「Nếu em ở trong góc tối, anh cũng sẽ bước vào nơi ấy. Nếu em đứng dưới ánh mặt trời, anh cũng sẽ sánh bước cùng em.」

「Anh sẽ mãi bên em, vĩnh viễn không bỏ rơi em.」

Đáng lẽ phải vui mừng.

Nhưng tôi lại cúi đầu, hai giọt lệ lăn dài, thì thầm: "Anh ơi, em không thể sống thiếu anh."

Tôi và Cố Chiêu tựa hai dây leo quấn quýt lấy nhau, nương tựa qua ngày, không ai có thể rời xa ai.

- HẾT PHẦN CHÍNH -

Ngoại truyện về người anh:

Làm anh trai, tôi lại yêu đứa em ruột Cố Dạng.

Nhưng trước những lời tỏ tình của em, tôi liên tục cự tuyệt và khẳng định chỉ yêu nữ thần Lâm Nhược Ninh.

Rồi tôi ch*t khi cố c/ứu Lâm Nhược Ninh.

Trọng sinh về quá khứ, tôi bừng tỉnh.

Hóa ra mình chỉ là vai phụ trong câu chuyện c/ứu rỗi, công cụ Iót đường cho tình yêu hoàn mỹ của nam nữ chính.

Tưởng rằng trọng sinh sẽ đổi lấy hạnh phúc bên Cố Dạng, nào ngờ tôi lại ch*t đi sống lại trong vòng xoáy thoát ly cốt truyện.

Đến khi tôi tử nạn lần nữa, Cố Dạng cũng trọng sinh.

1

Năm thứ ba Cố Dạng đỗ vào Thanh Bắc, tôi ch*t.

Tôi yêu đi/ên cuồ/ng cô gái tên Lâm Nhược Ninh, đá/nh đổi tất cả vì cô ta, kể cả mạng sống.

Đến tận giây phút cuối cùng, tôi mới tỉnh ngộ.

Ký ức không thuộc về mình ập đến như vũ bão.

Hóa ra thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, Lâm Nhược Ninh và Phó Việt là nam nữ chính, còn tôi chỉ là vai phụ ch*t thảm vì làm chó săn cho cô ta.

Linh h/ồn tôi lơ lửng giữa không trung, đ/au đớn nhìn th* th/ể mình trồi lên hụp xuống dòng sông, rồi chìm nghỉm.

Tôi nghĩ, không biết Cố Dạng sẽ sống sao đây?

Đứa em trai u uất, cô đ/ộc nhưng lại vô cùng quấn quýt tôi.

Tôi ch*t rồi, nó sẽ tồn tại thế nào?

Th* th/ể tôi biến dạng sau nhiều ngày ngâm nước. Khi được vớt lên, tôi thấy lại Cố Dạng.

Da nó trắng bệch, chạy loạng choạng về phía tôi. Ánh mắt nó nhìn th* th/ể tôi đầy ngoan cố và thống khổ, tựa hồ cả người sắp vỡ vụn.

Sau khi ch*t, tôi không nghe được âm thanh nào. Nhưng khi Cố Dạng ôm lấy th* th/ể, tôi nghe thấy tiếng gào thét x/é lòng.

Nó hét: "Anh!"

Màu đỏ từ từ lan trong đôi mắt, đỏ như m/áu.

Rồi nó khóc, từng giọt lệ nóng bỏng rơi xuống làn da tái nhợt của tôi.

Th* th/ể vốn dĩ vô tri, nhưng linh h/ồn tôi như bị th/iêu đ/ốt, r/un r/ẩy.

Thực ra tôi chưa từng thấy Cố Dạng khóc.

Dù bị năm sáu đứa trẻ b/ắt n/ạt hồi nhỏ, hay bị cô gái đẹp nhất trường cô lập ba năm phổ thông vì từ chối tỏ tình, nó chẳng rơm rớm. Vậy mà giờ đây, ở tuổi hai mươi, nó ôm th* th/ể tôi khóc đến suy sụp.

Nếu cảnh sát không kéo lại, có lẽ nó đã lao xuống sông theo tôi.

Tôi đờ đẫn nhìn cảnh tượng, rồi đảo mắt về phía Lâm Nhược Ninh đứng trong bóng tối. Phó Việt ôm ch/ặt cô ta, đôi trai tài gái sắc thật xứng đôi.

Tôi tự hỏi, sao mình lại yêu Lâm Nhược Ninh?

Ký ức ùa về như đèn cù, rõ mồn một mà đ/au thương.

Cố Dạng bao lần đỏ mắt nói yêu tôi, tôi bao lần cự tuyệt.

Nhưng làm sao tôi không yêu Cố Dạng được?

Đến khi ch*t đi tỉnh ngộ, tôi mới bàng hoàng nhận ra tình yêu bị kìm nén bỗng trào dâng, suýt nhấn chìm tôi.

Cùng với yêu thương là nỗi h/ận vô bờ dành cho Lâm Nhược Ninh và đồng bọn.

Cả đời tôi hiền lành lương thiện, chưa hại ai, tại sao phải chịu kết cục này? Tại sao để Cố Dạng gánh nỗi đ/au này?

Tôi nhìn Cố Dạng mặt lạnh nhận th* th/ể, thuê một phòng đông lạnh cất giữ.

Nó bỏ học, ngày ngày ở bên th* th/ể tôi.

Phòng lạnh buốt giá, hàng mi dài đóng băng, nó vẫn khăng khăng ngồi bên th* th/ể, thì thầm gọi: "Anh ơi, mở mắt ra đi. Nói chuyện với em đi, được không..."

Tôi lơ lửng giữa không trung, đ/au lòng nhìn cảnh ấy, cố với tay vuốt mái tóc mềm của nó. Nhưng bàn tay vô hình xuyên qua người nó, chẳng chạm được gì.

Tôi sững sờ, cay đắng trào dâng.

Làm sao đây, Dạng? Anh cũng muốn chạm vào em, muốn trò chuyện cùng em...

2

Tôi tưởng ngày tháng sẽ trôi qua như thế, linh h/ồn dần tan biến.

Nhưng một ngày, Cố Dạng đột nhiên như giác ngộ điều gì, ánh mắt lạnh băng.

Tôi theo nó, thấy nó m/ua sú/ng bất hợp pháp rồi đến dự đám cưới Lâm Nhược Ninh và Phó Việt.

Trong tiệc cưới, Cố Dạng mặc đồ đen, ngựk cài hoa trắng. Đôi mắt đen hút phản chiếu khuôn mặt đạo đức giả của Lâm Nhược Ninh. Trong chớp mắt, nó giơ sú/ng b/ắn ch*t cô ta.

Đám cưới hỗn lo/ạn, nó không do dự, b/ắn tiếp Phó Việt.

Cuối cùng, nó chĩa nòng sú/ng vào tim mình, cười thảm thiết.

Nó nói: "Anh ơi, em đến với anh."

M/áu nở thành đóa hoa rực rỡ trước ngựk. Tôi lao tới ngăn cản, nhưng vô ích.

Tôi nhìn Cố Dạng gục trong vũng m/áu, nở nụ cười giải thoát.

Thoáng chốc, dường như nó thấy tôi, r/un r/ẩy đưa tay: "Anh ơi, em nhớ anh quá..."

Tôi nghẹn ngào với tới chạm đầu ngón tay nó, thì đầu óc bỗng đ/au nhói.

Cơn đ/au x/é toạc khắp người, bóng tối bao trùm.

Tôi tưởng mình sẽ tan thành tro bụi.

Nhưng khi mở mắt, tôi thấy gương mặt quen thuộc của Cố Dạng.

Cố Dạng mười tám tuổi rạng rỡ, làn da trắng muốt. Đôi mắt đen nhìn tôi lấp lánh, không còn ch*t lặng như nước hồ.

Hình như, tôi đã trọng sinh.

Có lẽ vẻ mặt tôi quá kinh ngạc, Cố Dạng nghiêng đầu chạm vào trán tôi: "Sao thế anh? Em đỗ Thanh Bắc mà anh không vui sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
8 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm