“Ái chà chà! Tống Nhan!”
Tôi…
“Khục khục, Tư Ngữ, ngồi xuống đi đã.”
Tôi kéo ghế giúp cô ấy, Diệp Tư Ngữ có lẽ cũng nhận ra cả nhà hàng đang dán mắt nhìn mình. Mặt đỏ bừng, cô cúi gằm xuống ngồi vào chỗ.
Tôi liếc Tống Nhan, gi/ận đến nỗi lỗ mũi phập phồng. Hắn không thể lượn đi chỗ khác hẹn hò được à?
Nhưng khi tôi thấy đối tượng hẹn hò của hắn… chính là bạn cùng phòng của tôi, ngồi xuống đối diện hắn, lần đầu tiên tôi cảm nhận được thế nào là “sét đ/á/nh ngang tai”.
4
Tôi nhíu mày nhìn hai người đang ngồi đối diện nhau. Bạn cùng phòng Phương Ân Trạch cũng phát hiện ra tôi. Hơi gi/ật mình, hắn đẩy lại gọng kính vàng trên sống mũi, bình thản gật đầu chào tôi.
Trời ạ, không ngờ đấy. Bên ngoài vẻ lạnh lùng thanh cao, hắn lại giấu một tâm h/ồn… kỳ quái đến thế sao?
Tôi cứng đờ quay đầu về phía trước. Diệp Tư Ngữ ngồi đối diện vẫn đang say sưa vì được gặp Tống Nhan.
Tôi hớp một ngụm nước để trấn an tinh thần. Giờ tôi thực sự không hiểu nổi. Tống Nhan đã có học thần làm bạn trai, tại sao còn nhúng chàm với tôi? Chẳng lẽ hắn chê học thần quá đứng đắn trên giường, thấy tôi trông giống đồ yêu nghiệt hơn?
Nhận ra n/ão mình đang phát sóng phim 18+, tôi suýt sặc vì ngụm nước ép hoa quả.
“Hạ Hàn, cậu không sao chứ?”
Diệp Tư Ngữ đối diện không rõ chuyện gì, vội chạy sang vỗ lưng tôi. Tôi cũng không ngờ một ngụm nước lại khiến mình thảm hại thế. Từ vài tiếng ho nhẹ ban đầu, tôi dần cong cả người, mặt đỏ như gấc chín.
Đúng lúc tôi tưởng mình sắp đi đoong, một đôi tay mạnh mẽ kéo phắt tôi dậy. Tôi cảm nhận bàn tay kia sờ soạng khắp người mình. Mẹ kiếp… Vừa định dùng cùi chỏ hất hắn ra, hắn đã ôm tôi từ phía sau siết mạnh.
Tôi há mồm định ch/ửi, một hạt chanh văng ra khỏi miệng. Tách. Rơi xuống sàn.
Không khí im phăng phắc ba giây.
Tôi từ từ ngậm miệng lại. Đây chính là đỉnh cao của x/ấu hổ.
Diệp Tư Ngữ đứng bên lẩm bẩm: “Đúng là nhân vật mỹ nhân ngốc nghếch mà.”
Tôi liếc nhìn cô, đột nhiên thấy bông hồng trên tay hết thơm. Mối tình này không yêu cũng được.
Đáng gh/ét là Tống Nhan sau lưng còn hùa theo: “Đúng là đẹp thật.”
Tôi cái đ…!
“Cảm ơn, cút.”
Tôi chân thành biết ơn hắn đã ra tay c/ứu giúp, nhưng cũng vô cùng khó chịu vì sự khiếm nhã đó.
5
Sau sự kiện nhà hàng, ngoài giờ học, tôi nhất quyết không bước chân ra khỏi ký túc xá. Dù được phong là nam sinh khó gi*t nhất trường Kinh, nhưng đó không phải danh hiệu gì vẻ vang. Hơn nữa tôi nghĩ, chỉ cần không ra ngoài, Tống Nhan không thể bắt được tôi. Cảnh tượng q/uỷ dị trong đầu tôi đương nhiên cũng không xảy ra.
Theo thông tin mới nhất, vụ hẹn hò với Phương Ân Trạch của Tống Nhan hoàn toàn có chủ đích. Hắn chỉ muốn m/ua chuộc bạn cùng phòng học giỏi của tôi, để hắn dọn ra ngoài. Tiện thể hắn dọn vào.
Đồ gay th/ủ đo/ạn!
May mà Phương Ân Trạch không phải loại người vì chút lợi nhỏ mà khuất phục. Nhưng khi thấy hắn vừa vào phòng đã lục đục thu dọn đồ, tôi không nhịn được hỏi:
“Cậu định đi đâu?”
Phương Ân Trạch liếc tôi, thản nhiên đáp: “Dọn đi.”
Hả?
Tôi bật dậy khỏi ghế. Nhìn hắn không tin nổi.
“Hôm qua cậu còn nói gh/ét nhất loại người như Tống Nhan, có tiền là vênh váo!”
Phương Ân Trạch đẩy kính lên, ánh mắt lấp lánh trí tuệ: “Đành chịu, hắn trả nhiều quá.”
Quả nhiên trên đời không có việc gì tiền không giải quyết được. Nếu có, chỉ là chưa đủ nhiều.
Nhìn chiếc giường trống đối diện, tôi chìm vào trầm tư. Móc điện thoại kiểm tra số dư, tôi thừa nhận mình là thằng nghèo, tiền thuê nhà còn chẳng có. Nhưng m/ua vài món đồ phòng thân trên shopee thì vẫn đủ.
Tôi tốc hành đặt m/ua bình xịt hơi cay, ớt hiểm, gậy chống c/ôn đ/ồ. Tống Nhan, mày dám đến, tao dám xử mày!
Chỉ là tôi quên mất… hàng online cần thời gian vận chuyển.
Nhìn kẻ vừa dọn vào phòng ngay sau khi Phương Ân Trạch đi khỏi, mặt tôi đen kịt.
“Tống Nhan, đừng có quá đáng!”
Tôi cuộn ch/ặt trong chăn, thò mỗi cái đầu ra cảnh giác. Tống Nhan đang trải ga giường quay lại cười: “Không phải sợ cậu bị di chứng chấn động n/ão, tiện đòi bồi thường sao?”
Tôi tống cho hắn hai tiếng “khục khục”.
“Tao nói trước, tao không hứng thú với đàn ông, tốt nhất mày tránh xa.”
Tống Nhan nhún vai: “Tao hứng thú với đàn ông là được.”
…
Tôi trùm kín đầu vào chăn. Người không biết x/ấu hổ thì vô địch thiên hạ!
Đêm đầu tiên cùng phòng, tôi thức trắng. Sáng hôm sau lê bước xuống giường với quầng thâm như gấu trúc, Tống Nhan lại tươi cười rạng rỡ.
“Tuổi trẻ mà mất ngủ?” Hắn nhướng mày.
Tôi trùm luôn mũ vào đầu: “Sợ có kẻ vô liêm sỉ ám toán đó mà.”
Tống Nhan cúi sát tai tôi: “Nếu thực sự muốn ám toán, dù cậu uống th/uốc tăng lực, tao cũng khiến cậu khóc được.”
Nếu gi*t người có phân hạng, tôi sẽ x/é x/á/c hắn làm vạn mảnh! Tiếc là hắn chạy quá nhanh.
Mẹ kiếp, sáng sớm đã bị làm nh/ục tai. Và khi hắn đến gần, cảnh tượng trong đầu tôi càng rõ nét. Lần này tôi thấy rõ nội thất căn phòng nơi hắn bắt tôi hát nhạc chủ đề Mixue. Không phải ký túc xá. Mà giống… phòng dụng cụ sân vận động của trường hơn. Quả nhiên bi/ến th/ái!
6
Nhớ lại lần đầu gặp Tống Nhan là xem hắn đ/á/nh bóng rổ. Nhưng lúc đó tôi đi theo Diệp Tư Ngữ, hoàn toàn không để ý giải đấu đó thuộc cấp độ nào. Nghĩ đến đây, tôi vội mở điện thoại nhắn Diệp Tư Ngữ: “Tư Ngữ, cậu biết giải bóng rổ trước của Tống Nhan là gì không?”
Diệp Tư Ngữ trả lời ngay: “Ừ, giải giao hữu tám trường, trường ta đã vào chung kết, tổ chức thứ Bảy tuần sau.”