Hà Trì thở gấp, cố lấy lại bình tĩnh: "Em vẫn đang ốm, không thể b/ắt n/ạt em thế này được."
Hà Thích ngẩng mặt lên, từng chút một khẽ chạm môi Hà Trì, cảm giác như thế nào cũng không đủ, vừa hôn vừa thì thầm: "Vậy để em b/ắt n/ạt anh nhé... anh."
Tiếng gọi "anh" lúc này nghe càng thêm ngọt ngào và đầy ám muội.
Hà Trì cuối cùng không kiềm chế được nữa, tay nhanh chóng cởi cúc áo sơ mi Hà Thích, cúi người hôn sâu.
14
Hôm sau, Hà Thích như cá gặp nước, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Hà Trì không ngoài dự đoán đã bị lây cảm, nằm bẹp trên giường mệt mỏi rã rời.
Hà Thích rúc vào người anh, dụi dụi trán: "Anh bị sốt rồi à?"
Hà Trì nắm cổ áo Hà Thích kéo ra xa.
Hà Thích lại kiên nhẫn áp sát, hôn lên đôi môi tái nhợt: "Em giúp anh làm ẩm môi nhé."
Hà Trì: "..."
Anh gắng gượng đẩy Hà Thích ra xa hơn.
Hà Thích vòng tay ôm ch/ặt: "Em giúp anh hạ nhiệt vật lý nè."
Hà Trì không nhịn được nữa quát: "Đừng có làm trò vô ích! Dậy pha cho anh ly nước nóng đi!"
Mấy ngày sau, Hà Thích trở lại công ty. Dân công nghệ làm thêm giờ như cơm bữa, nhưng dù có khuya đến mấy, cậu vẫn cố về nhà gặp Hà Trì.
Hà Trì mỗi ngày đều đi làm trước khi Hà Thích tan sở, đến tận 3-4h sáng hôm sau mới về. Sợ ảnh hưởng giấc ngủ của cậu, anh cố không đ/á/nh thức. Khi tỉnh dậy, Hà Thích thường đã đi làm mất rồi. Nếu có ngày hai người gặp nhau ban ngày, ắt hẳn công ty Hà Thích đột nhiên cho nghỉ phép.
Hà Trì xót xa m/ắng cậu ham tiền hơn mạng, luôn cả công ty Hà Thích cũng bị quở: "Công ty người ta vẫn chưa phá sản à?"
Hà Thích nghiêm túc giải thích: "Công ty còn nguyên, nhưng em nghỉ việc rồi. Em cùng vài đồng nghiệp lập công ty mới, ứng dụng đang chạy thử nội bộ nên dạo này mới bận thế."
Hà Trì không ngạc nhiên lắm. Từ nhỏ Hà Thích đã thể hiện khí chất phi phàm, làm gì cũng có mục tiêu rõ ràng.
"Nói đơn giản, phần mềm này hợp tác với các công ty âm nhạc, phát triển ca sĩ sáng tác đ/ộc quyền để tạo vòng khép kín ngành. Hà Trì, đây là món quà em dành cho anh."
Hà Trì sững người.
"Nền tảng này không đảm bảo thành công, nhưng là cơ hội để những nhạc sĩ như anh tập trung sáng tác. Anh có muốn thử không?"
15
Với mối qu/an h/ệ cùng Hà Thích, Hà Trì luôn cảm thấy hoang mang.
Mỗi mối tình trước đây của anh đều đến từ cảm xúc nhất thời, chia tay cũng thuận theo tự nhiên. Anh chưa từng nghĩ sẽ sống cả đời với ai, ngoại trừ Hà Thích.
Nhưng anh không biết phải duy trì ngoại lệ này thế nào để giữ chắc tương lai.
Một ngày, nhân lúc Hà Thích đi làm, sau nhiều đắn đo, anh bước vào căn phòng cấm kỵ.
Đây là phòng Hà Thầm, Hà Thích vẫn thường dọn dẹp nhưng anh chưa từng đủ can đảm bước vào.
Nhìn di vật của Hà Thầm, anh như thấy bóng hình năm xưa đang ngồi đó, ánh mắt dịu dàng quan sát mình.
"Thầm à, xin lỗi nhé. Có lẽ anh sẽ thấy tôi đáng trách, nhưng tôi đã yêu con trai anh rồi."
Hà Thầm, câu này là để nói với anh rằng từ nay tôi sẽ không nghĩ về anh nữa. Hà Thích yêu tôi thế, tôi cũng phải dành trọn tình cảm cho cậu ấy mới công bằng, phải không?
Anh tin tôi đi, dù không yêu bản thân nhưng tôi đã học được cách yêu người khác rồi.
Anh xếp đồ đạc trong phòng vào thùng giấy, định mang đi ch/ôn.
Đồ của Hà Thầm không nhiều, chủ yếu là sách cũ. Hà Thích cất giữ từng quyển cẩn thận với thái độ thành kính.
Một phong thư trắng ố vàng rơi ra từ trang sách, lả tả rơi xuống đất.
Hà Trì nhặt lên, góc phải bức thư ghi ngay ngắn: "Hà Trì thân mật."
Lá thư Hà Thầm chưa gửi cho mình ư? Sao lại không có địa chỉ nhỉ?
Hà Trì do dự, rồi mở phong bì.
Tiểu Trì,
Khi em đọc được lá thư này, có lẽ anh đã qu/a đ/ời lâu rồi.
Anh bị u/ng t/hư gan, căn bệ/nh di truyền từ cha.
Anh từng nghĩ mình có thể xem nhẹ sinh tử, cho đến khi yêu em. Nhưng anh không thể nói ra, vì không muốn em cùng gánh nỗi đ/au bệ/nh tật.
Giờ sắp ch*t rồi, cuối cùng cũng có thể thổ lộ.
Viết thư này khi cơn đ/au hành hạ, anh rất muốn gọi em, chỉ cần em thương hại mà về thăm anh một lần. Nhưng anh nhịn được, hình hài giờ chẳng khác bộ xươ/ng, quá x/ấu xí. Anh muốn em nhớ mãi hình ảnh đẹp đẽ nhất của anh.
Sau khi em bỏ đi, anh nhận nuôi một cậu bé. Anh dành 8 năm uốn nắn, dạy dỗ từng chút để cậu ấy trở thành phiên bản khác của anh. Lần đầu gặp, em thấy quen lắm phải không?
Anh còn gieo vào đời cậu ấy hạt giống tên "Hà Trì". Anh không ngừng nói về em, rằng cậu ấy phải dùng cả sinh mạng để yêu em. Dĩ nhiên, đó vốn là suy nghĩ của anh, anh chỉ chuyển giao trọn vẹn tình yêu dành cho em để cậu ấy thay anh yêu em.
Chia sẻ em với cậu ấy, ban đầu anh không muốn đâu. Tiếc là người ch*t không có quyền phản đối.
Nhân tiện, em đã gặp cậu bé ấy chưa? Cậu ấy tươi sáng, đẹp đẽ và rất giống anh nhỉ? Nếu kế hoạch thành công, giờ em hẳn đã yêu cậu ấy rồi.
Khỏi phải hỏi, anh hiểu em rõ lắm - kẻ khát tình luôn yêu đi yêu lại một kiểu người. Tiểu Trì, em hẳn yêu cậu ấy đến mức quên cả thế gian, quên cả anh phải không?
Nhưng mà, cậu ấy chính là anh.
Anh muốn em nhìn thấy cậu ấy là nhớ đến anh, cả đời này vẫn yêu anh.
Đây là... di nguyện duy nhất của anh.
Ký tên: Hà Thầm.
16
Hà Trì đưa Hà Thích đến cực bắc thành phố.
Bầu trời trong xanh vắt trải trên thảo nguyên vàng úa, cỏ khô phủ đầy chân trời.
Hà Trì đỗ xe bên gốc cây trụi lá, dùng xẻng đào hố lớn.
Hà Thích khiêng mấy thùng di vật từ cốp xe, đặt xuống hố.
Sau khi xử lý xong, Hà Trì phủi tay: "Đi thôi."
"Hà Trì."
Hà Thích gọi từ phía sau: "Khi nào anh mới thôi yêu anh ấy?"
Hà Trì dừng bước, quay lại.
"Anh đang yêu em."
Hà Thích lao vào ôm ch/ặt anh, hàng lệ lăn dài.
Hà Trì siết ch/ặt vòng tay đáp lại, như muốn hòa cậu vào m/áu thịt.
Hà Thích à, cả đời này anh sẽ yêu em.
Dù em là ai đi nữa.
(Hết)