Họa Châu

Chương 3

07/01/2026 07:36

Bạn cùng phòng vừa nhai sườn xào chua ngọt vừa hỏi: "Hồi hai người yêu nhau ngọt ngào thế, sao lại chia tay?"

Tôi mở điện thoại, nhìn thấy Lục Cảnh Châu vẫn nằm im trong danh sách đen WeChat, avatar anh vẫn là bức chân dung tôi từng vẽ.

Phải đấy, tôi cũng thắc mắc, rõ ràng khi yêu nhau tốt đẹp thế, sao nói chia tay là dứt áo ra đi?

"Cậu thật sự quên được tay rapper đó sao? Hôm chia tay, bọn tớ đều thấy cậu như người mất h/ồn."

Cậu ấy nói đúng, tôi không quên nổi.

"Thôi đừng nhắc anh ta nữa, mọi người ăn vui vẻ đi."

8

Lễ hội âm nhạc ngoài trời bắt đầu lúc 8 giờ tối, 7 giờ bắt đầu vào cửa.

Sau khi soát vé xong, tôi tìm chỗ ngồi ở hàng ghế đầu.

Đang chụp ảnh lễ hội cho bạn cùng phòng thì có người chạm vào vai tôi.

Quay lại, một cô gái mỉm cười: "Anh cũng là fan của Lục Cảnh Châu à?"

"Ừm?"

Cô bé chỉ vào tấm vé trên tay tôi.

Bên cạnh tấm vé dán mảnh giấy nhớ, trên đó là nét vẽ nguệch ngoạc Lục Cảnh Châu lúc tôi ngồi chờ trước cửa.

"Vẽ đẹp quá! Nhưng sao anh lại vẽ thêm mũi heo tai lợn cho anh ấy thế?"

"Tôi vẽ bậy thôi."

Cô gái cười khúc khích: "Nhưng dù có thêm tai heo mũi lợn, anh vẽ Lục Cảnh Châu vẫn rất đẹp trai."

Đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn tôi: "Em tên Đào Vũ, anh tên gì ạ?"

"Trì Tầm."

"Thế là chúng ta đã quen nhau rồi nhé! Em đi một mình, anh cũng thế ư?"

"Ừ."

Đào Vũ nhanh nhảu, thấy tôi ít nói liền chủ động gợi chuyện: "Em cực thích Lục Cảnh Châu! Nghe nói lần này anh ấy đổi phong cách, trước toàn rap mà giờ lại hát tình ca! Em từng gặp anh ấy một lần, tính tình tốt lắm, rất dịu dàng."

"Phụt." Tính tình tốt á?

Đào Vũ: "Nghe có vẻ anh với Lục Cảnh Châu thân thiết lắm nhỉ?"

"Cũng không, xã giao thôi."

"Còn lâu mới khai mạc, mình qua kia m/ua đồ uống nhé?"

"Thôi em cứ..."

Chưa kịp dứt lời, Đào Vũ đã kéo tay tôi.

"Đi thôi anh!"

Tôi lấy chai nước suối, Đào Vũ chọn trà đ/á.

Lúc tính tiền, nhân viên hỏi: "Thanh toán chung hay riêng?"

Tôi liếc nhìn Đào Vũ: "Chung một hóa đơn."

Đào Vũ nhấm nháp trà đ/á, chợt nghĩ ra điều gì, mở điện thoại hỏi tôi:

"Cho em xin WeChat nhé? Em chuyển khoản lại."

Tôi lướt mắt qua mã QR, lắc đầu: "Không cần, coi như anh mời."

9

Lễ hội bắt đầu, đèn xung quanh tối om, chỉ còn ánh sáng trên sân khấu.

Mùa hè oi ả, mồ hôi nhễ nhại, chỉ vài chiếc quạt thổi luồng khí nóng bức.

Nhịp intro vang lên, những cây đèn phát sáng đồng loạt vung lên theo điệu nhạc.

Màn sân khấu từ từ mở ra, Lục Cảnh Châu ở vị trí trung tâm khoác chiếc áo ba lỗ đen.

Anh cầm mic bằng một tay, cúi đầu bắt nhịp đầu tiên.

Ca khúc đầu tiên chính là bài hát anh từng biểu diễn khi chúng tôi gặp nhau lần đầu.

"Anh Trì Tầm thấy không, Lục Cảnh Châu cứ nhìn về phía chúng ta này!"

Màn hình lớn đột nhiên chiếu cảnh chỗ tôi ngồi, Đào Vũ hào hứng nắm tay tôi vẫy về phía sân khấu.

Hai màn hình hai bên khóa hình ảnh tôi, như thể tôi đang đứng chung khung hình với Lục Cảnh Châu.

Những ánh mắt ngưỡng m/ộ từ khán giả xung quanh đổ dồn về phía chúng tôi.

"Đôi tình nhân này đi xem cùng nhau ngọt ngào quá!"

Nghe thế, nụ cười Đào Vũ càng rạng rỡ.

Chỗ tôi ngồi rất gần vị trí biểu diễn của Lục Cảnh Châu.

Bài tiếp theo là bản tình ca sâu lắng. Anh đột ngột cầm mic rời giá đỡ, ngồi xuống mép sân khấu - gần đến mức tôi có thể nhìn rõ từng đường nét khuôn mặt anh.

Ánh mắt anh lướt qua người tôi, lời ca từ từ thốt ra:

"Em là may mắn anh chẳng giữ được..."

"Anh sẽ dùng cả đời này để nhớ thương em."

Tim tôi chợt lỡ một nhịp.

10

Kết thúc buổi diễn, Đào Vũ nằng nặc kéo tôi đi xin chữ ký hậu trường.

"Em quen tay trống trong ban nhạc của anh ấy nên có thể vào hậu trường gặp Lục Cảnh Châu."

"Nhưng em sợ đi một mình, chỉ quen mỗi anh, anh đi cùng em nhé?"

Suy nghĩ giây lát, tôi gật đầu.

"Anh đợi em ở cửa, không vào..."

Chưa dứt lời, Đào Vũ đã kéo tay tôi đi thẳng về phía hậu trường.

Lúc này các thành viên ban nhạc đang nghỉ ngơi trong phòng chờ, hành lang vắng tanh chỉ còn tiếng bước chân chúng tôi.

Đến gần phòng nghỉ, mùi th/uốc lá nồng nặc xộc vào mũi.

Cuối hành lang, bên cửa sổ, bóng người cao g/ầy mặc áo sơ mi trắng quay lưng lại.

Đã vẽ biết bao bức chân dung, làm sao tôi không nhận ra bóng dáng ấy?

Đào Vũ bỗng gọi: "Anh Trì Tầm, phòng nghỉ của Lục Cảnh Châu đây rồi."

Vừa dứt lời, người đàn ông bên cửa sổ chậm rãi quay đầu, ánh mắt chạm phải tôi.

Xung quanh yên ắng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đ/ập thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngựk.

"Trì Tầm."

Lục Cảnh Châu dập tắt điếu th/uốc bước tới.

Mắt anh đỏ hoe, không giống bị khói làm cay.

Anh để ý tới Đào Vũ bên cạnh: "Đi cùng bạn?"

"Ừ."

"Nếu muốn tới đây, em có thể thẳng đến hậu trường tìm anh."

Lục Cảnh Châu đưa cho tôi chiếc chìa khóa, giọng trầm khàn nhưng ngón tay dịu dàng.

Tôi không nhận, lẩm bẩm: "Nhưng chúng ta đã chia tay rồi."

Câu nói khiến Lục Cảnh Châu đờ đẫn, anh thu lại chìa khóa trong bối rối.

Tôi cắn nhẹ môi: "Đào Vũ, anh về trước nhé."

Vừa quay người, tay tôi đã bị Lục Cảnh Châu nắm ch/ặt.

Gió từ cửa sổ thổi vào hành lang làm vạt áo phất phơ.

Giọng anh trầm đặc: "Trì Tầm, đừng đi."

11

Lục Cảnh Châu nắm tay tôi lôi thẳng vào phòng nghỉ hậu trường.

Đằng sau, để lại Đào Vũ đứng hình với biểu cảm "vỡ lẽ" cực độ.

"Em đến xem show của anh, sao không báo trước?"

"Vẫn để anh trong danh sách đen WeChat hả?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự thật về kẹo mạch nha

Chương 13
Năm 2016, chị gái tôi khi ấy đang học lớp 8. Trên đường đi bán kẹo mạch nha ở quầy hàng, chị bị kẻ khác chặt đứt hai chân, cưỡng hiếp rồi sát hại. Thế nhưng bà nội lại vừa khóc vừa tát vào gương mặt trắng bệch không còn chút máu của chị. "Đâu rồi! Kẹo mạch nha của bà đâu rồi!" Mười năm sau, tôi thi đỗ và trở về làng làm giáo viên. Một nữ sinh trong lớp rụt rè đưa cho tôi một thứ. "Thưa cô, đây là kẹo mạch nha nhà em tự làm, ngọt lắm ạ. Cô nếm thử đi." Khoảnh khắc viên kẹo tan dần trong miệng. Nước mắt tôi lập tức tuôn rơi. "Chị à… Cuối cùng em cũng biết phải làm thế nào để tìm ra hung thủ đã giết chị rồi."
80
2 Thần tôn thì sao? Chương 10
4 Kẻ Mạo Danh Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Cuốn Sách Xám Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Chỉ Muốn Giữ Việc, Ai Ngờ Cưa Đổ Luôn Tổng Tài Omega

Tôi là một nhân viên văn phòng tuyệt vọng trong một bộ truyện đam mỹ song nam chủ. Vị tổng tài Omega tuyệt sắc lạnh lùng, ít nói của tôi sắp bị cậu ấm nhà đối thủ bỏ thuốc, cưỡng ép đánh dấu, từ đó mở ra tuyến tình tiết ngược luyến tàn tâm. Cuối cùng anh ta phá sản, nhảy lầu tự sát, còn tôi thì thất nghiệp. Thời buổi này tìm việc khó đến mức nào chứ? Để giữ được bát cơm của mình… Tôi quyết định ra tay trước, chủ động quyến rũ sếp. Tặng hoa, đưa cơm, gọi là có mặt, thỉnh thoảng còn tranh thủ khoe cơ bụng, cố gắng kéo dài trải nghiệm phục vụ lên mức tối đa. “Khoan đã… công việc chín giờ đi làm, năm giờ tan ca, cuối tuần nghỉ ngơi của tôi từ lúc nào biến thành chế độ trực chiến hai mươi bốn trên hai mươi bốn vậy?” Lời phản kháng của tôi bị phong ấn dưới đôi môi anh ta. Sếp ngồi vắt ngang đùi tôi, tháo kính xuống, cong môi cười như không cười mà khiêu khích. “Vậy cậu còn muốn làm nữa không? Cậu không làm thì khối người muốn làm đấy.” Vợ tôi đẹp quá. Tôi nhìn đến đỏ cả mắt. Làm! Làm chứ! Làm chính là cái kiểu việc cực khổ phải dậy sớm thức khuya, bán sức lao lực này đây.
0