Tình Thư Của Chàng Mập

Chương 3

07/01/2026 08:22

Hả.

Tôi thở dài.

Anh B/éo phong độ một đời, giờ đổ sông đổ bể hết chỉ vì bộ phim đó. Giờ trong mắt Bùi Ngôn, tôi chắc chắn là loại đàn ông m/ập ú đê tiện.

Hết buồn ngủ, cũng chẳng muốn xem tiếp, tôi đ/á/nh thức hai thằng bạn đang ngủ gục trong phòng khách, bắt chúng uống rư/ợu cùng tôi thâu đêm.

Sáng hôm sau.

Chuông báo thức vang lên đúng giờ, tôi vẫn còn thức.

Rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo, tôi đứng trước gương cạo râu thì Lão Bạch dựa cửa nhà vệ sinh nhìn tôi chằm chằm,

- B/éo này, mày mà giảm được vài chục cân, đảm bảo thành soái ca.

Tay cạo râu khựng lại,- Thôi đi.

- Thiệt đấy.

Hắn bước tới, hai tay bóp má tôi,- Bỏ qua cái mặt to đùng này đi, chỉ xem ngũ quan thì mày đúng chuẩn đỉnh cao.

- Chẳng qua bị mỡ làm phình ra chút thôi.

- ... Cút.

Lão Bạch hứng chí, lôi Bùi Ngôn vừa đi ngang qua tới.

- Em trai, nói xem, anh B/éo nhà mình mà xuống vài chục cân có phải đẹp trai ch*t người không?

Bùi Ngôn bị kéo đến bên tôi, ngước mắt nhìn tôi chăm chú.

Bị cậu ấy nhìn, tôi đột nhiên thấy hơi căng thẳng.

Đến cái d/ao cạo cũng không biết nên đưa thế nào nữa.

Lão Bạch châm điếu th/uốc, cười khẩy,- B/éo này, mày run cái gì? D/ao cạo sắp chạm lông mũi rồi kìa.

- Biến.

Tôi trừng mắt với hắn, cất d/ao cạo.

Lúc này, giọng Bùi Ngôn mới cất lên, rất nhẹ.

- Vâng, chắc chắn sẽ rất đẹp trai.

Tôi gi/ật mình, không nói gì, cười ha hả đ/á/nh trống lảng.

Thế nhưng.

Bữa sáng hôm đó, lần đầu tiên tôi chỉ ăn nửa cái bánh bao.

11

Tôi đưa Bùi Ngôn trở lại bệ/nh viện, làm thủ tục nhập viện cho cậu ấy.

Cậu sắp bước vào đợt hóa trị.

Dù không hiểu nhiều về y khoa, nhưng hai chữ này nghe thôi đã thấy kinh khủng.

Hóa trị.

Nhưng Bùi Ngôn dường như không sợ.

Cậu bé ít nói, trầm tính mà dịu dàng.

Mỗi khi tôi nhìn, cậu luôn nở nụ cười.

Bác sĩ và y tá khoa điều trị đều quý cậu, chị y tá tiêm cho cậu còn nhẹ nhàng hơn bình thường, sợ làm cậu đ/au.

Mấy ngày sau khi nhập viện, cuối cùng cũng đến lượt hóa trị.

Tôi tưởng tượng đó là một loại phẫu thuật nào đó, nhưng thực ra chỉ là truyền những chai dịch đủ màu.

Không hiểu lắm, nhưng nhìn vẫn thấy tim đ/ập chân run.

Lo cậu ấy có phản ứng phụ, tôi căng thẳng ngồi canh bên giường cả ngày.

Nhưng cậu dường như chẳng sao cả.

Thậm chí bữa tối còn ăn thêm nửa bát cơm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chắc trời cao thương tình, muốn cậu bé ngoan ngoãn này bớt khổ sở.

Thế nhưng.

Phản ứng hóa trị chỉ đến muộn hơn chút, hai ngày sau, cậu bắt đầu nôn mửa, tóc rụng dần.

Mái tóc đen dày mượt, vuốt nhẹ một cái đã rụng cả nắm.

Trông thật đ/áng s/ợ.

Bùi Ngôn vẫn không phản ứng mạnh, cậu lặng lẽ nhìn lọn tóc rơi trên lòng bàn tay, lâu sau mới ngẩng đầu cười hỏi tôi.

- Anh ơi, em mà thành trọc đầu thì có x/ấu lắm không?

Đến lúc này mà cậu vẫn cười được.

Đồ ngốc này.

Tôi thấy lồng ng/ực nghẹn lại, một lúc sau mới đáp,- Không đâu.

- Bùi Ngôn xinh trai lắm, không tóc vẫn đẹp.

Bùi Ngôn lại cười.

Lần này cười rất tươi.

12

Tóc Bùi Ngôn rụng ngày càng nhiều, cậu đành năn nỉ tôi cạo trọc cho.

Tôi đã không nói sai.

Cậu ấy đẹp trai thật, dù cạo trọc vẫn xinh khó tả.

Để đồng hành cùng cậu, tôi ra tiệm c/ắt tóc ven viện, bỏ mười đồng cạo trọc luôn.

Không đến nỗi x/ấu.

Nhưng... hình như mặt tôi còn tròn hơn trước, mẹ kiếp.

Vào phòng bệ/nh, hiếm khi tôi do dự như thế, sợ bị Bùi Ngôn cười.

Bước vào.

Tôi chậm rãi bỏ mũ, trêu cậu,- Bùi Ngôn, thấy tóc anh thế nào?

- Có giống Đường Tăng không... Ơ? Sao em khóc rồi?

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Bùi Ngôn khóc từ khi quen cậu.

Cậu nằm trên giường bệ/nh nhìn tôi, thấy đầu trọc của tôi thì mắt đỏ hoe.

Nước mắt lã chã rơi.

Tôi vứt mũ lao đến, hơi hoảng,- X/ấu lắm à?

- X/ấu đến mức làm em khóc luôn?

Bùi Ngôn bật cười.

- Không,- Cậu hít một hơi,- Rất đẹp trai.

Cậu nhìn tôi từ đầu đến chân, thì thầm:- Anh ơi, viện phí có đắt lắm không?

- Dạo này anh g/ầy đi rồi.

Tôi chỉ chú ý câu cuối, mừng rỡ,- Thật không?

- Ừ, thật.

Giọng Bùi Ngôn trầm xuống,- Tại em làm phiền...

- Cảm ơn em.

Tôi ngắt lời cậu, cúi người ôm nhẹ,- Hai mươi năm anh không giảm được cân nào, nhờ có em cả đấy.

Ở tư thế này, tôi có thể cảm nhận hơi thở và nhịp tim cậu.

Đặc biệt là hơi thở nóng hổi phả vào ng/ực tôi.

Tôi đột nhiên hoang mang.

Có lẻ tôi đã nhận ra những suy nghĩ không thể thổ lộ của mình, lòng rối bời, tôi vô thức buông lời che giấu.

Tôi nói—

- Khi nào anh xuống 130 cân, sẽ ki/ếm chị dâu cho em.

Bùi Ngôn không nói gì.

Một lúc sau, cậu cười, gật đầu.

- Em nhất định cố gắng chữa bệ/nh, sống đến ngày đó.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng khi nói câu này, ánh mắt Bùi Ngôn dường như u ám hơn thường ngày.

13

Bùi Ngôn là chàng trai dịu dàng nhất tôi từng gặp, nhưng cũng kiên cường nhất.

Vốn nghĩ bọn du côn như chúng tôi, bị ch/ém mấy nhát vẫn không biến sắc đã là gan lì lắm rồi.

Nhưng Bùi Ngôn—

Dù bị th/uốc hóa trị hành hạ thập tử nhất sinh, dù từng ho ra m/áu, dù toàn thân đ/au đớn.

Cậu vẫn luôn mỉm cười.

Thực ra, tôi đã thử tưởng tượng nếu nằm trên giường bệ/nh là mình, đối mặt với đ/au đớn, với những mũi tiêm vô tận, rồi nghĩ đến việc có thể bất cứ lúc nào không thấy mặt trời ngày mai, tôi đã thấy kinh hãi.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy không chịu nổi.

Nhưng Bùi Ngôn đã chịu đựng được.

Hơn một tháng nằm viện, ban ngày tôi đến KTV trông sòng, nghĩ đủ cách ki/ếm tiền, tối lại trải giường xếp canh cậu ấy.

May mà tôi đã g/ầy đi, không thì cái giường nhỏ này sao chứa nổi thân hình này.

Hơn một tháng, tôi sụt 20 cân.

Gương mặt tròn trịa ngày nào giờ đã lộ khối xươ/ng hàm, dù không đẹp trai bằng Bùi Ngôn nhưng cũng khá ổn.

Dân giang hồ đồn rằng, Chu B/éo đi/ên rồi, thấy ai cũng cắn, chỉ vì mấy đồng tiền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
7 Cành lá sum suê Chương 19
8 Long Nữ Chương 6
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm