Sau khi bị người ta làm nh/ục, chính Thiệu Minh Việt đã kéo tôi ra khỏi vực sâu. Anh ấy là một người tươi sáng và tốt đẹp biết bao. Còn tôi thì thật thấp hèn và dơ bẩn. Tôi muốn anh ấy mãi ở bên cạnh tôi, dù phải dùng đến những th/ủ đo/ạn đặc biệt...
Thiệu Minh Việt cả đời gh/ét nhất bị người khác gọi là "bánh bèo", "ẻo lả" hay những từ nh.ạy cả.m mang tính xúc phạm tương tự. Dù đúng là anh rất thích màu hồng, tính cách cũng hơi... nữ tính. Anh không thích chơi với con trai, gh/ét mùi mồ hôi sau khi họ đ/á bóng, không ưa mùi chua từ đôi tất mặt trái mặt phải. Không ai chơi cùng cũng chẳng sao, Thiệu Minh Việt có thế giới nhỏ của riêng mình.
Anh lấy cuốn nhật ký ra, cẩn thận ghi ngày 5 tháng 5. Ánh mắt anh dừng lại trên bóng lưng cậu bạn phía trước, từng nét chữ nắn nót ghi lại tình cảm của mình. "Hôm nay là ngày thứ 120 tôi thích Châu Chính Khanh. Hôm nay cậu ấy trực nhật, với không tới bảng. Tôi nhận giúp cậu ấy lau bảng. Cậu ấy cười với tôi, nụ cười ấy đẹp lắm. Tôi thật sự rất thích."
Anh lặng lẽ gập cuốn nhật ký lại, đăm đăm nhìn theo bóng lưng Châu Chính Khanh. Châu Chính Khanh là lớp trưởng, cười hiền lành, nói năng nhẹ nhàng. Nhiều bạn gái trong lớp thích cậu ấy. Ai mà chẳng thích một chàng trai sạch sẽ gọn gàn chứ?
Ước gì thời gian ngừng lại mãi ở ngày hôm nay.
Ước gì...
2
Châu Chính Khanh bị lôi vào vũ trường trên đường về nhà. Camera hỏng, chủ quán Hồng Hà Vũ Trường vốn nổi tiếng là tay chân xã hội đen, nơi thường xuyên xảy ra xô xát. Cảnh sát làm ngơ, người tử tế nào dám bén mảng tới đây.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra với Châu Chính Khanh hôm đó. Thiệu Minh Việt sống ở khu dân cư cũ gần vũ trường, đi chợ m/ua rau về thì trời đã xế chiều. Khi Châu Chính Khanh bị mấy gã đàn ông ném ra ngoài, Thiệu Minh Việt suýt không nhận ra cậu bạn mình.
Châu Chính Khanh người đầy rư/ợu, vết bẩn và cả những mẩu kẹo cao su dính ch/ặt. Áo hoodie bị c/ắt nát một cách á/c ý, trên da loang lổ những vết hồng khiến đầu Thiệu Minh Việt như muốn n/ổ tung.
Anh cởi áo khoác phủ lên người thiếu niên bị vứt bỏ, liếc nhìn hai bên đường vắng tanh: "Mặc áo của tôi vào, nhanh lên."
Mắt Châu Chính Khanh đỏ sưng húp, má in hằn vết t/át, môi sưng tấy đầy thương tích. Cậu như người mất h/ồn, vô h/ồn để Thiệu Minh Việt đỡ dậy, đi khập khiễng không thành bước.
"Châu Chính Khanh, nhìn tôi này. Cậu biết tôi là ai không?"
Châu Chính Khanh ngước đôi mắt vô h/ồn: "Thiệu Minh Việt..."
"Phải, tôi là Thiệu Minh Việt, bạn ngồi sau cậu, người cậu có thể tin tưởng. Tôi đưa cậu về nhà, nhà tôi, không có ai đâu. Đừng lo." Thiệu Minh Việt nhìn tình trạng của cậu, vẻ thê thảm cùng ánh mắt tuyệt vọng khiến anh lo lắng.
Thiệu Minh Việt cõng Châu Chính Khanh trên lưng, vừa đi vừa khóc. Không ai biết cậu bạn đã trải qua chuyện kinh khủng gì.
Châu Chính Khanh tắm rửa, thay bộ đồ của Thiệu Minh Việt. Vốn là người kỹ tính, Thiệu Minh Việt luôn giữ quần áo thơm tho. Mùi hương quen thuộc ấy khiến Châu Chính Khanh nhớ lại những lần quay đầu ở lớp, luôn ngửi thấy mùi nước xả vải từ người bạn sau lưng.
Cậu nhìn bản thân trong gương - khuôn mặt tái nhợt, cổ, má, thậm chí cả cánh tay không còn chỗ nào lành lặn. Tuyệt vọng bao trùm đôi mắt thiếu niên, ánh sáng cuối cùng cũng tắt lịm.
Tường phòng tắm phủ đầy hơi nước. Châu Chính Khanh mặt lạnh như tiền, nước mắt đã cạn kiệt từ lúc ở vũ trường. Giờ đây, cậu không thể khóc nổi nữa, tuyến lệ như đã khô cạn.
Thiệu Minh Việt nấu cho cậu bát mì cà chua trứng. Châu Chính Khanh ngồi đờ đẫn trong phòng khách, tay cầm đũa nhưng bất động, tựa x/á/c không h/ồn.
Khi dọn dẹp phòng tắm, Thiệu Minh Việt gi/ật mình thấy ba chữ viết trên tường: "Tôi hỏng rồi." Dòng nước kéo dài ba chữ khiến anh bịt miệng, mắt cay xè.
Anh thích Châu Chính Khanh vì nụ cười trong sáng ấy, vì cách cậu đối đãi dịu dàng, thân thiện và lễ phép. Khi mọi người chế giễu anh là "bánh bèo", "pê đê", "ẻo lả", anh thấy họ thật vô lễ.
Quay lại, giọng anh không chút thương hại, chỉ nhẹ nhàng như một người bạn: "Tôi thấy cậu cho mèo hoang ăn sau giờ tan học. Tối nay chúng ta cùng đi nhé."
Cậu ấy không như những kẻ khác, giả vờ tử tế từ thế cao: "Họ đùa thôi, đừng bận tâm." Thiệu Minh Việt luôn cho rằng những kẻ nói câu ấy chỉ đang tự thỏa mãn lòng thương hại, giấu sự ưu việt sau vầng hào quang nhân tính.
Châu Chính Khanh không nói những lời sáo rỗng ấy. Cậu trực tiếp rủ Thiệu Minh Việt đi cùng, dù là cho mèo ăn nhưng trong mắt anh, đó như lời thì thầm: "Chúng ta làm bạn nhé."
Châu Chính Khanh trở nên đặc biệt trong lòng Thiệu Minh Việt. Cậu không phải loại người đứng ngoài an ủi suông rồi tự cho mình tốt bụng, dùng một câu để giữ khoảng cách rồi yên tâm đứng giữa đám đông, tiếp tục nghe người khác chế giễu anh như những kẻ khác.
Khi nhìn thấy dòng chữ trên tường phòng tắm, Thiệu Minh Việt hiểu Châu Chính Khanh đã tuyệt vọng, tuyệt vọng đến tột cùng.
Bước ra ngoài, Châu Chính Khanh vẫn nhìn chằm chằm bát mì chưa động đũa.
"Không muốn ăn sao?"
"Ừ."
"Uống sữa không? Tôi đi hâm cho cậu..."