Vừa nghe câu đó, tôi đã nổi gi/ận: "Ai bảo có con gái là kéo lùi vậy? Các bạn ấy nhanh nhạy hơn cậu cả trăm lần. Trò chơi đòi hỏi ăn ý thế này, cậu tưởng chỉ cần có chút sức lực là được sao?"
Gã đàn ông hét to nhất dưới sân khấu bị tôi nói đến nghẹn lời, lập tức nhảy lên sân khấu giơ nắm đ/ấm về phía tôi.
Lâm Hoài bước ra che chắn cho tôi, từ tốn cuộn ống tay áo vest lên.
Nhân viên tổ chức vội chạy tới giải vây: "Xin lỗi hai anh, do phản ứng của khán giả, hai anh có thể chứng minh mình là một cặp được không ạ?"
Nhìn chú gấu bông Doraemon sắp vuột mất, tôi vội hỏi: "Chứng minh thế nào?"
"Chỉ cần làm vài hành động mà chỉ những người yêu nhau mới làm ấy."
Do dự một lúc, tôi lắc đầu: "Thôi vậy, chúng tôi không cần..."
Đột nhiên, âm tiết cuối bị chặn lại trên môi.
Lâm Hoài cúi người xuống, hôn lên đôi môi tôi.
Cho đến khi tiếng reo hò vang lên khắp hội trường, cho đến khi bờ môi tôi dần mất cảm giác, anh mới từ từ buông ra.
Giọng anh khàn khàn: "Như thế, đủ chưa?"
Tai tôi đỏ rực vì cái hôn đó, lí nhí: "Thực ra... ôm một cái cũng được mà, không cần..."
Lại một lần nữa.
Câu nói chưa kịp dứt đã bị anh nhấn chìm trong nụ hôn.
"Lâm Hoài, anh nghiện hôn rồi đấy!"
"Ừ, nghiện thật."
"Không biết x/ấu hổ, còn lấy làm tự hào!" Tôi gi/ật lấy chú gấu bông từ tay nhân viên, bực bội quay đi.
Lâm Hoài nhanh chân đuổi theo, nắm lấy bàn tay tôi.
"Gi/ận rồi?"
"Cho anh một cơ hội giải thích nhé? Anh đã m/ua bánh cầu vồng mà em thích nhất."
Anh nhấc chiếc bánh trong tay lên.
"Sao anh biết em thích..."
"Ừ, anh còn biết nhiều thứ khác nữa."
18
Thật không ra gì, chỉ một chiếc bánh cầu vồng đã khiến tôi xiêu lòng.
Tôi và Lâm Hoài ngồi bên bờ sông, đón làn gió chiều hiu hiu thổi.
Nếm thử miếng bánh, hương vị y như lần trước tôi từng ăn.
Thấy tâm trạng tôi khá hơn, anh từ từ mở lời:
"Thẩm Chi Lộ, chúng ta đã gặp nhau từ rất lâu rồi."
"Hồi em còn là sinh viên năm nhất, từng đến quán bar King, còn nhớ không?"
Tôi cố gắng lục lại ký ức năm nhất, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không nhớ."
Lâm Hoài khẽ cười: "Cũng phải, những chuyện như thế em chẳng bao giờ nhớ."
"Hồi đó anh làm ca hát ở đó, bị một vị khách nam s/ay rư/ợu quấy rối, hỏi anh..."
Nụ cười anh chua xót, "hỏi anh b/án thân không."
"Anh từ chối rồi xin về sớm với quản lý ca. Nhưng hắn ta vẫn không buông tha, cứ bám lấy anh gây sự."
"Cho đến khi em ném chai rư/ợu, đ/ấm thẳng vào mặt hắn, rồi mở tiếp chai khác đổ lên đầu hắn."
"Tiếc là lúc đó anh không đuổi kịp em."
Nói xong, Lâm Hoài nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, ẩn chứa thứ tình cảm khó nắm bắt, lấp lánh ánh ẩm ướt.
Tôi bông đùa: "Không ngờ tổng giám đốc Lâm cũng có ngày bị b/ắt n/ạt."
"Hồi đó chưa có tiền, anh sống nhờ đồng lương nơi đó. Nếu xảy ra xô xát, anh sẽ bị đuổi việc."
Những ngày tháng sống dè chừng ấy, giờ nhớ lại vẫn thấy chua xót.
Nhiều người có lẽ không hiểu, bởi họ sinh ra đã sống trong giàu sang, không biết leo lên từ vũng bùn đáy xã hội khó khăn thế nào.
Lâm Hoài làm được, chỉ là—
"Nhưng Lâm Hoài ơi, em không còn là con người đó nữa rồi."
"Khí thế ngất trời ngày ấy của em, đã bị công việc và cuộc sống mài mòn hết."
"Con người hiện tại của em, tuyệt đối sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt mà xô xát với người khác trong quán bar."
Người khiến Lâm Hoài day dứt bấy lâu, đã không còn là tôi của hiện tại.
"Vậy nên, dù biết thế, anh vẫn muốn tìm đến em sao? Ngay cả khi giờ đây em chẳng còn hào quang, chỉ là kẻ tầm thường giữa đám đông, mà anh vẫn phải chịu đựng ánh mắt dị nghị của thế gian để ở bên em?"
Lâm Hoài nhìn tôi dịu dàng: "Yêu, không bị trói buộc bởi giới tính."
"Không thể vì em bây giờ khác đi mà phủ nhận việc em từng là ánh sáng soi đường cho người khác."
Miếng bánh cuối cùng tan ngọt trên đầu lưỡi.
Nước mắt lăn dài, tôi ngẩng phắt mặt lên.
"Lâm Hoài, chúng ta hãy bắt đầu lại từ buổi xem mắt đi."
"Họ tên."
"Lâm Hoài."
"Tuổi."
"Hai mươi tám."
...
"Kết thúc thử thách, chính thức nhận chức!"
19
Hôm sau tỉnh dậy, đồng hồ đã điểm mười giờ.
Ch*t, sao chuông báo thức không kêu!
"Tỉnh rồi?" Lâm Hoài đã thay đồ xong xuôi, ngồi trên ghế bành bên giường, hai chân dài bắt chéo.
Thấy tôi ngơ ngác, anh giải thích: "Anh tắt chuông rồi, cũng xin nghỉ phép cho em rồi."
Linh tính mách bảo điều không lành, "Xin nghỉ? Anh xin thế nào?"
Lâm Hoài nheo mắt, khẽ "à" một tiếng.
"Gọi điện bảo Trần Hàm rằng em... mệt quá, chưa dậy được."
Tôi nghiến răng: "Lâm Hoài!"
"Anh đây."
"Em trễ làm là tại anh đấy."
Lâm Hoài cúi mắt cười khẽ: "Ừ, không biết ai đã đọc bao sách vở mà thực hành lại kém thế."
"Ai—kém—cơ chứ!"
"Là anh kém." Anh cười nắc nẻ. "Đã xin nghỉ rồi, tính kế hoạch hẹn hò hôm nay đi."
Tôi xoa xoa mái tóc rối bù: "Hẹn hò?"
"Hay em muốn lì ở nhà anh cả ngày?" Lâm Hoài liếc nhìn tôi. "Cũng được đấy."
"Lâm Hoài!" Mặt tôi đỏ bừng, ném thẳng chiếc gối về phía anh.
"Đùa chút thôi."
Tôi mở điện thoại kiểm tra tin nhắn: "Mẹ bảo em về nhà chiều nay, anh đi cùng không? Nhân tiện dò thái độ bà ấy luôn?"
Lâm Hoài đưa tôi ly nước: "Nhanh thế đã muốn anh ra mắt rồi sao?"
"Dù sao cũng chỉ là gặp mẹ em thôi mà."
20
Lâm Hoài cùng tôi về nhà, mẹ tôi không nhận ra điều gì khác lạ, nhưng tôi chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói.
Mẹ đang vội xuống phòng sinh hoạt đ/á/nh mahjong nhưng thiếu người. Nhìn thấy Lâm Hoài, bà chợt nảy ra ý.
"Tiểu Lâm này, biết đ/á/nh mahjong không?"
Lâm Hoài: "Biết chút mahjong Tứ Xuyên."
"Hay quá! Vừa đủ người. Thẩm Chi Lộ nó không biết đ/á/nh, để nó ngồi xem thôi."
Mẹ tôi khoác tay Lâm Hoài hướng thẳng ra cửa.
Lâm Hoài đích thị là nhân vật "hàng hiếm" được các cô các bác hàng xóm tranh giành.
Ván bài chưa kịp bắt đầu, hội cô bác đã bắt đầu thẩm vấn:
"Cậu trai tuấn tú thế này, làm ở đâu thế?"