Được, cũng là một tay buôn b/án khéo léo, ki/ếm chác được cả hai đầu.
Ngoại truyện 2 - Góc nhìn tiểu đầu bếp
Cha ta làm đầu bếp trong phủ Thái tử, ông bảo nơi ấy nhiều bổng lộc lại dễ hầu hạ chủ nhân, nên bắt ta theo học nghề.
Vì tuổi tác gần bằng Thái tử, thỉnh thoảng ta còn được phái đến hầu hạ giải khuây cho ngài.
Từ nhỏ, Điện hạ đã không thích gần gũi ai, với ta cũng chẳng mấy khi trò chuyện.
Những lúc ngài đọc sách, ta hoặc mượn quyển nào đó đọc theo, hoặc ngồi thẫn thờ.
Dì của Điện hạ gả sang nước Yên, hằng năm ngài đều sang đó ở một thời gian.
Mỗi lần trở về, ngài lại nói nhiều hơn thường lệ.
Ngài kể đã gặp một cục bột trắng hếu, mũm mĩm như chiếc bánh bao thịt.
Cách ví von dân dã ấy khiến ta khắc sâu trong lòng.
Năm nào Điện hạ cũng kể cho ta nghe chuyện 'bánh bao thịt' thế này thế nọ.
Như: Bánh bao thịt g/ầy đi, như cây non mùa xuân vươn mình, một năm không gặp đã cao gần bằng ngài.
Lại như: Bánh bao thịt càng ngày càng xinh, lại rất thú vị, dù thường thốt ra những từ ngài không hiểu nhưng chẳng hề gì.
Lại còn: Ngài thích Trì Ngộ lắm, thích đến mức muốn giữ mãi bên mình, muốn chiếm đoạt làm của riêng.
Ta không biết Trì Ngộ là ai, liền chạy đi hỏi cha.
Cha gi/ật mình, hỏi ta nghe tên ấy ở đâu.
Ta thưa Điện hạ nói rất thích Trì Ngộ, ta cũng quý vị chủ nhân này lắm vì ngài đối đãi tử tế, nên muốn Trì Ngộ ở cùng ngài cho Điện hạ vui lòng.
Cha vội bịt miệng ta, nghiêm mặt dặn từ nay không được nói những lời ấy với ai, chuyện Điện hạ nói càng tuyệt đối không tiết lộ.
Ta gật đầu, tiếp tục nghe Điện hạ kể chuyện giữa ngài và Trì Ngộ.
Cho đến khi nước Yên dâng một vị chất tử tới.
Khi Điện hạ ép người ấy xuống giường, gọi tên Trì Ngộ, ta mới vỡ lẽ.
Hóa ra Trì Ngộ chính là hoàng tử nhỏ nước Yên.
Tuy không hiểu lắm tại sao Điện hạ lại thích một chàng trai?
Nhưng... ngài thích thì ta cũng thích.
Điện hạ được ở bên người mình yêu cả đời, ta cũng cảm thấy hạnh phúc, mãn nguyện lắm.
Đời người dài đằng đẵng, nhất định phải ở bên người mình yêu thích đó~
- Hết -
3000