Việc kết hôn này, xem ra chẳng ai xung quanh biết cả, dù sao cũng là kết hôn đồng giới.
Tôi x/ấu hổ ho mấy tiếng: "Thuê thôi, thuê thôi."
Chàng trai ngồi co ro trên ghế, một tay vần vô lăng, giọng cao: "Không sao, sau này em nổi tiếng, chỗ nào chị thích em m/ua chỗ đó cho."
Thằng nhóc này đúng là biết chiều lòng người.
Đột nhiên tôi cảm nhận được ánh mắt chằm chằm mãnh liệt đang đổ dồn về phía mình.
Ngẩng đầu tìm ki/ếm, chỉ thấy tấm rèm cửa sổ phòng Tịch Nam Chu khẽ đung đưa.
10
Vẫn là số lạ lúc nãy: 【Qua đây.】
Giờ thì tôi chắc chắn, người này là Tịch Nam Chu.
Gõ cửa, hé khe hở, tôi đứng ngoài không vào, hơi mệt mỏi.
"Có việc gì à?"
Người đàn ông dựa đầu giường đọc sách, đeo kính gọng bạc khiến anh ta thêm phần điềm đạm, không ngẩng mặt lên: "Vào đây nói."
Tưởng bàn chuyện ly hôn, tôi bước vào rồi đóng cửa.
Vì chưa tắm rửa, biết anh ta kén cá chọn canh nên chẳng dám ngồi giường, kéo ghế thấp ngồi phải ngước nhìn.
Nhìn kỹ mới thấy, Tịch Nam Chu khi có chút hơi người đẹp đến đ/áng s/ợ, đúng là kẻ đứng đầu danh sách đám thượng lưu Bắc Kinh muốn lấy.
Tôi nhìn say đắm đến mức không để ý gáy anh ta đang dần ửng hồng.
Anh gấp sách lại, nghiêm túc: "Chuyện ly hôn anh sắp xếp sau ba ngày nữa, em có ý kiến gì không?"
"Em không sao, không gấp."
Người đàn ông khẽ nhếch môi, không nói gì.
Định quay về phòng ngủ thì Tịch Nam Chu lại gọi gi/ật lại, nhăn mặt đ/au đớn.
"Bác sĩ bảo do nằm lâu, vùng thắt lưng đến lưng anh bị cứng, cần người massage nhẹ nhàng. Giờ kỹ thuật viên đều ngủ rồi, phiền em..."
Tôi giơ tay ra hiệu OK: "Được thôi, đợi em tắm xong sẽ qua."
Anh ngoan ngoãn cúi mắt nằm xuống, gật đầu.
11
Đầu giường chỉ bật đèn vàng cam dịu nhẹ.
Tôi sờ vào vị trí: "Chỗ này à?"
Người đàn ông nằm sấp, bờ vai săn chắc nhấp nhô theo nhịp thở, khẽ "ừ".
Trắng quá.
Tôi liếm môi.
Đó là từ đầu tiên hiện lên trong đầu.
Kỹ thuật massage tôi từng học qua, lực tay khá ổn.
Chỉ là cả đêm vừa tốn sức lại hao tâm, nửa đêm nào cũng ngủ khì.
Sáng dậy không thì ôm ch/ặt Tịch Nam Chu, không thì đ/è lên ng/ười anh, tay đ/au mỏi không nói, môi còn tê rần.
Hỏi Tịch Nam Chu.
Anh ta chỉ lạnh lùng đưa mắt khỏi môi tôi: "Có lẽ do em mơ thôi, mệt quá thì hay vậy."
"Ra thế." Tôi xoa gáy ngáp dài. Mấy ngày sau, tôi dọn luôn vào phòng chủ, ban ngày xử lý công việc, tối về sớm massage cho Tịch Nam Chu.
Anh bảo đã quen tay tôi nên không hợp với kỹ thuật viên nữa.
Thôi được, tôi chịu khó phục vụ, ai bảo người ta hào phóng.
Đêm cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của tôi, Tịch Nam Chu đột nhiên hỏi: "Ly hôn với em vui thế sao?"
Tôi trả lời tự nhiên: "Cũng không hẳn, chỉ là thấy cuộc sống đang tốt dần lên thôi."
Người đàn ông trên giường im lặng vài giây.
"Vậy nếu không ly hôn thì sao?"
Chưa kịp phản ứng thì điện thoại như tước mạng của Hạ Đình Chiêu đổ tới.
Hình như cậu ta say, đang ở bar gọi tôi bằng anh.
"Hôm nay sinh nhật em, anh đến đón khi nào vậy?"
Lại thằng ch*t ti/ệt này.
Tôi vội khoác áo, giải thích sơ qua rồi bỏ mặc Tịch Nam Chu chạy đi.
12
Sinh nhật Hạ Đình Chiêu tôi nhớ chứ.
Quà cáp chuẩn bị mấy hôm trước, đi thì mang theo.
Hơi sớm nên bên đó tiệc tùng đã tàn.
Đến nơi, người qua lại tấp nập, chàng trai ngồi bậc thềm chống cằm thẫn thờ.
Trông ngốc nghếch, cứ như cho kẹo là dụ được.
Tôi đeo khẩu trang cho cậu, cằn nhằn: "Ngốc thế, lạnh thế này không biết vào trong chờ à?"
Cậu ngước đôi mắt sáng long lanh: "Em sợ anh không tìm thấy."
Ngoan đến mức muốn xoa đầu cho rối tung.
Đúng là trẻ con.
"Anh ơi, quà anh tặng em là gì thế?"
Hạ Đình Chiêu hơi say, níu áo tôi đòi mở quà ngay tại chỗ.
Thật không thể làm ngơ.
Tôi đưa hộp quà ra, chuỗi hạt chùa cầu may, mỗi viên một kiểu màu sắc bắt mắt.
Để bình an.
Chàng trai hào hứng giơ tay đòi đeo ngay.
Trẻ con thì phải chiều vậy.
Hạ Đình Chiêu thích lắm, thỉnh thoảng lại sờ vào.
"Thật ra hôm nay anh không tặng quà em cũng vui, anh đến là quý nhất rồi."
Tôi cười, không để bụng câu này.
"Về thôi."
13
Về đến nhà họ Tịch đã quá nửa đêm.
Thấy đèn phòng còn sáng, lòng tôi chùng xuống.
Anh ấy vẫn chưa ngủ à.
Trong phòng có tiếng động, tôi đẩy cửa vào thấy người đàn ông đang tập đi ngã sóng soài.
Anh gầm gừ: "Ra ngoài!"
Tôi không do dự lập tức rời đi.
Thôi, đàn ông ai chả có lòng tự trọng.
Nằm trên giường phòng mình mà trằn trọc mãi.
Lạ thật, giường mình cũng mất ngủ.
Nhắm mắt ép ngủ nhưng hình ảnh Tịch Nam Chu thảm hại nằm dưới đất cứ hiện lên.
Trở mình bật dậy.
Vẫn không yên tâm.
Đèn còn sáng, cửa nhẹ nhàng mở ra, người đàn ông quay lưng ngồi bệt, cúi đầu im lặng.
Tôi gọi khẽ: "Tịch Nam Chu?"
Anh khựng lại, không đáp.
Đóng cửa.
Tôi đến bên cạnh ngồi xổm: "Muốn dậy không?"
Bàn tay chống đất của Tịch Nam Chu co quắp, nhìn tôi lạnh lùng: "Anh thật vô dụng lắm sao?"
Tôi tròn mắt.
"Sao lại thế!"
"Người như anh còn tự nhận vô dụng thì em là gì?"
Nghe xong câu đùa cho vui, người đàn ông vẫn bất động.
Hừ, một tối phải dỗ hai đứa nhóc, mệt thật.
Hít sâu.
Tôi đứng lên giơ tay: "Em ở đây, dậy nào."
Tịch Nam Chu ngước mắt nhìn lòng bàn tay tôi, cổ họng lăn tăn rồi nắm lấy.
Anh quá nóng vội.