác như anh."
Đồ nhóc, tao dám công khai xu hướng tính dục, mày dám đứng ra thanh minh không?
Mày mà dám, tao ch/ửi cho không còn manh giáp!
Bài đăng tuyên bố vừa đăng lên, lũ cú đêm lập tức bùng n/ổ.
"Trời ơi trời, tình tiết gì đây, thằng giả dạng Giang Tuấn kia hóa ra là người theo đuổi cậu ấy à?"
"Tôi chỉ quan tâm bạn trai Giang Tuấn có phải Hứa Diệu không?"
"CP của tôi sắp thành sự thật chăng?"
Tôi hả hê lướt từng bình luận, đọc cho Hứa Diệu nghe từng dòng.
Hứa Diệu có vẻ không hài lòng:
"Sao em không nói thẳng bạn trai em là anh?"
Tôi gi/ật mình.
"À, em tưởng anh sẽ ngại..."
Xét cho cùng, việc công khai xu hướng tính dục cần rất nhiều dũng khí và thời gian chuẩn bị tâm lý.
Hứa Diệu bóp má tôi: "Đồ nhóc, lẽ nào sau này ra đường gặp người quen lại buông tay nhau?"
Bùm bùm bùm!
Tiếng gì thế nhỉ?
À thì ra là tiếng pháo hoa nở rộ trong lòng tôi.
Thế là tôi lặng lẽ đăng tấm hình nắm tay vừa chụp lên nhóm fan của Hứa Diệu.
[Xin lỗi các chị em nhé, vô tình chiếm được rồi ạ.]
[Từ giờ muốn trò chuyện thì phải trả phí rồi đấy.]
Hôm sau về ký túc xá, tôi và Hứa Diệu vẫn nắm ch/ặt tay nhau.
Trước khi đẩy cửa, cả hai đã chuẩn bị tâm lý rất lâu.
Chúng tôi không biết thái độ của các bạn cùng phòng thế nào, xét cho cùng sống chung dưới một mái nhà với một cặp đồng tính không phải điều ai cũng dễ dàng chấp nhận.
Hai đứa chuẩn bị sẵn bài phát biểu chân thành cảm động, hít thở mấy lần mới dám bước vào.
Lâm Gia Lạc và Triệu Tử Thần đang ngồi bàn đ/á/nh điện tử, nghe tiếng động liếc nhìn lại.
"Về rồi à."
Ơ, sao khác xa phản ứng trong tưởng tượng thế?
Bình thản quá thể, không đúng rồi.
Tôi cố ý giơ cao bàn tay đan ch/ặt với Hứa Diệu lên.
"Khụ khụ."
Triệu Tử Thần hét: "Xả đại đi, xông lên xông lên, một đợt thôi!"
"Thắng rồi thắng rồi!"
Tôi: "..."
Cái thứ ham thắng đáng gh/ét, bạn cùng phòng yêu đương mà cũng không ngăn nổi hai đứa phá trụ.
Mãi đến khi trận đấu kết thúc, hai người mới chuyển sự chú ý sang chúng tôi.
Ánh mắt tôi liếc qua lại giữa họ:
"Hai người không có gì muốn hỏi à?"
Lâm Gia Lạc: "Thằng ngốc đêm qua giả dạng cậu, thật là người theo đuổi cậu à?"
Đấy là trọng điểm sao?
"Này, tôi với Hứa Diệu, yêu nhau rồi, hai người không kinh ngạc à?"
Lâm Gia Lạc và Triệu Tử Thần đồng thanh: "Hai đứa không phải yêu nhau từ lâu rồi sao?"
Hả?
Lâm Gia Lạc: "Thôi, trước hai đứa ngại không nói, bọn tôi cũng đều nhận ra rồi."
"Đúng vậy, từ năm nhất hai đứa đã không ổn rồi, với lại sống chung phòng lâu thế này, sớm thích nghi rồi."
Tôi cãi chày cãi cối: "Sao không ổn? Bọn tôi chỉ là qu/an h/ệ anh em bình thường thôi mà."
Triệu Tử Thần làm bộ thần bí lắc ngón trỏ: "Tôi với Lâm Gia Lạc cũng là huynh đệ tốt, có bao giờ tôi uống rư/ợu xong lại trèo lên giường nó ngủ đâu."
Hắn nhắc tới lần tôi s/ay rư/ợu mộng du hồi đầu học kỳ.
"Tôi lúc đó mộng du, vô thức đấy."
"Hứa Diệu còn hôn cậu nữa, tôi mở to hai mắt nhìn rõ mồn một."
Trời ơi?
Tôi phóng tia laser chất vấn về phía Hứa Diệu.
Thằng nhóc này, còn dám thừa nước đục thả câu à?
Hứa Diệu mặt đỏ bừng nhưng vẫn cố cãi:
"Cậu nhìn lầm rồi, tôi đang đ/ập muỗi giúp cậu ấy."
Hừ, xem ra chính cậu mới là con muỗi đó.
Hứa Diệu áp sát tai tôi thì thầm dỗ dành:
"Đổ lỗi cho chính cậu đi, người mình thích chạy lên giường tôi, làm sao tôi nhịn được."
Đồ tiểu yêu tinh, quả là biết dùng giọng khàn quyến rũ để nịnh người.
Khi biết chúng tôi mới chính thức yêu nhau tối qua, phản ứng của hai người còn mãnh liệt hơn cả lúc thấy chúng tôi nắm tay.
Dù sao đi nữa, việc nhận được sự thấu hiểu và ủng hộ của bạn cùng phòng đã tiếp thêm động lực lớn lao cho tôi.
Triệu Tử Thần: "Nhưng tôi có câu hỏi."
"Nói đi."
"Hai đứa, ai là 1 vậy?"
Lời vừa dứt, Hứa Diục vấp chân suýt ngã dúi xuống đất.
Tôi nhanh tay đỡ lấy, nào ngờ gi/ật phải chỗ lưng bị va đ/ập hôm qua.
Hứa Diệu không sao, còn tôi thì ôm eo nhăn nhó vì đ/au.
Triệu Tử Thần vỗ tay cái bôm như vừa ngộ ra điều gì:
"OK, tôi hiểu rồi."
"???"
19
Điện thoại tôi ngập trong biển tin nhắn.
Người quan tâm, kẻ tò mò.
Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị tinh thần đón nhận chỉ trích.
Nhưng điều bất ngờ là mọi người đều tỏ thái độ tôn trọng và chúc phúc.
Càng bất ngờ hơn khi Tần Hiêu Huyên cũng nhắn tin hẹn tôi ra sau ký túc xá gặp mặt.
Xèo, Tần Hiêu Huyên đâu chẳng... thật sự thích mình chứ?
Dù mình đẹp trai lại hài hước thế này thì bị gay theo đuổi cũng là số phận...
Nhưng! Phải dứt khoát đúng lúc.
Chuẩn mực của đàn ông tốt là biết từ chối!
Khi tôi đến nơi, Tần Hiêu Huyên đang u sầu tựa lan can ngóng về phía xa.
"Cậu tìm tôi có việc gì?"
Tần Hiêu Huyên cũng thẳng thắn:
"Bạn trai cậu nói trên bảng tỏ tình... là Hứa Diệu à?"
Tôi gật đầu.
Biểu cảm Tần Hiêu Huyên chợt tối sầm, đầy xót xa:
"Thực ra tôi đã nhận ra tình cảm giữa hai người không bình thường."
"Nhưng tôi vẫn luôn ôm chút may mắn."
Quả nhiên, cậu ấy thật sự thích mình.
Tôi nghiến răng: "Hiêu Huyên, cậu điều kiện tốt thế, chắc chắn sẽ tìm được người phù hợp."
"Thực ra tôi có cả đống tật x/ấu, lười ăn lười làm, lại hay nổi nóng, nghĩ gì làm nấy, đi chơi với tôi phải chuẩn bị tinh thần x/ấu hổ bất cứ lúc nào..."
Tần Hiêu Huyên cười khổ.
"Nhưng cậu ấy vẫn thích cậu."
"Ừ thì cậu ấy thích tôi..."
Khoan đã.
Có gì đó không đúng.
Chẳng lẽ mình hiểu nhầm rồi?
Tần Hiêu Huyên vội giải thích: "Giang Tuấn, tôi tìm cậu chỉ để x/á/c nhận, không có á/c ý gì, cũng không muốn cạnh tranh với cậu."
"Cậu không cần xem tôi là đối thủ, dù tôi cũng thích Hứa Diệu nhưng sẽ luôn chúc phúc cho hai người."
Ầm! Một tiếng sét giữa trời quang, vở kịch hài ngã ngửa chính thức lên sóng.