1

Đêm khuya tôi tỉnh giấc đi vệ sinh, phát hiện ba đứa bạn cùng phòng đang đứng sừng sững trước giường tôi.

"Ch*t ti/ệt! Ba đứa mày không ngủ giữa đêm hôm giả m/a hù người ta hả?"

Ba thằng gay này đừng có mà thèm muốn sự trong trắng của tao!

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Tề Quân ngây thơ hỏi:

"Mấy đứa trai thẳng các cậu ngáy đều to như thế này sao?"

1

"Chào cậu, tớ là Tống Khâm Bắc, tớ là gay."

"Chào cậu! Tớ là Tề Quân. Tớ là công 1."

"Chào cậu, bạn học, tớ là Thời Sính, tớ thích đàn ông, mong cậu đừng để bụng."

Hả? Mặt tôi hiện lên vô số dấu chấm hỏi.

Sao tôi lại thành "bến đỗ gay" rồi?

Một phòng bốn người, ba đứa là gay.

Xem ra ký túc xá nam 404 này, đổi thành câu lạc bộ gay cho hợp.

Nhưng bề ngoài tôi không biểu lộ gì khác thường.

Mẹ tôi và em gái đều là fujoshi, từ nhỏ tôi đã quen với gay nên bản thân cũng không có á/c cảm.

Vì vậy đối mặt với tình huống bi hài kịch này, sau cơn ngạc nhiên, tôi nhanh chóng chấp nhận hiện thực:

"Chào các cậu, tớ là Cố Chuẩn, Cố là chăm sóc, Chuẩn là chuẩn x/á/c."

Tống Khâm Bắc chỉ vào chiếc giường trong cùng:

"Giường số 1 còn trống kia là của cậu."

"Ồ, cảm ơn."

Tề Quân nhiệt tình đỡ lấy chiếc balo trên tay tôi đặt lên bàn:

"Tớ ở giường đối diện cậu, duyên phận đấy."

"Ờ... duyên thật."

Cuộc trò chuyện này thật là gượng gạo!

2

Là một người hướng ngoại xã hội chủ nghĩa.

Tôi nhanh chóng nắm bắt tình hình cơ bản.

Tống Khâm Bắc là anh cả, Thời Sính chỉ lớn hơn Tề Quân 3 ngày nên Tề Quân xếp thứ ba, còn tôi là út.

Cả ba đều tự nhận là công 1, theo kiến thức nhiều năm bị mẹ và em gái tôi giáo dục.

Chắc chắn có đứa là thụ giả làm công.

Như lời họ nói, thụ thì đầy đường nhưng công thì thắp đuốc cũng khó tìm.

Sao có thể một phòng tập hợp đủ 3 công?

Tỉ lệ này còn thấp hơn trúng số đ/ộc đắc.

Nhưng chuyện này liên quan gì đến thằng thẳng như tôi chứ?

Tôn trọng, thấu hiểu và chúc phúc.

3

Đêm khuya tôi tỉnh giấc đi vệ sinh, tim gan suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ng/ực.

Tề Quân, Thời Sính, Tống Khâm Bắc ba người đứng sừng sững trước giường tôi.

Với tư thế kinh điển của Diêm Vương cùng Đầu Trâu Mặt Ngựa.

"Ch*t ti/ệt! Ba đứa mày không ngủ giữa đêm hôm giả m/a hù người ta hả?"

Tôi hoảng đến mức không thốt nên lời.

Trời mới biết ba thằng này có đang thèm muốn sự trong trắng của tôi không.

Một tay tôi nắm ch/ặt chăn, một tay tính toán tỷ lệ thắng nếu một chọi ba.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Tề Quân ngây thơ hỏi:

"Mấy đứa trai thẳng các cậu ngáy đều to như thế này sao?"

"Hả?"

Đêm đầu tiên nhập học đại học tôi đã trải qua cảnh x/ấu hổ chí tử.

Lúc đó tôi vừa bối rối, vừa x/ấu hổ.

Mọi người ơi, ai hiểu nỗi bất lực của kẻ lần đầu ngủ ký túc xá đại học chứ!

Chuyện ngáy này, tôi cũng mới biết lần đầu.

Từ nhỏ tôi luôn ngủ một mình, chưa ai nói với tôi vấn đề này.

Thời Sính dường như nhận ra sự lúng túng của tôi.

Xoa đầu tôi, giải vây giúp:

"Không sao, đàn ông con trai, ngáy chút cũng bình thường, đừng ngại."

Tôi cảm kích nhìn Thời Sính.

Thời Sính quay người lấy từ ngăn kéo ra hai chiếc nút tai đưa cho Tống Khâm Bắc và Tề Quân:

"Tớ có nút tai dư, hai cậu dùng tạm đi."

Tôi chậm hiểu chợt nhận ra điều bất ổn.

Vừa rồi Thời Sính có dùng chiêu xoa đầu với tôi không?

Nửa đêm xoa đầu!

Đây không phải hành động của người bình thường!!

4

Sáng hôm sau, tôi cố tránh ánh mắt Thời Sính, sợ hắn hiểu lầm.

Còi báo động trong đầu tôi vẫn không ngừng reo vang.

Hắn không thích tôi đấy chứ!

Hắn không phải vừa gặp đã cảm nắng tôi rồi chứ!

Tôi lắc đầu trước gương, muốn tống khứ mấy suy nghĩ này đi.

Cố Chuẩn, làm người đừng tự luyến.

Nhỡ đâu hắn chỉ coi tôi là huynh đệ đơn thuần, thế thì mắc cỡ ch*t.

Tôi vội vàng rửa mặt bằng nước lạnh, dồn nén mớ suy nghĩ hỗn độn.

Họ đã thu dọn xong đang đợi tôi.

Tề Quân thúc giục: "Cố Chuẩn, cậu lề mề nữa là lỡ bữa sáng đó!"

Tôi ngại để họ đợi nên bảo họ đi ăn trước:

"Các cậu đi trước đi! Tớ không ăn sáng nữa."

Tề Quân phản đối ngay:

"Cố Chuẩn, cậu đủ g/ầy rồi, không ăn nữa là mất dáng đó!"

G/ầy? Công?

Tai tôi nh.ạy cả.m bắt lấy từ này:

"Cậu nói ai là công? Cậu mới là công!"

"Dù tớ dễ thương thật nhưng tớ là công 1 chính hiệu đấy, không tin thì tự kiểm tra đi?"

Ờ... cũng không cần thiết đến mức đó.

Tôi chợt nhận ra mình quá nh.ạy cả.m.

"Xin lỗi nhé, tớ hiểu lầm rồi."

Tôi vội vàng xin lỗi, Tề Quân lại áp sát.

Thậm chí cố ý dùng giọng khàn khàn nũng nịu hỏi tôi:

"Nghe đến chữ 'công' đã nh.ạy cả.m thế, cậu không phải cũng là gay đấy chứ?"

Tôi đẩy hắn ra:

"Tao là trai thẳng đích thực!"

"Ha ha ha ha ha."

Tề Quân cười đến nỗi ngồi bệt xuống đất: "Thời Sính, Tống Khâm Bắc, mau xem phản ứng của Cố Chuẩn dễ thương quá!"

Ch*t ti/ệt! Tề Quân cũng không bình thường chút nào.

5

Tôi bước vào giảng đường đúng lúc chuông reo.

Tề Quân vẫy tay chỉ chỗ trống bên cạnh.

Không ngờ hắn còn giữ chỗ cho tôi, tôi bước những bước dài tiến đến.

Vừa ngồi xuống, phía sau đã đưa tới một chiếc bánh bao và ly sữa đậu nành.

Tôi ngoảnh lại nhìn, là Tống Khâm Bắc.

"Cảm ơn."

"Bụng đói không tốt cho sức khỏe."

Tống Khâm Bắc không bộc lộ nhiều như Tề Quân hay Thời Sính.

Hắn thường im lặng.

Nhưng giờ xem ra cũng là bạn tốt mặt lạnh tim nóng!

Hóa ra đại học không khủng khiếp như tôi tưởng.

"Các em, để mọi người thân thiết hơn, cuối tuần này khoa sẽ tổ chức cắm trại. Hãy chọn bạn ở cùng và báo tình hình nhóm với cô."

Lời giảng viên vừa dứt, cả lớp đã xôn xao tìm bạn ghép.

Thời Sính chọc khuỷu tay vào tôi: "Cố Chuẩn, hai đứa mình một phòng nhé."

"Không được, Cố Chuẩn phải ở với tớ."

Tề Quân vội kéo tay tôi, tỏ ý không đạt được không buông.

Nhưng sao tôi có cảm giác mình sẽ thành vật trang trí trong vở kịch của họ thế này!

Hai người họ như d/ao gặp đ/á, không ai chịu nhường ai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6