Dẫn lối cho tâm hồn

Chương 2

06/01/2026 09:10

Tôi bật cười: "Cậu muốn gì? Tạ Dã?"

"Bỗng dưng chạy sang tây thành, chỉ để đưa tôi danh thiếp?"

Tạ Dã gãi đầu, không chút ngại ngùng: "Đương nhiên không phải."

"Đánh cược với bạn thôi."

Tôi hỏi: "Cược gì?"

Ánh mắt hắn trần trụi không che giấu, nhìn tôi từ đầu tới chân.

Câu trả lời đã rõ như ban ngày.

Cược về tôi.

Tôi buồn cười, chậm rãi chỉnh lại cà vạt, đẩy ly rư/ợu sang bên.

"Tiếc quá, tôi không hứng thú."

Dù thích cảm giác mạnh, nhưng tôi chưa tới mức làm vật cá cược.

Quá rẻ rúng, và kinh t/ởm.

Tạ Dã bên kia có vẻ hơi ngạc nhiên.

Một lát sau, hắn đổi giọng:

"Vậy anh có hứng thú yêu đương với em không?"

Ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt Tạ Dã.

Phải thừa nhận, hắn đẹp hơn bất kỳ "bottom" nào tôi từng qua tay.

Dù nhìn thoáng hay kỹ.

Mái tóc khói xám nhuốm ánh đèn, vài sợi gần như trong suốt dưới ánh sáng.

Tôi thờ ơ châm điếu th/uốc:

"Ý cậu là gì? Muốn tôi nương tay ở phiên tòa sắp tới?"

"Luật sư Tạ?"

Chuyện tôi và Tạ Dã sắp đối đầu tại tòa - dù chưa từng gặp ở bar - đã lan truyền khắp nơi.

Vụ án liên quan bị cáo hi*p da/m, xét xử kín.

Tôi là luật sư nguyên đơn, Tạ Dã biện hộ cho bị cáo.

Buồn cười ở chỗ, tên tội phạm này từng có tiền án xâm hại vị thành niên nhiều năm trước.

Nhưng được giảm án nhờ giấy chứng nhận t/âm th/ần.

Luật sư bình thường chẳng ai thích nhận loại án này, thắng thua đều rước họa vào thân.

Chỉ có Tạ Dã là ngoại lệ.

Khi tôi còn đắm chìm trong suy nghĩ, Tạ Dã đã lén áp sát.

Khoảng cách gần đến mức tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả lên da.

Giọng cười khẽ của hắn cọ vào màng nhĩ:

"Em sợ lắm."

"Xin ngài thương hại kẻ khốn khổ này."

"Được không?"

Lời thì thầm nhẹ như lời tình nhân, từng chút xâm chiếm nhịp tim tôi.

Vành tai tôi nóng bừng, tôi lùi lại như phản xạ.

Im lặng.

Bị Tạ Dã - kẻ kém tôi năm tuổi - làm đỏ mặt quả là đò/n đ/au.

Tôi ném danh thiếp vào ng/ực hắn.

"Thay vì nói nhảm, cậu nên tập trung vào hồ sơ vụ án."

Tạ Dã trải phẳng danh thiếp, đặt lên môi như trêu ngươi.

Hôn lên đó một cái.

"Vâng ạ, luật sư Trình."

4

Hai năm tôi du học Đức, Tạ Dã đã vụt thành luật sư nổi tiếng thành A.

Hắn xử lý liền mấy vụ đại án.

Trước khi gặp mặt, tôi tưởng hắn thuộc tuýp công chức già.

Gặp rồi mới biết hắn mang nét du côn.

Khóe mắt hắn có nốt ruồi nhỏ, quen quen.

Mãi đến khi trợ lý đem hồ sơ nguyên đơn tôi từng phụ trách, tôi mới nhận ra.

Tạ Dã chính là thân chủ thời tôi còn thực tập.

Thật ra không hẳn, vì tôi đã không giúp hắn.

Khi ấy Tạ Dã vẫn là cậu bé xinh đẹp, tôi nhớ mang máng hắn mười sáu tuổi.

Mắt đẫm lệ, hắn hỏi tôi có nhận vụ không.

Lúc đó tôi hừng hực khí thế, nhận lời ngay.

Nhưng bị luật sư hướng dẫn ngăn lại.

Chẳng ai dám nhận vụ của Tạ Dã.

Vì đó là bạo hành gia đình, mà hắn chưa thành niên.

Vị thành niên, khả năng cao sẽ rút đơn, lại còn nhiều vấn đề khác.

Hắn nên tìm trợ giúp pháp lý.

Loại án này chỉ làm văn phòng luật chúng tôi vướng bẩn.

Người hướng dẫn tôi là luật sư lão luyện do cha tôi chỉ định.

Cuối cùng khi từ chối Tạ Dã, là ở cổng văn phòng.

Thiếu niên thấy tôi liền chạy tới: "Anh Trình."

Đôi mắt long lanh, nhưng tôi không dám nhìn.

"Xin lỗi, Tạ Dã, anh không thể nhận vụ của em."

Lúc hắn bước tới, tôi mới phát hiện.

Dáng đi hơi khác thường, khập khiễng.

Trên cổ vết hôn tím bầm rõ rệt.

Kẻ kia đã dùng lực mạnh đến mức để lại vết thâm.

Hắn nhận ra ánh mắt tôi, kéo cổ áo lên.

"Không sao đâu, luật sư Trình. Chúc anh luôn vui vẻ."

Thiếu niên cười, còn chúc tôi hạnh phúc.

Mà tôi không thốt nên lời.

Tôi rút ví, nhét mấy tờ tiền vào tay hắn.

"Xin lỗi."

Lưỡi tôi đắng ngắt, như có gì đó nghẹn lại.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại sáng lên.

Là yêu cầu kết bạn mới.

xy: [Tạ Dã đây.]

Tôi gi/ật mình, rồi chấp nhận.

cy: [Có việc gì?]

xy: [Luật sư Trình, em mới mở quán bar ở tây thành, anh ghé chơi không?]

cy: [Không hứng.]

xy: [Anh Trình? Đến đi mà.]

Hắn gửi theo biểu tượng con mèo ngại ngùng.

Ngón tay tôi co quắp, bực bội quăng điện thoại đi.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Tạ Dã năm xưa trong bộ đồng phục bạc màu.

Hắn ngẩng đầu cười, chúc tôi hạnh phúc sau khi bị từ chối.

Một lát sau, tôi nhấc điện thoại nhắn lại.

cy: [Gửi địa chỉ đi.]

5

Chỗ tôi ở giáp ranh đông - tây thành, cách quán bar của hắn chỉ vài bước.

Ngày khai trương, chủ nhân lại là Tạ Dã, đương nhiên đông nghịt người.

Tôi không lề mề, bước thẳng vào.

Vài người nhận ra tôi, tranh nhau đưa danh thiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0