Ta "ọe" một tiếng, phụt ra từng ngụm lớn m/áu tươi, nhuộm đỏ tấm thảm lông dài trong tẩm điện, cũng nhuộm đỏ đôi hài đoản cẩm đoạn của Tạ Hoàn.
"Tống Doãn, ngươi làm sao thế? Chớ hù ta! Thái y! Truyền thái y!"
15
Vào đầu xuân năm Trí An thứ hai, không thể tự tay ngắt lấy một nhành mai lạnh tặng Tạ Hoàn, là một nỗi h/ận trong lòng ta.
Bởi lẽ ta đã nhiễm trọng bệ/nh, ngày ngày quấn quýt nơi giường bệ/nh.
Chim trời ngoài cửa sổ, cùng Tạ Hoàn mỗi ngày tan triều lại vội vã chạy về bên ta, là ng/uồn an ủi và nỗi lưu luyến cuối cùng của ta.
Ba tháng trước, lần đầu tiên ta ho ra m/áu rồi ngất đi không rõ nguyên do.
Bọn thái y nói ta dầu cạn đèn tàn, sớm đã không th/uốc nào c/ứu nổi, khiến Tạ Hoàn nổi trận lôi đình, định trượng ch*t viện trưởng Thái y viện.
Ta gượng gạo nâng thân thể bệ/nh tật quỳ xuống khẩn cầu hắn.
"Hoàng thượng, thân thể hèn mọn của nô tài này, phúc mỏng mệnh ngắn, đã không còn gánh nổi những sinh mạng vô tội ch*t oan vì ta nữa rồi. C/ầu x/in hoàng thượng, dù là vì sau này dưới chín suối ta được chút yên ổn, cũng đừng vì ta mà s/át h/ại thêm người nữa."
Hắn gật đầu mạnh mẽ, bế thốc ta lên từ mặt đất đặt nhẹ nhàng lên giường, lại ch/ôn mặt vào lòng ta nức nở khóc như đứa trẻ.
"Tống Doãn, ta đều nghe ngươi, đều nghe ngươi hết."
"Tống Doãn, ta chỉ c/ầu x/in ngươi đừng đi, đừng bỏ lại ta một mình nữa."
Bậc hoàng đế ngồi mát ăn bát vàng, hưởng lễ bái của vạn dân, đôi khi điều mong cầu cũng chỉ một người mà thôi.
Sau đó, ta nghe nói hoàng đế xá miễn cho đám người bị giam cầm lưu đày vì vụ mưu phản của thái tử trước, lại mời đại sư làm phép siêu độ - tất cả vo/ng h/ồn ch*t oan trong chính biến cung đình đó.
Hắn thậm chí còn ban hạ tội kỵ chiếu, quy hết tội trạng về mình.
Ta biết, hắn làm tất cả đều vì ta.
Tiếc thay thiên mệnh trêu ngươi, rốt cuộc ta vẫn tới lúc đại hạn.
Hôm đó, ánh mai lờ mờ, ta nài nỉ Tạ Hoàn bế ta ra khỏi tẩm điện.
Ta muốn nhìn lần cuối bầu trời xanh chim bay, nhìn lần cuối người đàn ông này - kẻ ta đã yêu cả một đời.
Hắn nước mắt như mưa, hai cánh tay ôm ta run run.
Ta khẽ tựa đầu lên vai hắn, đây là điều ta luôn muốn cùng hắn làm giữa thanh thiên bạch nhật.
Ta nghe chính mình nói: "Tạ Hoàn, đời này gặp được người, ta rất mãn nguyện rồi."
"Chỉ tiếc kiếp này quá khổ cực. Kiếp sau, ta muốn làm chim trời, tự do bay lượn giữa chín tầng mây, đừng để ta lại bị giam cầm nơi thâm cung này, một đời long đong, một kiếp lỡ làng nữa."
"Sau khi ta ch*t, cũng đừng ch/ôn ta dưới đất, hãy để ta theo gió xuân mà đi, theo mưa xuân gieo khắp vạn vật. Như thế ngày sau ngươi thấy cỏ cây hoa lá, liền biết có ta đang bên cạnh. Được chứ?"
Hắn nhìn ta, chân mày nhíu ch/ặt, trong mắt ngập tràn nỗi đ/au.
Trong mắt ta, hình ảnh cuối cùng là hắn ôm thân thể dần lạnh giá của ta, bước từng bước nặng trịch trên con phố dài, chẳng mấy chốc đã oẹ ra từng đám m/áu tươi, rơi trên nền tuyết trắng, nở thành đóa hoa bi thương rực rỡ mà tuyệt vọng.
Từ đó âm dương cách biệt.
Giữa trời đất mênh mông này, hắn không còn ai để đợi, không còn ai để nhớ.
Đời này, chỉ còn một thân một mình.
Hậu ký:
Cuối xuân năm Trí An thứ hai, hoàng đế Đại Sở Tạ Hoàn băng hà, thái tử Tạ Trọng Duy kế vị, tấn phong hoàng hậu Thẩm Nam Sơ làm hoàng thái hậu, Nam Vương làm Nhất Đẳng Nhiếp chính vương.
Trước khi hạ táng, thái giám phụ trách tẩm liệm phát hiện trước ng/ực Tạ Hoàn đeo một túi gấm màu xanh, thêu ng/uệch ngoạc chữ "Tri", bên trong đựng thứ bột không rõ và tấm ngọc hồng.
Việc hệ trọng, không dám tự quyết, bèn dâng lên hoàng thái hậu Thẩm Nam Sơ xem xét.
Chẳng bao lâu, thái giám nhận được dụ chỉ của thái hậu:
"Tiên hoàng lúc lâm chung thần trí đi/ên đảo, lại đem thứ ô uế này đeo sát người, lập tức đem tấm ngọc cùng bột kia vất đi, tuyệt đối không được làm ô uế linh cữu tiên hoàng."
- Hết -
Chẩu Tử Tô