Tôi vẫn đang thắc mắc, người anh kia sao lại không thẳng tay đ/ập cho thằng nhóc này một trận.
Ngụy Diên Thành đã lao đến trước mặt tôi, hoảng hốt hỏi: "Sao cậu lại ở đây? Cậu... đã thấy hết rồi à?"
Lúc đó, tôi như con nai vàng ngơ ngác, cười hềnh hệch đáp: "Ừ, thấy hết, từ đầu đến cuối, rõ mồn một luôn..."
Ngay giây phút sau, sắc mặt Ngụy Diên Thành biến đổi. Hắn vòng tay khóa cổ tôi, lôi thộc vào sân nhỏ bên cạnh.
Tôi nhận ra tình hình nghiêm trọng, cuối cùng cũng bắt đầu h/oảng s/ợ, thậm chí lo hắn sẽ gi*t người diệt khẩu.
Ngụy Diên Thành có vẻ còn hoảng hơn tôi. Hắn trói tôi vào ghế, vừa hút th/uốc vừa đi tới đi lui trước mặt tôi như kiến bò trên chảo nóng.
Tôi r/un r/ẩy c/ầu x/in: "Thật ra tôi chẳng thấy gì đâu, tha cho tôi đi!"
Nghe vậy, hắn dừng bước, nửa tin nửa ngờ hỏi: "Cậu giữ được bí mật không?"
"Tôi thề sẽ c/âm như hến!"
Hắn nghe xong lại bắt đầu đi vòng quanh, rơi vào cuộc giằng co nội tâm.
Lần này hắn không suy nghĩ lâu, vứt tàn th/uốc vào cốc rồi bước tới ngồi xổm trước mặt tôi, vẻ mặt thành khẩn: "Tôi chụp vài tấm ảnh cho cậu nhé, xong sẽ thả cậu về."
"Ảnh?"
"Là ảnh cậu kh/ỏa th/ân ấy."
"Hả? Đương nhiên là không được!"
"Nhưng tôi với cậu đâu có thân, làm sao tôi tin cậu thực sự giữ bí mật? Trong tay không có điểm yếu của cậu, lòng tôi không yên."
Mặt hắn đầy vẻ áy náy nhưng tay lại hung bạo x/é áo tôi ra, rồi cầm điện thoại chĩa về phía tôi.
"Đừng sợ! Chỉ cần cậu giữ kín miệng, ảnh sẽ không lộ đâu. Sang năm tôi tốt nghiệp rời khỏi đây, tôi sẽ xóa hết. Lúc đó cậu muốn nói với ai thì nói."
Giọng điệu hắn đầy chắc chắn, hoàn toàn phớt lờ sự kinh hãi và phẫn nộ của tôi.
Tôi và hắn không quen biết, vậy thì sao? Tôi sao có thể đảm bảo hắn không dùng những bức ảnh này làm hại tôi?
Tôi hét c/ứu mạng, bị hắn nhét khăn vào miệng; giãy giụa tuyệt vọng cũng vô ích, Ngụy Diên Thành không hề ngừng tay.
Chương 4
Nhiều năm sau này, tôi vẫn thường nghĩ: giá như chiều hôm đó, khi Ngụy Diên Thành ném quần áo lại, tôi mặc vào rồi ngoan ngoãn rời đi, liệu sau này có còn vướng víu với con người này không.
Bị cởi trói, tôi vừa mặc bộ đồ thể thao không vừa vặn do Ngụy Diên Thành ném lại, vừa liếc nhìn động tĩnh của hắn.
"Cậu yên tâm, tôi sẽ cất ảnh cẩn thận, miễn là cậu không tiết lộ chuyện của tôi..."
Ngụy Diên Thành ngậm điếu th/uốc trên môi, vừa lật xem ảnh trong điện thoại vừa với tay tìm bật lửa...
Chớp thời cơ, tôi bất ngờ lao tới gi/ật chiếc điện thoại trong tay hắn.
Nhưng phản ứng của Ngụy Diên Thành quá nhanh. Ngay khi tôi xông tới, hắn nắm ch/ặt lấy máy, rồi cả hai chúng tôi lăn lộn dưới đất, vật lộn hỗn chiến.
Chiếc điện thoại văng ra đ/ập vào tường, vỡ tan thành ba mảnh.
Nhìn vỏ sau và pin tách rời khỏi thân máy, tôi vẫn không yên tâm nên bò tới cố giữ lấy phần thân máy.
Đột nhiên một cú đ/á trúng đầu.
Trong chốc lát, đầu óc tôi trống rỗng, nằm bẹp dưới đất một lúc lâu chưa hồi phục. Mắt nhìn thấy Ngụy Diên Thành lắp ráp lại điện thoại, cố gắng khởi động.
Có lẽ trời phù hộ tôi, hắn thử mấy lần vẫn không mở được máy, tức gi/ận ném điện thoại đi rồi xông tới siết cổ tôi.
Hắn nghiến răng nghiến lợi như sư tử nổi cơn thịnh nộ: "Sao cứ ép tao? Mày vẫn muốn nói với người khác phải không?"
Đúng lúc đó, cánh cửa sau lưng Ngụy Diên Thành "ầm" một tiếng bị đạp mở, chỉ thấy một gã đầu trọc mặt đen lực lưỡng bước vào phòng.
Gã trọc nở nụ cười dơ dáy: "Ôi! Đại Thành đang chơi trò gì vui thế?"
Ngụy Diên Thành gi/ật mình, khí thế ngang ngược lúc nãy tan biến, thay vào đó là vẻ mặt căng thẳng kinh hãi.
"Khôn Ca, sao ngài lại đến đây..."
Ngụy Diên Thành đứng dậy, khách sáo chào hỏi gã trọc, tay vơ vội chiếc áo ném qua che mặt tôi.
Gã trọc nói giọng châm chọc: "Tao đến hỏi mày khi nào trả nốt tiền?"
"Khôn Ca, còn ba ngày nữa mới đến hạn trả, ngài sốt ruột gì thế!"
"Tao đương nhiên sốt ruột! Tao thiếu tiền! Tao còn sợ mày cao chạy xa bay!"
Tôi vứt chiếc áo đầy mùi mồ hôi sang một bên, ho sặc sụa. Gã trọc né qua người Ngụy Diên Thành đang che chắn, ánh mắt đổ dồn vào mặt tôi.
Ánh mắt chạm nhau, tôi gi/ật mình - không ngờ ánh mắt người ta thật sự có thể dùng từ "dơ dáy" và "bẩn thỉu" để miêu tả.
Gã trọc chép miệng hai tiếng, mắt vẫn không rời khỏi tôi, miệng thì nói với Ngụy Diên Thành: "Thằng nhóc này là ai? Cưng đấy, trắng trẻo sạch sẽ thế."
Ngụy Diên Thành lập tức đứng chắn trước mặt tôi, gượng cười giải thích: "Khôn Ca! Cậu ấy là bạn học em, đến mang đồ cho em. Chỉ là thằng mọt sách ngây thơ, không cùng đường với bọn mình đâu."
"Không cùng đường thì mang đồ gì cho mày? Mang tới tận giường mày à?"
Dù chưa từng trải, tôi cũng hiểu được hàm ý trong lời nói, mặt "bừng" đỏ lên. Lời tiếp theo của gã trọc còn gh/ê t/ởm hơn.
"Đại Thành! Thấy mày còn là học sinh, tao không muốn làm khó. Thế này nhé, để thằng nhóc này qua đêm với tao, n/ợ bạc cho mày gia hạn thêm ba tháng, thế nào?"
Ngụy Diên Thành quay lưng lại, tôi không thấy được biểu cảm của hắn, tim đã nhảy lên cổ họng.
Một mình Ngụy Diên Thành đã đủ khó đối phó, thêm gã trọc này nữa, e rằng hôm nay tôi xong đời!
May thay Ngụy Diên Thành không gật đầu, chỉ nói: "Khôn Ca, cậu ấy không phải dân trong nghề, ngài muốn chơi thì em chơi với ngài, để cậu ấy cút đi!"
Một cái t/át đ/á/nh "đét" vào mặt Ngụy Diên Thành, gã trọc nhạo báng: "Ai thèm mày! Cút ra chỗ khác!"
Nói rồi hắn đẩy Ngụy Diên Thành sang bên, khom người vươn tay về phía tôi.
Tôi h/oảng s/ợ lùi lại, Ngụy Diên Thành bất ngờ đ/á một cước vào mông gã trọc.
Nhân lúc gã trọc ngã chổng vó, Ngụy Diên Thành lập tức kéo tôi dậy, vơ vội ba lô rồi ném cả tôi lẫn chiếc ba lô ra khỏi cửa.