Ôi Chúa ơi. Có lẽ... cậu ấy không thích con gái.

3

Tháng sau có giải bóng rổ, mỗi cuối tuần đội đều tập luyện. Tần Dụ thường nhét điện thoại vào túi quần là đi ngay, lần này lại đặc biệt đeo thêm chiếc túi nhỏ. Đồng đội liếc thấy ngay mặt dây kéo treo móc khóa, liền trêu: "Ồ, có khí chất trẻ con nhỉ, còn đeo cả Pikachu."

Tần Dụ "Ừm" một tiếng, chẳng ai hỏi mà tự khoe: "Bạn tặng đấy. Bảo tôi trai đẹp thế này mà lại tặng thứ này, buồn cười nhỉ?"

Đồng đội liếc nhìn, nghĩ thầm đúng là buồn cười thật, cái móc khóa mà làm như bảo bối gì. Nhưng vẫn thuận miệng nịnh: "Quen biết rộng nhỉ! Lần này là mỹ nữ nào tặng thế?"

Tần Dụ thỏa mãn vươn vai ra sân: "Không nói cho cậu biết."

Đồng đội: "..."

Từ lúc nắng chang chang tập đến lúc trăng lên đỉnh đầu, đèn sân vận động bật sáng trưng. Thảm cỏ cuối hè xanh mướt, đêm về làn gió mát lạnh thoảng qua. Trong làn gió se lạnh ấy, Dư Tinh mặc áo phông trắng quần đùi chạy như bay ra sân. Cậu vừa tan ca ở tiệm bánh ngọt mới thấy tin nhắn Tần Dụ gửi chiều, bảo ra xem tập đấu.

Khi Dư Tinh đến nơi, buổi tập đã kết thúc từ lâu, chỉ còn Tần Dụ ngồi dưới rổ bóng ủ rũ.

Dư Tinh đâu biết tối qua người này đã trải qua trận chiến nội tâm dữ dội thế nào. Chỉ thấy từ xa nhìn lại, Tần Dụ mặc áo vàng co ro như chú cún lớn, trông tội nghiệp lạ thường.

Cậu vội chạy đến đưa chai nước. Quãng đường từ tiệm bánh tới sân bóng rổ khá xa, trán Dư Tinh lấm tấm mồ hôi.

Tần Dụ ngẩng lên, ánh mắt lượn qua mái tóc ướt đẫm của cậu, vẻ mặt bức bối. Lần đầu chủ động rủ đi chơi, ai ngờ bị bỏ rơi không một lời. Sao có thể thế!

Nhưng khi thấy người thật, bực tức trong lòng Tần Dụ tự nhiên tan biến. Cậu nuốt lời trách móc, miễn cưỡng nhận chai nước.

Dư Tinh xin lỗi: "Chiều đi làm thêm, không xem điện thoại, xin lỗi cậu."

"Ừ." Tần Dụ uống nước, liếc mắt phát hiện ba lô Dư Tinh cũng đeo Pikachu y hệt. Thì ra cậu ấy m/ua hai cái! Muốn đeo đồ đôi với mình!

Bực bội vì bị bỏ rơi lập tức tiêu tan, Tần Dụ vui hẳn. "Tối qua chưa kịp nói, cảm ơn cậu."

Dư Tinh theo ánh mắt nhìn xuống, gạt gạt móc khóa: "Khách sáo gì, đồ lặt vặt thôi mà."

Đồ tặng kèm trong đợt khuyến mãi của tiệm, quản lý cho cậu hai cái.

Dư Tinh lục ba lô lấy ra bánh waffle: "Tập cả chiều đói không? Lần trước cậu hình như không thích nhân, lần này tớ không cho kem hay mứt."

Tần Dụ cắn một miếng, bánh mềm thơm mùi sữa ấm nóng. Cậu ấy nhớ sở thích của mình, chi tiết nhỏ cũng ghi nhớ, quả nhiên là thích mình rồi!

Tần Dụ giả bộ kín đáo, cắn từng chút không nỡ ăn hết, hỏi Dư Tinh: "Cậu ăn chưa?"

Tiền làm thêm ít ỏi, Dư Tinh đâu dám ăn hàng ngày, m/ua một cái chiều lòng chủ n/ợ là đủ. Nhưng khó nói thẳng. "Tớ..." Chưa kịp nghĩ ra lý do, bụng đã thành thật kêu ùng ục.

4

Dư Tinh hơi đ/au đầu, món n/ợ dường như càng ngày càng nhiều.

Tần Dụ tự dưng dạo này chải chuốt khác thường, ngày nào cũng kéo cậu đi m/ua sắm. Không chỉ m/ua cho bản thân, còn m/ua cả phần Dư Tinh, cái gì cũng m/ua đôi. Giờ Dư Tinh từ đầu đến chân đều do người này bao trọn.

Dư Tinh đứng trước phòng thử đồ, ngập ngừng: "Áo tớ nhiều lắm rồi, không cần m/ua nữa đâu."

Tần Dụ đẩy cậu vào: "Tin vào gu tớ đi, cậu mặc bộ này chắc chắn đẹp."

Gu thì không chê được, nhưng đồ hiệu của cậu ta đắt đỏ. Bao nhiêu quần áo giày dép tích lại, Dư Tinh âm thầm tính phải b/án bao nhiêu lít m/áu mới trả nổi.

Bước ra khỏi trung tâm thương mại, Tần Dụ tự giác xách hết đồ. Dư Tinh muốn chia bớt lại bị từ chối.

Cậu đành thôi, khẽ hỏi: "Tuần sau lớp tổ chức đi biệt thự nghỉ dưỡng một ngày, cậu rảnh không?"

Sau giải bóng rổ, Tần Dụ chẳng bận việc gì: "Đương nhiên rồi, có việc gì à?"

Dư Tinh hắng giọng, cố giữ giọng điệu tự nhiên: "Hôm đó tớ định mặc áo len cổ thấp trắng cậu tặng, quần jeans ống thẳng xanh nhạt, đi giày thể thao trắng xanh. Cậu thấy phối đồ này ổn không?"

Trời dần lạnh, Dư Tinh nhập học không mang theo nhiều áo ấm, tủ quần áo giờ toàn đồ đôi Tần Dụ tặng. Nếu mặc bừa rất dễ đụng hàng, nên báo trước cho an toàn.

Nhưng Tần Dụ không hiểu ý. Tưởng tượng cảnh Dư Tinh mặc đồ đó, cậu nói: "Ổn đấy, cậu mặc đồ sáng màu rất hợp."

Nhưng sao phải đặc biệt báo với mình?

Tần Dụ nắm ch/ặt túi đồ, lòng dậy sóng. Cậu ấy muốn đôi ta mặc đồ đôi! Chẳng lẽ định nhân buổi tụ tập này công khai với cả lớp?

Nhưng chúng ta chưa nói rõ tình cảm mà...

Phải chăng Dư Tinh sợ mình có nhiều hoa đào, lo có gái tỏ tình nên bất an?

Hiểu rồi, cậu ấy đang nhắc mình tỏ tình sớm!

Trong chớp mắt, n/ão Tần Dụ hoàn thành màn suy luận ch/ặt chẽ. Trước cửa ký túc xá, cậu mỉm cười nheo mắt: "Tớ hiểu ý cậu rồi, nghỉ sớm đi, ngủ nghen."

Dư Tinh: "?"

Hiểu cái gì? Cười nũng nịu thế là sao?

Linh tính báo hiệu điều chẳng lành.

5

Hôm tổ chức tiệc, Tần Dụ và Dư Tinh đi riêng, đến biệt thự cách nhau mười phút. Khoảnh khắc hai người xuất hiện cùng khung hình, cả lớp xôn xao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7