Giang Tư Nghiễm vẫn đang cố gắng tiêu hóa những lời tôi vừa nói, còn tôi thì vẫn ngồi đó nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Tống Nhân Hà ngủ ngon nhất là hai mắt thay phiên nhau canh gác.

Viết fanfic về hai đứa tôi thì đã đành, còn khiến tổng giám đốc nghĩ rằng cô ấy thích ông ấy nữa chứ!

Cậu có biết tổng giám đốc giỏi tự thổ lộ tình cảm nhất không? Làm thế này khi biết sự thật thì tổng giám đốc phải làm sao đây?!

"Cậu vừa nói chi tiết giường chiếu, chi tiết giường chiếu nào cơ?"

"......"

Toang rồi, giờ anh ấy mới tiêu hóa đến đoạn này, lúc nãy tôi vội quá nên lỡ mồm.

Tôi cố gắng đảo mắt nhìn ra cửa sổ.

Thật sự không biết giải thích thế nào.

Nói anh ấy thích người đang viết fanfic về chuyện giường chiếu của hai ta ư?

Nghe có được không?

Chắc chắn là không rồi!

Đồ khốn Tống Nhân Hà,

Tôi sớm muộn gì cũng sẽ cùng cậu ch*t chung!

Tôi đang suy nghĩ vùn vụt thì đột nhiên cửa phịch một tiếng.

Quay đầu lại, thấy Tống Nhân Hà chạy như bay tới nắm ch/ặt tay tôi, mắt ngấn lệ đầy xúc động:

"Chi tiết giường chiếu nào? Chi tiết giường chiếu của ai? Cậu đã làm gì với tổng giám đốc? Nói xem nào, con trai lớn của mẹ, cậu đã c/ưa đổ anh ấy rồi hả??"

"......"

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy hai giây, chợt nhận ra điều gì đó không ổn. Tôi liếc nhìn đám người vây quanh ngoài cửa - toàn những thành viên tích cực trong nhóm chat nhỏ!

Giữa ban ngày ban mặt, họ công khai ship CP ngay tại đây sao??

Không được!

Tuyệt đối không để tổng giám đốc biết chuyện nhóm nhỏ!

Nỗi đ/au này chỉ mình tôi gánh chịu thôi.

Ngay lập tức, tôi như con khỉ trên bãi biển, cầm chổi xua đuổi bọn họ đi.

Rồi dưới ánh mắt của tổng giám đốc, tôi lôi Tống Nhân Hà ra khỏi văn phòng với tội danh xâm phạm nơi làm việc, y như đang kéo x/á/c ch*t.

2

"Cậu bị kéo vào nhóm rồi???"

Tống Nhân Hà bị tôi lôi xuống dưới uống cà phê đột nhiên phụt miệng, mặt đỏ bừng cầm điện thoại lật xem thành viên cuối cùng trong nhóm nhỏ.

Cô ấy nhấp vào avatar hình Mỹ Dương Dương, biểu cảm 'không thể tin nổi' tràn ngập màn hình.

Cô ấy ngừng lại, vô thức thốt lên: "Thì ra thằng ngốc dùng avatar Mỹ Dương Dương này là cậu, bảo sao trông quen quá."

"......"

Chị đại ơi, ch/ửi người thì tránh mặt chút được không??!

Nhận ra mình lỡ lời, Tống Nhân Hà có chút ngượng ngùng đẩy ly cà phê trước mặt tôi vào trong: "Uống chút cà phê cho ng/uôi đi. Việc cậu bị kéo vào nhóm là do tôi kiểm duyệt không kỹ, yên tâm đi, lần sau sẽ không thế nữa đâu. Tớ đã kick cậu ra rồi, đừng gi/ận nha!"

?

"Vấn đề là tôi bị kéo vào nhóm á?"

Tôi tức đến phát cười.

"Mấy người lén lút viết fanfic về bọn tôi, còn viết toàn những cảnh..." Mặt tôi đỏ bừng: "Mấy người xin phép chúng tôi chưa? Với lại! Sao tôi lại là 0? Tôi dũng mãnh thế này, còn có 8 múi cơ bụng, mấy người lại viết tôi yếu đuối như gái, có được không?"

"Thật lòng xin lỗi, tại vì trong nhóm đa số fan thích tổng giám đốc công còn cậu thụ thôi. Nhưng truyện cậu công cũng có đấy, tối qua tớ viết một..."

"Đâu cho xem?" Nghe thế, tôi vội ngồi sát lại xem điện thoại cô ấy.

"Truyện này, tớ viết xuyên đêm đấy! Cậu trong này rất hung mãnh, cực kỳ ngầu luôn!"

Rồi...

Rồi tôi và Tống Nhân Hà ngồi dưới này xem suốt một tiếng đồng hồ truyện cô ấy mới viết đêm qua.

Mãi đến khi tổng giám đốc nhắn tin hỏi tôi đi đâu, tôi mới đỏ mặt đưa điện thoại trả lại.

"Sao rồi? Viết được không?"

Tôi ho nhẹ, xoa xoa đôi tai đang nóng bừng: "Tàm tạm."

Tống Nhân Hà cúi sát lại: "Tàm tạm mà mặt đỏ thế?"

"Ai đỏ mặt?" Tôi gi/ật mình như mèo hoang: "Tại cậu viết quá lộ hàng đó! Yêu đương thì yêu đương, suốt ngày hôn hít làm gì? Hôn thì hôn, cứ viết tổng giám đốc môi mềm thế nào làm gì? Cậu biết môi anh ấy mềm kiểu gì?"

Tống Nhân Hà: "Chẳng lẽ cứng?"

"Cũng không đến nỗi cứng lắm."

"......"

Tống Nhân Hà nghiêng đầu, nheo mắt lại.

"Tôi... cậu đừng hiểu nhầm, tôi chưa hôn bao giờ, chỉ là lúc bôi th/uốc trị loét miệng cho anh ấy, lỡ chạm phải thôi."

Tống Nhân Hà giả vờ gật đầu, chép miệng: "Ồ~ ra là vậy~"

"......"

Đáng lẽ không nên giải thích, con bé này chắc lại nghĩ bậy rồi.

"Nhưng cậu ở cạnh tổng giám đốc bao năm nay, chẳng lẽ không nghĩ bậy lần nào?"

Sao mà không có cảm giác được?

Tổng giám đốc ưu tú như vậy, ngoại hình đẹp trai, tính cách lại tốt, sao tôi không có cảm giác?

Nhưng cảm giác của tôi chỉ là ngưỡng m/ộ thôi,

Tôi sao dám mơ tưởng?

"Không có."

Tôi phủ nhận thẳng thừng.

Tống Nhân Hà thất vọng thở dài: "Cũng phải, ship CP là việc của chúng tôi, các cậu không thể vì ý nguyện của bọn tôi mà làm gì."

Tôi không hiểu: "Tôi với tổng giám đốc trong sáng như tờ giấy trắng, sao mọi người lại ship bọn tôi?"

Nghe vậy, cô ấy đưa tay nâng cằm tôi: "Nhìn tôi này."

Tôi theo động tác của cô ấy nhìn thẳng.

Cô ấy nhìn tôi năm giây rồi buông tay: "Có lẽ vì bọn tôi là fujoshi nên nhìn cái gì cũng thấy tình cảm. Nhưng tớ luôn cảm thấy cậu đối với tổng giám đốc khác biệt. Như lúc nãy, cậu sẽ không bao giờ nhìn tôi hay người khác bằng ánh mắt như nhìn tổng giám đốc."

"Ánh mắt?"

"Ừ, ánh mắt cậu khi nhìn tổng giám đốc... kiểu như, kìm nén lại, nhưng không nhịn được muốn lại gần, nhưng lại sợ vấy bẩn người ta khi đến gần."

"......"

"Nội tâm tôi còn không phức tạp bằng cái phân tích của cậu, toàn nói nhảm!"

"Nói nhảm sao?"

Tống Nhân Hà nhìn chằm chằm, như muốn moi thứ gì đó từ mắt tôi.

Không hiểu sao tôi bỗng thấy bực bội, đ/ập bàn đứng phắt dậy.

"Kính nể! Đó là kính nể!"

Tôi trừng mắt với cô ấy, rồi bỏ chạy khỏi quán cà phê dưới ánh nhìn đầy ẩn ý của cô.

3

Tôi không thể nào dám thèm khát tổng giám đốc.

Tuyệt đối không thể.

Tống Nhân Hà đúng là nói nhảm.

Ánh mắt tôi khác biệt với tổng giám đốc mà cô ấy đã vội kết luận?

Với lại tổng giám đốc ưu tú như vậy, tôi không tin cô ấy hiểu anh ấy rồi mà nhìn vẫn thờ ơ!

Tôi là kính nể! Chắc chắn là kính nể!

"Trần Luật Kỷ."

Từ nhỏ tôi đã thẳng như ruột ngựa, sao có thể thích tổng giám đốc?

Nếu thích tổng giám đốc, bao năm ở nhà anh ấy lẽ nào tôi vẫn vô tư được?!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
7 Cành lá sum suê Chương 19
8 Long Nữ Chương 6
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm