Cách Thoát Khỏi Vòng Lặp

Chương 6

04/09/2025 10:13

17

"Vì em nói em thích anh, em là bạn trai anh, nó liền ch/ửi em là bi/ến th/ái, ch/ửi rất khó nghe."

"Tống Ngạn Đông! Anh nghĩ em là bi/ến th/ái sao?"

Trong tiếng gió rít qua sân thượng, tôi nghe thấy giọng nói r/un r/ẩy của cậu.

"Em không phải."

Tôi bật cười, cậu nhìn tôi rất lâu, sau cùng nhoẻn miệng lộ ra chiếc lúm đồng tiền nhỏ.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi đưa tay ra: "Vậy anh cũng không phải."

Cậu từ từ bước xuống nắm lấy tay tôi.

18

"Vậy anh có h/ận mẹ mình không?"

Không yên tâm, tôi theo Tống Ngạn Đông về nhà cậu ấy.

Tống Ngạn Đông nằm cạnh, lắc đầu ngoan ngoãn: "Không."

"Em chưa từng h/ận mẹ. Em hiểu vì sao bà ấy như vậy."

Tôi quay sang: "Vì sao?"

"Vì bố em. Ông ấy rõ thích đàn ông, lại lừa mẹ em kết hôn."

Câu chuyện dừng ở đây. Chúng tôi im lặng, thấu hiểu không cần nói thêm.

Cậu trầm xuống thấy rõ. Tôi xoa đầu an ủi: "Nhưng đó không phải lý do bà ấy đối xử tệ với em. Em không làm gì sai cả."

Thích con trai không sai. Kẻ đáng trách là tên khốn dám lừa gạt con gái.

19

Ngày trở lại trường, tôi mới biết thành viên thứ tư ký túc xá chính là Tống Ngạn Đông.

Tôi trợn mắt: "Sao hồi nhập học cậu ra ở ngoài? Suốt mấy hoạt động tập thể chỉ có ba đứa tôi."

Cậu cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi, lúc đó em không biết cùng phòng với anh. Biết thế em đã không ra ngoài ở."

Tôi đỏ mặt: "Ai nói cái đấy!"

Cậu ngây thơ: "Nhưng đó là thật lòng em."

Không đỡ nổi! Gương mặt đẹp trai nghiêm túc nói lời này, ai chịu nổi?

Tôi ho nhẹ dẫn cậu về phòng. Tống Trì mặt xị như bìm bịp ngồi chờ, cả tối không chào hỏi. Tôi cười ngượng nghịu.

Cậu ấy kéo tôi ra ngoài. Tống Ngạn Đông định theo, bị Lục Nhiên kéo đi.

Tống Trì trừng mắt. Tôi chớp mi giả vờ tội nghiệp.

"Rõ ràng hồi đó anh bảo không thích con trai."

Tôi cười: "Hồi đó anh thật sự không thích mà!"

Trước kia Tống Trì từng hỏi tôi câu này. Lúc ấy tôi đáp "không thích con trai". Nhưng ai ngờ được? Hồi đó tôi chỉ mê các em gái dễ thương. Ai dè Tống Ngạn Đông cũng đáng yêu thế, lại còn ngoan ngoãn nghe lời.

Cậu thở dài: "Thực ra hôm đó em thấy cậu ấy bỏ thư tình vào tủ anh. Định lén vứt đi, không ngờ anh về sớm thế."

Tôi gi/ật mình quay sang. Cậu bực bội: "Nhìn gì? Bạn bè có trách nhiệm ngăn anh sa chân lầm lối."

Tôi lắc đầu. Hóa ra vậy. Qua bao vòng lặp tôi không biết Tống Ngạn Đông thầm thích mình, vì thư tình bị vứt mất. Vòng lặp ngày càng lùi về trước nên lần này tôi mới thấy bức thư.

Nhìn thẳng Tống Trì, tôi nói: "Đây không phải lầm lối."

20

Năm tốt nghiệp đại học, Tống Ngạn Đông tặng công ty làm quà xin theo tôi về nhà.

Trên đường, cậu cứ phút lại soi gương. Tôi bật cười: "Đẹp trai thế rồi còn lo?"

Cậu gật: "Lo chứ. Sợ bác không thích em."

Lúc nào cũng chân thành như vậy, khiến tôi không trêu được. Tôi chỉnh lại cà vạt, áp sát: "Không sao, bố mẹ anh thích em lắm."

Cậu nghiêm túc: "Sao ạ?"

Tôi cười: "Vì anh thích em. Yêu ai yêu cả đường đi."

Tai cậu đỏ lựng. Ít khi tôi nói lời này nên cậu đỏ mặt nũng nịu: "Em muốn nghe lại."

Tôi chiều ý: "Anh thích em."

"Nữa."

"Anh thích em."

"Nữa đi. Anh thích em, anh thích em, anh thích em..."

"Đủ chưa?"

"Không bao giờ đủ."

21

Cũng trong bữa cơm đó, tôi biết mẹ Tống Ngạn Đông đã mất. Đúng ngày cậu t/ự t* - ngày cậu can đảm gửi thư tình thì nghe lỏm tôi nói chuyện với Tống Trì.

Hôm đó Tống Trì hỏi đi hỏi lại tôi có thích con trai không. Tôi đều đáp không, sau bực mình đẩy cậu: "Mày bi/ến th/ái à? Tao đã bảo không thích rồi! Đừng có lắm chuyện, cút xa ra!"

Tống Trì thấy thư nên mới hỏi dồn. Câu nói vô tình của tôi đẩy cậu ấy đến bước đường cùng. Nhân quả luân hồi, kéo tôi vào vòng xoáy kỳ lạ này.

Tôi ôm mặt Tống Ngạn Đông hôn lia lịa: "Thích em! Anh vẫn không thích con trai, nhưng anh thích em!"

22

Một tháng sau tốt nghiệp, tôi dẫn Tống Ngạn Đông đi tắm suối nước nóng. Trước khi đi thề sẽ "hạ thủ" cho bằng được. Để người đẹp trước mắt lâu thế mà chưa "ăn" nổi, tức anh ách!

Tối đó, tôi cố tình chòng ghẹo cậu trong suối. Hài lòng thấy cậu rối bời.

Nhìn làn da ửng hồng vì nước nóng, tôi nuốt nước miếng. "Vũ khí" đã sẵn sàng.

Đang định đ/è cậu xuống, giọng khàn khàn vang lên: "Em khó chịu quá..."

Gi/ật mình quay lại, thấy cậu r/un r/ẩy: "Sao thế? Cần đi viện không?"

Giọng cậu nghẹn ngào: "Nếu để em ở trên... có lẽ sẽ đỡ hơn..."

Nhìn vẻ mặt tội nghiệp sắp khóc, tôi đành nằm xuống. Chìm đắm trong cảm xúc, tôi thở dài: "Đồ khốn này cố tình rồi!"

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và thanh mai trúc mã là đôi phế vật nhất kinh thành

Chương 6
Ta cùng thanh mai trúc mã vốn là đôi kẻ vô dụng. Năm tám tuổi, đích huynh của hắn mắng chúng ta là lũ ngốc, xứng đôi với loài chó, cả ngày ấy chúng ta đều nhẫn nhịn. Đêm xuống, liền gọi huynh trưởng của hắn cùng đi tìm bảo vật, rồi đẩy y xuống nước, khiến thanh mai trúc mã của ta đường hoàng trở thành đích tử. Sau khi nếm trải sự ngọt ngào của việc làm kẻ vô dụng, chúng ta lại hướng mắt về phía phụ thân ta. Người chê mẫu thân vô dụng, chỉ sinh ra mỗi mình ta là nữ nhi, liền ngang nhiên rước ngoại thất vào phủ, ân ái mặn nồng. Ta cùng thanh mai trúc mã giả vờ vô dụng suốt một năm trời, mới lén bỏ thuốc đoạn tử tuyệt tôn vào trà của phụ thân, lại hạ độc kẻ ngoại thất kia. Phụ thân ngỡ là kẻ thù ám hại, sợ hãi không thôi, từ đó chẳng dám đưa ngoại thất về phủ nữa. Cứ ngỡ tháng ngày sau này không cần phải giả vờ vô dụng nữa. Nào ngờ đến năm cập kê, Quý phi tuyển phi cho Ngũ hoàng tử, liền vừa mắt ta vì thấy ta yếu đuối dễ bảo. Ngũ hoàng tử vốn lòng dạ độc ác, trong phủ thê thiếp đầy đàn. Khi bốn mắt nhìn nhau, ta cùng thanh mai trúc mã đều hiểu rõ. Lại đến lúc chúng ta phải liên thủ mà giả vờ vô dụng rồi.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Diệu Diệu Chương 7