Chuyện Tình Từ Chiếc Quần Bơi

Chương 5

07/01/2026 07:58

18

Ngày hôm sau trở lại trường.

Trương Nham ấm ức xông tới chỗ tôi và Biên Dương vừa bước vào cổng trường, chất vấn tôi.

"Mộc Dĩ Lâm, cậu không phải không thích con trai sao?"

"Ừ thì sao?"

Không hiểu sao tôi cảm thấy câu nói này của mình thiếu chút tự tin.

"Thế sao còn dẫn Biên Dương về nhà? Giờ cả trường đồn ầm lên rồi."

"Hai thằng con trai thì có vấn đề gì?"

Tôi trả lời với quầng thâm dưới mắt và vẻ mặt mệt mỏi. Chuyện này bình thường mà.

Con trai còn ở chung ký túc xá nữa là.

"Hai thằng con trai thì không sao."

Trương Nham nghiến răng nghiến lợi, liếc Biên Dương một cái rồi nhìn thẳng vào tôi.

"Nhưng nếu thằng con trai đó thích cậu thì chắc chắn là có vấn đề!"

"Mày nói cái quái gì thế? Tao có dẫn mày về nhà đâu."

Tôi buột miệng nói ra câu này mà không cần suy nghĩ.

Nói xong tôi chợt nhận ra điều gì đó.

Người Trương Nham ám chỉ là Biên Dương?

Tôi sững sờ đến mức há hốc mồm, không dám ngước nhìn biểu cảm của Biên Dương.

"Tao không nói tao, tao nói Biên Dương."

Giọng Trương Nham đầy tức gi/ận.

"Tôi thích ai là chuyện của tôi. Nếu đối phương không thích con trai, tôi sẽ không ép buộc."

Biên Dương gạt cánh tay Trương Nham đang nắm cổ tay tôi, tiếp tục nói:

"Càng không cưỡng ép nắm tay người khác."

Tôi nghe mà cứ ngớ người ra.

Trên đời này hết phụ nữ rồi hay sao?

Sao hai gã đàn ông quanh tôi đều thích tôi thế này?

"Tránh xa Mộc Dĩ Lâm ra."

Câu cuối cùng này không biết Biên Dương nói với Trương Nham hay tự nhủ chính mình.

Sau hôm đó, Biên Dương không liên lạc với tôi nữa.

Anh ấy học trên tôi một khóa.

Cho đến khi anh tốt nghiệp, chúng tôi chẳng gặp lại nhau lần nào.

Trương Nham cũng giữ khoảng cách với tôi.

Tôi bỗng cảm thấy mọi người xung quanh đều rời xa mình.

19

Học kỳ hai năm tư, tôi bận rộn với luận văn, dần quên đi những câu chuyện kỳ lạ trước đây.

Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống trải.

Khi một mình tra c/ứu tài liệu trên Zhiwang ở thư viện, tôi nghe thấy ai đó nhắc đến cái tên ấy.

Tôi vẫn không kiềm được mà vểnh tai nghe.

"Anh có biết anh Biên Dương khóa trước không? Nghe nói sau khi tốt nghiệp anh ấy sang Mỹ rồi..."

Hóa ra là sang Mỹ.

Bảo sao chẳng thấy đăng trạng thái nào trên Facebook.

Chắc không dùng ứng dụng trong nước nữa rồi.

Tôi lang thang một mình trong khuôn viên trường.

Không hiểu vì sao.

Đã bao lâu trôi qua, sắp đến lượt tôi tốt nghiệp.

Thế mà nghe thấy tên anh, tim tôi vẫn không kìm được những rung động kỳ lạ.

Rốt cuộc đây là thứ tình cảm gì đây?

Tôi không tin mình thực sự có thể thích một chàng trai.

Thế là tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ.

"Mẹ ơi, hồi trước mẹ nói sau khi tốt nghiệp sẽ sắp xếp cho con xem mắt, giờ cũng được đấy ạ."

"Con nghĩ thông suốt là tốt rồi!"

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia vui mừng khôn xiết.

20

Sau khi tốt nghiệp, tôi xem mắt suốt hai năm mà chẳng gặp ai hợp.

Người gần đây khác hẳn trước.

Cô ấy tên Lý M/ộ Nhiễm.

Chúng tôi hợp nhau về mọi mặt.

Tôi và cô ấy hẹn nhau đi ăn ba lần.

Chúng tôi có cùng khẩu vị, tính cách hòa hợp.

Cả hai đều thích điện tử thể thao, đam mê anime, ca sĩ yêu thích nhất đều là Châu Kiệt Luân.

Điều này khác hẳn Biên Dương.

Tôi và Biên Dương hiếm khi có sở thích chung.

Nếu so sánh thì Lý M/ộ Nhiễm có lẽ hợp với tôi hơn.

Dù không hiểu sao tôi cứ phải đem Biên Dương ra so sánh mãi.

Tôi cố gắng khiến mình thích Lý M/ộ Nhiễm.

Nhưng phải thừa nhận.

Tôi và cô ấy chỉ đơn giản là có chung sở thích.

Cách chúng tôi cư xử với nhau giống bạn bè hơn.

Lần hẹn thứ tư ở rạp phim gần trường đại học của tôi.

Bộ phim chúng tôi cùng thích - "Fast & Furious".

Khi phim chiếu được nửa chừng, cô ấy khẽ ngả người về phía tôi.

Trong bóng tối, những ngón tay cô nhẹ nhàng đặt lên bàn tay tôi.

Tôi "soạt" một cái gi/ật phắt lại.

Gi/ật thật sự luôn.

Tôi bật đứng dậy.

Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng, góc xa nhất nên không ai để ý.

Bước ra khỏi rạp, lòng tôi ngập tràn sự bối rối và áy náy.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy một bóng hình vừa quen vừa lạ.

Biên Dương mặc bộ vest đen, thắt cà vạt chỉn chu khiến anh trông rất phong độ.

Anh không phải ở Mỹ sao?

21

"Quen nhau à?"

Lý M/ộ Nhiễm khẽ hỏi tôi.

"Ừ, coi như vậy đi."

Coi như từng quen biết.

Tôi chưa kịp chào hỏi thì Biên Dương đã bước đến chỗ chúng tôi.

"Bạn gái à?"

Giọng anh nhẹ nhàng, dường như đã buông bỏ quá khứ.

Phải rồi, người không thoát ra được chỉ mình tôi thôi.

Anh tốt nghiệp rồi sang Mỹ.

Tiếp xúc với những điều mới, bắt đầu cuộc sống mới.

Chỉ có tôi ngốc nghếch ngày ngày đi lại trên con đường chúng tôi từng qua, không thể nào quên.

Kẻ ở lại thường là người đ/au khổ nhất.

Cứ loanh quanh trong quá khứ, không sao thoát ra được.

"Không phải, bạn bè thôi."

Lý M/ộ Nhiễm thay tôi trả lời.

Hành động né tránh lúc nãy của tôi đã làm tổn thương cô.

"Sao anh về nước rồi?"

"Về trường lấy tài liệu."

Cuộc đối thoại ngắn ngủi đến khó hiểu.

Tôi muốn chuồn đi cho xong.

"Không có việc gì thì chúng tôi..."

"Đi ăn tối nhé?"

Biên Dương liếc nhìn tôi.

"Không muốn đi cùng cũng không sao, tôi vừa về nước, một mình ăn tạm cũng được."

Anh đã nói vậy rồi, tôi sao nỡ để anh ăn tạm một mình, đành đồng ý.

Lý M/ộ Nhiễm chủ động xin phép về trước vì có việc, chúng tôi vội vàng chia tay cô.

22

Trong bữa ăn, tôi vẫn lấy điện thoại nhắn lời xin lỗi tới Lý M/ộ Nhiễm.

【Xin lỗi.】

【Cậu không thích tớ cũng không sao đâu.】

Cô ấy trả lời rất nhanh, kèm theo một sticker dễ thương.

【Không phải không thích cậu, mà là có lẽ tớ... không thích con gái, xin lỗi nhé.】

【Thích anh chàng lúc nãy hả?】

Mặt tôi bừng nóng.

Sao cô ấy biết được?

"Sao thế?"

Biên Dương đối diện lo lắng hỏi.

"Không, không có gì."

Tôi vội vàng úp điện thoại xuống.

"Cô gái lúc nãy?"

Sao anh biết?

Ch*t ti/ệt!

Sao bọn họ đều thông minh thế?

Tôi dễ bị đọc vị đến vậy sao?

Anh hỏi dồn dập.

"Cô ấy nói gì với cậu?"

"Không có gì cả!"

Tôi suýt hét lên vì h/oảng s/ợ, lập tức c/ắt ngang anh.

Ch*t ti/ệt, mình hoảng cái gì chứ?

Cùng lắm anh đoán ra là ai, chứ nội dung thì sao đoán nổi?

Cười trừ vài tiếng, chúng tôi nói chuyện phiếm sang đề tài khác.

Đại loại hỏi thăm nhau một năm qua thế nào.

Về đến nhà, tôi mở điện thoại.

Hai tin nhắn chưa đọc hiện lên.

Biên Dương:

【Về đến nhà chưa?】

Lý M/ộ Nhiễm:

【Người ngốc cũng nhìn ra mà.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6