Quả nhiên đúng như vậy.
Ta đã nói rồi, họa hại lưu truyền ngàn năm, lão già này sao có thể sớm ngỏm củ tỏi như thế.
Ngươi gi*t ta một lần, ta cũng gi*t ngươi một lần. Hai cha con này, cũng coi như hòa nhau vậy.
"Lý Đình Tri." Ta thủ thỉ: "Vì sao ngươi cứ phải giấu ta, một chút cũng không cho ta biết?"
Nếu để ta cầm quân, lẽ nào không mạnh hơn phụ thân?
Kiếp trước chính là ta dẫn binh c/ứu hắn.
Lý Đình Tri im lặng, không chịu nói năng.
Ta hỏi: "Ngươi cũng là trọng sinh phải không?"
Hắn cúi đầu, khẽ "ừ" một tiếng, siết ch/ặt bàn tay ta.
"Ta rất sợ... ngươi sẽ lại vì ta mà ch*t."
Ai ngờ nhân tính khó lường, suýt chút nữa bi kịch lại tái diễn.
Ta lại hỏi: "Ngươi phát hiện ta cũng trọng sinh từ khi nào?"
"Bù nhìn trù ếm."
Ta gật đầu: "Vậy lúc ngươi đến phủ tướng quân cầu hôn, vẫn chưa biết."
Lý Đình Tri đờ người.
Ta bổ sung: "Theo góc nhìn của ngươi, khi ký ức ta về ngươi còn trắng tinh, ngươi đã suốt ngày nghĩ cách đùa giỡn với ta rồi."
Lý Đình Tri: "..."
Hắn đỏ cả tai, nắm tay ta lẩn quẩn.
"Tình cảm có thể vun đắp mà, vậy... nếu ngươi không có ký ức, ngươi có lại yêu ta lần nữa không?"
"Có."
Ta nhìn thẳng vào mắt Lý Đình Tri, khẽ mỉm cười.
"Ta nhất định sẽ yêu ngươi."
14
Vì sự xuất hiện đột ngột của ta, vở kịch Lý Đình Tri sắp đặt càng thêm chân thực.
Sau khi thái tử giả ch*t, Lục hoàng tử không nghi ngờ gì, khởi binh bức cung, bị quân đội họ Thẩm mai phục từ lâu tiêu diệt sạch sẽ.
Lý Đình Tri trở về cung kế vị, lão hoàng đế đã ch*t cứng như kiếp trước, bị Lục hoàng tử ch/ém một đ/ao.
Lý Đình Tri lắc đầu thở dài: "Sinh nhiều con làm gì? Muốn ch*t sớm sao?"
Lục hoàng tử bị giam trong thiên lao, nghe vậy gào thét: "Như thế còn hơn loại như ngươi!"
"Đại Yên rơi vào tay tên đi/ên tuyệt tự như ngươi, cơ nghiệp tổ tông sẽ đ/ứt đoạn ngay đời này!"
"Không phiền ngươi lo lắng." Lý Đình Tri cười: "Trẫm đã chọn được người kế vị."
Lục hoàng tử nghi hoặc nhìn về bụng ta.
... Ta thật muốn đ/âm hắn một ngọn thương.
Bước ra khỏi thiên lao, mặt trời chính ngọ th/iêu đ/ốt.
Ta hỏi: "X/á/c định truyền ngôi cho tiểu thập cửu rồi?"
"Ừ, kiếp trước cũng truyền cho hắn."
"Kiếp trước ngươi sống bao nhiêu tuổi?"
"Đến khi thập cửu trưởng thành."
Ta gi/ật mình: "Mệnh ngắn thế? Vì sao? Vết thương cũ tái phát hay bệ/nh tật?"
Lý Đình Tri khẽ cười, véo nhẹ lòng bàn tay ta.
"Chỉ là quá cô đ/ộc, ta nhớ ngươi lắm."
15
Lý Đình Tri trọng sinh vào chín tháng trước, còn ta trọng sinh lúc năm tuổi.
Khi hắn canh cánh tìm ta nơi hoàng tuyền.
Ta đã đợi hắn trên đường luân hồi mười lăm năm.
Lý Đình Tri.
Ta cũng rất nhớ ngươi.
- Hết -