Đào Lương cười khẽ.

Giơ tay hất chăn, nhanh nhẹn cuộn tôi vào trong, dùng hai chân kẹp ch/ặt.

"Biết rồi thì ngủ đi thôi."

Đèn tắt.

Tôi đờ người một lúc mới nhận ra mình đang bị người ta ôm ch/ặt trong lòng.

"Đào Lương, đồ khốn, thả tao ra!"

9

Khi tỉnh dậy đã hơn 7 giờ.

Bên cạnh đã nguội lạnh.

Đã lâu lắm rồi tôi không ngủ chung với ai.

Không ngờ lại ngủ ngon đến thế.

Tôi ngồi dậy.

Ra phòng khách tìm nước uống.

Ngẩng mặt liền thấy Đào Lương trần nửa thân trên đang lúi húi trong bếp, miệng nghêu ngao hát.

Trên cổ cậu ta quấn khăn trắng, có vẻ mới vận động xong.

Bụng sáu múi săn chắc hiện rõ dưới ánh đèn.

Mỗi cử động tay đều lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn, đôi chân dài thẳng tắp hoàn hảo không chỗ chê.

Tôi "chép" miệng.

Sao trước giờ không phát hiện cơ thể đàn ông lại hấp dẫn thế nhỉ?

Quả nhiên tuổi trẻ là tốt.

Đào Lương nghe tiếng động quay đầu.

Ánh mắt trần trụi của tôi chạm thẳng vào mắt cậu ta.

Chẳng biết là x/ấu hổ vì bị bắt gặp đang nhìn tr/ộm, hay vì lý do gì khác, tim tôi đột nhiên đ/ập lo/ạn xạ.

Đào Lương nhíu mày, vài bước đã đến bên.

"Mặt đỏ ửng thế? Lại sốt à? Nói cho mà biết Thành Tưởng, đêm qua cậu đạp chăn suốt, tôi đắp lại cả trăm lần, thế mà giờ sờ cái đã không cho?"

"Tôi đâu phải chó mèo, cứ sờ đầu hoài làm gì? Thật sự không sốt."

Tôi né người tránh đi.

Kéo ghế ngồi xuống, nhón tay cầm chiếc quẩy trên bàn chuyển đề tài:

"Đừng hỗn láo, gọi thầy đi. Đồ ăn này m/ua cho tôi đấy?"

"Thưa thầy." Đào Lương dễ dàng đổi giọng, quay người dùng đũa gõ vào tay tôi.

"Đi rửa tay, không rửa thì không được ăn."

Khi quay lại bàn, đã thêm mấy món nữa.

Đào Lương ngồi bên đang dùng khăn giấy thấm nước trái cây.

Lau khô xong xếp gọn gàng vào túi nhỏ.

Tôi trêu: "Sao, đi học còn tự mang đồ ăn à?"

"Sao thể nào."

Đào Lương múc bát canh đẩy về phía tôi.

"Canh xươ/ng hầm, sáng sớm m/ua xươ/ng tươi, hầm liền tay, uống nhiều vào."

Chống cằm nhìn tôi.

"Mỗi ngày một trái..., bác sĩ tránh xa?"

Tôi húp ngụm canh, vị ngon bất ngờ khiến tôi giơ ngón cái, tranh thủ đáp:

"Táo."

"Chuẩn!" Đào Lương gật đầu hài lòng, đặt túi trái cây cạnh cặp công văn.

"Nhớ ăn đấy. Giáo viên khác thấy thì cho họ quả, đừng xung đột. Cái dáng cậu thế này, đá/nh không lại đâu."

Tôi cúi đầu uống canh, ban đầu nghe tai này sang tai kia, nhưng càng nghe càng thấy sai sai.

"Đào Lương, cậu đang dỗ trẻ con à? Tôi là giáo viên, không phải lớp mẫu giáo."

"Hừ, cậu cũng biết thế. Nếu quên ăn thì còn thua cả trẻ mẫu giáo."

Tôi: "..."

Nghiến răng âm thầm, đúng là tên khốn này quá đáng!

"Nhưng không sao, hôm nay tôi không có tiết, có thể theo cậu cả ngày."

10

Đào Lương theo tôi đến giảng đường.

Tiếng xì xào bàn tán trong lớp không ngớt từ khi chúng tôi sánh vai bước vào, đến lúc Đào Lương nhanh nhẹn chuẩn bị giáo án giúp tôi.

Tôi ngạc nhiên liếc xuống dưới.

Lẽ nào họ vẫn đang chế nhạo chuyện tôi ngất trên bục giảng mấy hôm trước?

Tôi làm bộ nghiêm nghị, hắng giọng.

Lớp học dần yên lặng.

Đây là tiết chuyên ngành, nhưng mấy hàng đầu vẫn trống trơn.

Đào Lương thản nhiên ngồi bàn đầu.

Hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, lưng thẳng đơ.

Nghe giảng chăm chú khác thường.

Giờ giải lao, tôi muốn uống nước.

Nhưng vì tay đ/au không mở nổi nắp.

Đào Lương không ngẩng mặt, giúp tôi vặn nắp rồi đưa qua.

Phía dưới lại xôn xao.

Tôi nghiêng mày thắc mắc.

Đào Lương ngoảnh lại nhìn, đám đông lại im bặt.

Khoa Văn nữ sinh nhiều, trước giờ các cô gái đều khá trầm tính, hôm nay sao ồn ào thế?

Lẽ nào là...

Ánh mắt tôi dời sang Đào Lương.

Tên này cao ráo đẹp trai, nghe nói còn là soái ca của khoa.

Lũ tiểu cô nương này chẳng lẽ vì cậu ta?

Ch*t ti/ệt, mượn danh nghĩa chăm sóc tôi mà lại đến đây mê hoặc sinh viên của tôi!

Đáng gh/ét thật!

Chẳng hiểu nổi cơn tức từ đâu tới, tôi đặt mạnh cốc nước xuống bàn Đào Lương.

"Không uống nữa?"

"Không."

Đào Lương định nói thêm nhưng điện thoại trên bàn rung lên, cậu ta quay sang xem tin nhắn.

"Thầy, bên khoa em có việc, tan học thầy đợi em nhé. Em về đón thầy đi ăn trưa."

Nửa tiết còn lại trôi qua suôn sẻ.

Chỉ là Đào Lương đi rồi, một mình tôi ôm cánh tay đ/au, thu dọn đồ đạc thật khó khăn.

Mấy nữ sinh phía sau cứ lấp ló nhìn tôi.

Hình như có điều muốn hỏi.

"Có gì không hiểu à? Thầy chưa về đâu, cứ hỏi đi."

Các cô gái ngập ngừng không dám tới gần.

Tôi dịu giọng động viên:

"Không sao, thầy không trách đâu. Muốn hỏi gì cứ nói đi."

Một cô gái bị đẩy ra trước.

Tôi đầy mong đợi nhìn cô ấy.

Cô ta vò đầu bứt tai, mặt đỏ bừng, ấp úng:

"Thầy ơi... thầy với anh Đào Lương... đang hẹn hò phải không ạ? Chúc hai thầy trò hạnh phúc ạ."

Tôi: "..."

Tôi: "???"

Câu hỏi này hoàn toàn ngoài dự tính.

Không ngờ mấy cô gái còn lại đều gật đầu lia lịa.

Ánh mắt họ ngây thơ, chân thành nhìn tôi.

"Không phải, các em này!" Tôi xoa trán bật cười, "Sao lại nghĩ thế chứ? Nghe ai nói thế?"

Một nữ sinh kiên quyết: "Rất đẹp đôi mà! Cộng đồng mạng đều nói thế!"

"Cộng đồng mạng?" Tôi hoàn toàn m/ù tịt, "Liên quan gì đến mạng?"

Cô gái hớn hở lấy điện thoại: "Thầy không biết sao? Thầy là giáo viên duy nhất trong series 'sinh viên vỏ bọc giòn' trên mạng, video được 500k like rồi!"

Hả?

Chẳng ai nói với tôi cả.

Ai đăng video về tôi thế?

Tôi ngơ ngác nhận lấy điện thoại.

Đó là video hôm tôi ngất trên bục giảng, Đào Lương ôm công chúa tôi vào viện.

Trong video không lộ mặt, tôi úp mặt vào ngựk Đào Lương.

Thân hình bị cậu ta ôm ch/ặt, bàn tay g/ãy buông thõng bất thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7