“Tôi…” Không biết phải mở lời thế nào.

Đúng lúc đó, Chen lại nhắn tin đến:

[Em yêu, sao em lạnh nhạt thế? Có phải vì anh không còn trong sạch nên em bỏ anh?

[Đều tại con kia, em đừng gi/ận anh nữa được không?]

Sững người hai giây, tôi trèo xuống giường mở hộp cơm, xúc một miếng thật to.

Đinh Phàm bên cạnh nhìn mà hoa cả mắt: "Cậu gặp chuyện gì buồn thế?"

"Đinh Phàm, cậu nghĩ nếu một ngày Chen biết tôi là con trai, hắn có gi/ận không?"

Đinh Phàm thẳng thừng: "Hừ, trừ khi hắn vốn đã thích con trai, không thì cậu chuẩn bị tinh thần bị xử đẹp đi. Dù sao tôi cũng không chấp nhận nổi bạn gái quen hai năm trên mạng của mình lại là thằng có của quý."

Thôi xong, tội chồng thêm tội.

Tôi bực bội xoa xoa mái tóc: "Thế cậu nghĩ, việc biết người mình thích là con trai với bị đ/á, cái nào đỡ đ/au hơn?"

"Cậu định nói chia tay à?"

Đúng như vậy, và tôi đã làm thật.

Soạn xong tin nhắn chia tay trong khung chat, do dự ba giây rồi bấm gửi:

[Từ giờ tôi không chơi game nữa, hủy qu/an h/ệ tình nhân nhé.]

Sau đó, tôi block xóa sạch một lèo, hoàn thành gói chia tay trọn vẹn.

đ/au dài không bằng đ/au ngắn.

Chúc hắn sớm thoát khỏi biển tình.

6

Tôi lại ru rú trong ký túc cả ngày, chơi rắn săn mồi suốt.

Chiều tối, Đinh Phàm đang học gửi tin nhắn:

[Kiểm tra phòng đột xuất, cất hết đồ điện tử đi kẻo lại bị tịch thu.

[Cả chăn nữa, chăn chưa gấp!]

Tôi lập tức trèo xuống, nhanh tay gấp chăn. Vừa leo lên giường thì cửa phòng vang lên tiếng mở khóa.

Tôi vội kéo rèm che, trùm chăn kín đầu.

"Khụ khụ, là anh kiểm tra à? Em hơi mệt nên nằm trên giường ạ."

Bước chân càng lúc càng gần, giọng trầm vang ngoài rèm cửa:

"Không thấy giấy xin phép của em."

"Xin lỗi anh, em sẽ bổ sung sau. Cơn cảm đến đột ngột quá ạ."

Vị học trưởng đứng lì bên giường tôi hồi lâu: "Tên gì? Ló mặt ra để anh ghi chép."

Tôi giả vờ yếu ớt, từ từ kéo chăn xuống, mở rèm cửa.

"Thưa anh, em tên Giang Ngộ, số học sinh là..."

Học trưởng ghi xong, ngẩng lên.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Chàng trai tay đút túi quần, nghịch cái nắp bút đầy hờ hững.

Gương mặt điển trai đến mức yêu nghiệt, toát lên vẻ ngang tàng.

Dáng vẻ bất cần đời này, không giống đi kiểm tra mà như đến gây sự.

Gương mặt quen thuộc ấy...

Toàn thân tôi cứng đờ, da đầu tê dại.

Ch*t rồi, ai giải thích giùm tại sao Thẩm Thành lại đi kiểm tra phòng chứ?!

Thẩm Thành nheo mắt, ánh nhìn xuyên thấu đầy hoài nghi.

"Giang Ngộ hả? Tên hay đấy. Chúng ta đã gặp ở đâu chưa nhỉ?"

Tôi méo xệch miệng cười: "Haha, em mặt vuông thôi mà anh."

Liếc thấy chiếc váy Lolita phơi ngoài ban công, tôi nhảy phốc xuống giường, đứng chắn trước mặt Thẩm Thành.

"Giờ thì chịu xuống rồi à?

"À, cái quần hoạt hình Trái Cây Dũng Sĩ của em cũng hay đấy."

Tôi x/ấu hổ che phần quần đùy: "Quần ngủ thôi ạ, đâu cần cầu kỳ."

Nếu không sợ lộ bí mật, đâu đến nỗi thảm hại thế này.

Tôi lấm lét dịch về phía ban công, hai mắt cảnh giác nhìn chằm chằm.

Thẩm Thành nhíu mày: "Nhìn chằm chằm thế muốn gì?"

Tôi cười gượng: "Anh đẹp trai quá ạ."

Thẩm Thành đảo mắt nhìn tôi vài lượt, bất ngờ tiến sát: "Muốn ngắm thì lại gần mà xem?"

Khoảng cách giữa chúng tôi chưa đầy một tấc.

Hơi thở đều đặn phả vào mặt khiến t/âm th/ần rối bời.

Không khí lúc này thật kỳ lạ, hai đứa con trai thế này dễ khiến người ta liên tưởng lắm.

Tôi nuốt ực một cái.

Thẩm Thành cười khẩy: "Tim đ/ập nhanh thế?"

Ánh mắt hắn lướt trên người tôi: "Làm gì có tội mà sợ?"

Trán tôi đã lấm tấm mồ hôi.

"Sao...sao có chứ."

Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt điển trai đến mức yêu nghiệt của Thẩm Thành.

Tiếng ghế kêu lạo xạo x/é tan không khí tĩnh lặng.

Một lúc sau, Thẩm Thành lùi vài bước, đứng thẳng người giữ khoảng cách an toàn.

"Trốn cái gì?"

"Lần sau nhớ bổ sung giấy phép. Không phải lúc nào tôi cũng dễ dãi thế đâu."

Thì ra là chuyện này.

Tôi thở phào: "Cảm ơn anh."

Tin nhắn vang lên.

Đinh Phàm: [Sao rồi? Có sao không?]

Tôi liếc Thẩm Thành, gõ phím:

[Không bị trừ điểm, yên tâm.]

Ngẩng lên thì Thẩm Thành đã đi mất.

Nhìn bóng lưng khuất dần, tôi đờ đẫn.

7

"Hôm nay Thẩm Thành đi kiểm tra phòng á?"

Đinh Phàm hét toáng lên như sợ phòng bên không nghe thấy.

Hắn nắm vai tôi lắc lư: "Cậu có sao không? Hắn có nhận ra không?"

"Suýt lộ, may mà nhanh tay."

Đinh Phàm thở phào, uống ực ly nước: "Thẩm Thành đâu phải dạng học sinh ngoan, sao lại đi làm mấy việc kiểm tra phòng thế này?"

Tôi liếc nhìn chiếc cốc đang bị hắn dùng: "Ai hiểu nổi tính hắn. Có khi hứng chí làm chơi thôi."

Đinh Phàm lại lôi điện thoại ra: "Giang Ngộ xem này! Trên diễn đàn đã xóa hết bài viết về chuyện cậu hôn Thẩm Thành rồi!"

Tôi xoa xoa thái dương: "Ai tốt bụng thế nhỉ? Ân nhân c/ứu mạng đấy."

"Thế là cậu không phải trốn tránh nữa rồi."

Lão Hoàng vỗ vai tôi: "À mà có cái này, tụi tôi vừa đi ngang thấy dưới ký túc."

Hắn đưa tờ đăng ký thi đấu.

"Tụi này đang thiếu người, cậu tham gia không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7