Hòa Quang Đồng Trần

Chương 3

15/09/2025 09:56

Ánh mắt chàng sáng rực lên.

"Vậy... vậy em nói ra, anh đừng gi/ận nhé."

7

"Trung thu sáu năm trước, anh đã từng giúp em một lần."

Sáu năm trước?

Trung thu?

Tôi lục lọi ký ức đi/ên cuồ/ng nhưng vẫn chẳng nhớ nổi.

Chàng cúi gằm mặt, vẻ thất vọng "Em biết mà".

"Là... ở con hẻm ngoài b/ệnh viện, em bị đám đòi n/ợ vây khốn, anh và bạn anh đã giải c/ứu em."

Nghe đến đây, tôi chợt nhớ ra.

"À anh nhớ rồi! Giờ em lớn phổng phao thế này rồi cơ à?"

Tôi nhớ hồi đó chàng g/ầy nhom như que củi, trông như vị thành niên.

Mặc Hòa Tụng bật cười: "Em chỉ kém anh ba tuổi!"

"Sáu năm trước anh mười chín, vậy em mười sáu, đúng là còn nhmà."

Tôi nói như điều hiển nhiên.

Chàng lắc đầu bất lực, tiếp tục:

"Sau đó anh còn trả viện phí cho bà ngoại em. Em đã xin số điện thoại và tên anh."

"Rồi khi làm việc ở quán bar, thấy anh biểu diễn, em... em đã tham lam ngắm nhìn. Dần dần..."

Phần còn lại, dường như ngại ngùng không nói hết.

Tôi chồm tới, mắt lấp lánh:

"Thế là em phải lòng anh rồi?"

Gương mặt trắng ngần của Mặc Hòa Tụng ửng đỏ như hoa đào. Ánh mắt láo liên tránh né.

"Mặc Hòa Tụng, sao em nhát gan thế?"

Tôi vươn vai: "Thích một người có gì sai? Em chẳng cưỡng ép cũng không làm điều gây phản cảm, ngược lại còn giúp đỡ anh lúc sa cơ."

"Mặc Hòa Tụng, yêu phải đường hoàng."

Nghe vậy, chàng bỗng hùng dũng tỏ tình:

"Vậy Lục Thượng Sâm, em thích anh! Anh làm bạn trai em nhé?"

Tôi: "..."

Hả?

Xì...

Phải chăng tôi vừa dạy chàng điều gì không hay?

"Thôi đủ rồi, mới quen bao lâu? Tính sau, giờ xem lịch trình đã."

Mặc Hòa Tụng: "Vâng ạ~"

Một lát sau.

"A Sâm, tai anh đỏ lên rồi phải không?"

"Im đi! Lo sắp lịch của em đi!"

"Vâng, vâng."

8

Tôi có tiểu đệ tên Bạch Đào.

Thuở bé tôi là tiểu á/c m/a, còn cậu ấy thể chất đa b/ệnh.

Yếu ớt nên hay bị b/ắt n/ạt, đã thành lệ.

Từ nhỏ tôi đã mơ thành hiệp khách hào hiệp giang hồ.

Bạch Đào chính là đối tượng đầu tiên tôi bảo vệ.

Qua lại dần, cậu ấy thành đệ tử theo chân tôi.

Mãi đến khi cậu trưởng thành, gia đình đưa đi dưỡng b/ệnh.

Nghĩ lại đã bảy tám năm không gặp, đúng là nên thăm hỏi.

Chọn ngày đẹp trời, tôi lên đạo quán cầu hai bùa bình an.

Một chiếc, đúng năm ngày sau, tặng Bạch Đào.

Như lời chúc phúc.

Trong bar.

Đám bạn thấy vậy hùa theo: "Lục đại thiếu gia, chỉ thế này thôi à?"

"Đúng rồi, ít nhất cũng phải tặng thứ đáng giá chứ."

Bạch Đào trừng mắt, cẩn thận cất hộ chiếu: "Thứ này, giá trị ngàn vàng."

Mọi người hò reo: "Ồ~~"

Tôi mỉm cười không đáp.

Bạch Đào tâm sự những năm xa cách nhớ nhung.

Đám đông hùa: "E là nhớ Lục Thượng Sâm chứ đâu phải nhớ bọn tao~"

"Chuẩn! Ai chẳng biết cậu lẽo đẽo theo A Sâm như hình với bóng."

"Giờ xã hội thoáng, hai người yêu nhau luôn đi!"

Tai Bạch Đào ửng hồng, ánh mắt hướng về tôi.

Nhưng sắc mặt tôi dần lạnh băng, quét mắt nhìn đám người.

Một ánh nhìn khiến họ rùng mình.

"Đùa vừa thôi. Tôi và Bạch Đào, vĩnh viễn không thể. Chúng tôi chỉ là bằng hữu."

Câu nói dập tắt mọi trêu đùa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì Ngọc

Chương 7
Lúc lên kinh thành tiện đường thăm biểu cô, ta vô tình trượt chân bên bờ ao. Vân Sách vì cứu ta mà cùng rơi xuống nước. Chàng bất đắc dĩ phải cưới ta, song chưa một lần oán trách. Ngược lại, Vân Sách thường cho rằng bản thân làm liên lụy đến ta, nên trăm phương ngàn kế đối đãi thật tốt. Thuở ta mang thai, chỉ buột miệng nói thèm món anh đào chiên ở phía đông thành, chàng liền đội mưa mà đi. Chàng biết việc không thể vào kinh ứng thí làm nữ quan là nỗi lòng của ta, liền không tiếc vạn bạc mua về trang sức phấn son đang thịnh hành của quý nữ kinh thành, chỉ để làm ta vui lòng. Kết tóc se duyên hơn ba mươi năm, ta và Vân Sách là đôi phu thê khiến người người ngưỡng mộ. Ngay cả bản thân cũng từng nghĩ như thế. Cho đến khi Vân Sách lâm bệnh nặng, thần trí mơ hồ, chàng nắm lấy tay ta mà gọi tên của tỳ nữ ngày trước: "A Noãn, trên tờ hôn thú là tên của nàng và ta, như vậy chẳng phải chúng ta cũng coi như đã làm phu thê rồi sao?" Chàng ngây dại cười, là vẻ mặt mà suốt ba mươi năm qua ta chưa từng thấy. "Ta nghe nói nàng đã làm hoàng hậu." "Đổi thân phận của nàng ấy cho nàng, là điều cuối cùng ta có thể làm cho nàng..." Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày rơi xuống nước năm ấy. Nhìn thấy Vân Sách ở cách đó không xa, lòng ta chùng xuống, liền đẩy kẻ qua đường là Tiết Noãn xuống ao.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6
Hiền thê Chương 6