Núi dựa

Chương 8

06/01/2026 08:52

Tôi rất muốn sống, thật đấy. Nhưng một khi đã được làm người bên Châu Sinh Dịch, tôi không thể quay lại kiếp chó hoang nữa rồi.

Hắn có lẽ chỉ ban cho tôi chút hơi ấm vô thưởng vô ph/ạt, những lời hỏi thăm vô tâm, sự quan tâm qua quýt. Thế nhưng, thế là đủ lắm rồi.

Đau, toàn thân nhức nhối. Trong lòng vui sướng là thế, nhưng nỗi đ/au thể x/á/c vẫn không thể phủ nhận. Tôi gục xuống đất, co quắp thành một cục tròn. Châu Sinh Dịch, dù mạng sống hèn mọn này của tôi chẳng đáng giá gì trong mắt anh, nhưng ít nhất tôi cũng ch*t vì anh mà.

Nên nếu được...

Mong anh hãy quên tôi... thật chậm thôi.

***

Lần đầu Châu Sinh Dịch gặp Lâm Tử Quyết, là trong một buổi tiệc rư/ợu tầm thường.

Kẻ muốn nịnh bợ hắn nhiều vô số, nhưng chẳng mấy ai đủ tư cách. Mọi người đều cung kính gọi hắn là "Châu Sinh tiên sinh", duy chỉ có Lâm Tử Quyết - như kẻ m/ù chữ - gọi hắn là "Châu tiên sinh".

Vì cách xưng hô ấy quá khác lạ, hắn đã liếc nhìn thêm một lần.

Kẻ đứng trên đỉnh cao, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiện người ta ngẫm nghĩ mãi. Chỉ vì hắn nhìn thêm một cái, đã có kẻ ngộ nhận hắn để ý tới Lâm Tử Quyết. Thế là chẳng mấy chốc, Lâm Tử Quyết bị đẩy tới bên hắn.

Cùng với đó là báo cáo điều tra thân thế, kết quả khám sức khỏe.

Lúc ấy, bên cạnh hắn đang trống vắng. Lâm Tử Quyết đứng trước mặt hắn, nở nụ cười gượng gạo. Đáy mắt kia che giấu rất khéo, nhưng hắn vẫn nhận ra sự bất mãn và gh/ét bỏ.

Những kẻ được đưa tới bên hắn, đều đã được "điều giáo" kỹ càng. Hắn hơi tò mò, không biết Lâm Tử Quyết - giữa chốn danh lợi này - có thể kiên trì được bao lâu.

Tiếc thay, thật nhàm chán.

Về sau, Châu Sinh Dịch phát hiện ra, chút tâm tư nhỏ nhoi của Lâm Tử Quyết hoàn toàn không ảnh hưởng tới cuộc sống hắn. Hắn thấy rõ, Lâm Tử Quyết đang cố gắng hòa nhập vào vòng xoáy này: nịnh hót, khéo léo, cúi đầu khom lưng. Để giữ sức hút với đàn ông, hắn ta sẵn sàng chi đậm đi thẩm mỹ, thậm chí dùng cả những "gói thẩm mỹ vùng kín" được đồn thổi thần thánh mà chẳng ai đảm bảo được độ an toàn.

— Đó cũng là lần duy nhất hắn mất kiểm soát.

Không phải vì gói thẩm mỹ phát huy tác dụng, mà là hôm ấy hắn tình cờ đi ngang, thấy Lâm Tử Quyết lảo đảo bước ra từ viện thẩm mỹ. Người ăn mặc lộng lẫy mà mặt nhăn nhó, trông thật lố lăng.

Những ánh mắt dị nghị xung quanh đổ dồn về hắn ta, Lâm Tử Quyết như không hề hay biết. Nhưng khi quẹo qua góc khuất, hắn ta ôm đầu gối, mặt vùi vào đùi, ngồi thụp xuống rất lâu.

Bóng lưng g/ầy guộc, cô đ/ộc.

Loại người như Lâm Tử Quyết, Châu Sinh Dịch đã gặp quá nhiều. Dù có vơ vét đủ tiền hay không, kết cục đều không thoát khỏi hai chữ "thảm thương", hiếm ai được toàn vẹn.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Châu Sinh Dịch bỗng dâng lên ý nghĩ: Nuôi Lâm Tử Quyết cả đời cũng được, coi như thú cưng giải khuây.

Nhưng ý nghĩ này, hắn chưa từng nói với Lâm Tử Quyết.

Ngày hợp đồng hết hạn càng gần, hắn nhìn Lâm Tử Quyết dần không giấu nổi sự lo lắng, thầm nghĩ không biết bao giờ hắn ta mới dám đề nghị gia hạn.

Đáng tiếc, Lâm Tử Quyết quá ngoan hiền.

Ngoan đến mức không dám vượt giới hạn dù chỉ một ly. Ngay cả khi hắn công khai tìm người mới trước mặt hắn ta, Lâm Tử Quyết cũng chỉ im lặng nuốt tủi nh/ục, hoàn thành tốt vai diễn của mình.

Hắn nhìn ra ánh mắt châm biếm của Lâm Tử Quyết khi nghe kẻ mới kể câu chuyện bi thảm. Cũng thấu được vẻ tuyệt vọng trong mắt hắn ta khi quả bóng golf rơi trúng đầu hắn.

Châu Sinh Dịch lúc ấy chợt nghĩ: Cần gì phải so đo với kẻ thất học? Cứ giữ người khiến mình để tâm lại bên cạnh là được.

Lâm Tử Quyết nghĩ gì không quan trọng. Chỉ cần trong lòng hắn thoải mái là đủ.

Sau khi tái hợp, Châu Sinh Dịch thỉnh thoảng ngủ lại phòng Lâm Tử Quyết. Hắn thấy cảnh Lâm Tử Quyết mắt díp lại, vừa lẩm bẩm "Em không buồn ngủ" vừa gật gù như gà mổ thóc, khá là đáng yêu.

Hắn chưa từng nghiêm túc suy nghĩ xem Lâm Tử Quyết đối với mình là gì. Miễn là hắn muốn, Lâm Tử Quyết vĩnh viễn không thể rời đi.

Về sau hắn mới biết mình sai.

Lâm Tử Quyết có thể ra đi.

Xét cho cùng, trên đời này làm gì có ai vượt qua được khoảng cách sinh tử.

***

Tôi tỉnh dậy trong bệ/nh viện.

Vừa mở mắt đã nghĩ: Mình hình như chưa ch*t? Mạng mình to thế? Khổ cả đời cuối cùng cũng đổi vận?

Ánh mắt lướt qua, tôi thấy Châu Sinh Dịch.

À hiểu rồi. Hắn đã kéo mạng tôi từ tay Diêm Vương về.

Nhưng sao Châu Sinh Dịch tiều tụy thế? Tôi có tr/ộm tài liệu đâu, hay là có ai đó để lộ bí mật công ty khiến hắn phá sản?

Tôi muốn há miệng hỏi thăm, dù sao trong tay tôi cũng còn chút tài sản. Châu Sinh Dịch mà phá sản thật, tôi sợ hắn đòi lại tiền thì thà ch*t đi còn hơn.

Chưa kịp lên tiếng, Châu Sinh Dịch đã cúi sát xuống, tay run run vuốt ve gương mặt tôi. Tôi ngơ ngác chớp mắt.

Hắn khom người, hôn lên trán tôi với vẻ thành kính, giọng khàn đặc: "Em tỉnh rồi."

Một giọt nước ấm lăn trên má, chảy vào cổ áo.

Đó hẳn là nước mắt từ đôi mắt Châu Sinh Dịch.

***

Nói tóm lại, tôi được c/ứu sống.

Tôi không rõ quá trình giải c/ứu thế nào, chỉ nghe thư ký của Châu Sinh Dịch kể: "Tôi chưa từng thấy Châu Sinh tiên sinh mất bình tĩnh và thảm hại đến thế".

Từ khi tôi tỉnh lại, Châu Sinh Dịch chưa rời khỏi tầm mắt tôi dù chỉ giây lát. Ngay cả khi họp trực tuyến, hắn cũng phải ngồi nơi có thể nhìn thấy tôi, mỗi mười phút lại liếc mắt kiểm tra động tĩnh của tôi.

Tôi hơi khó chịu.

Hắn như thế, khiến người ta tưởng tôi rất quan trọng trong lòng hắn.

Hai thứ tôi quan tâm nhất - tiền và nhan sắc - đều không sao. Bác sĩ đã phục hồi gương mặt tôi, dù bị tàn th/uốc ch/áy nhưng may tôi không dễ để lại s/ẹo, chỉ cần chăm sóc tốt là không ảnh hưởng nhan sắc.

Còn tiền bạc, miễn là Châu Sinh Dịch cả đời không phá sản, tôi chắc chắn không thiếu.

Tôi nằm viện gần tháng trời, người ngứa ngáy phát ban mới được Châu Sinh Dịch cho xuất viện. Ra viện, hắn lấy cớ "dưỡng bệ/nh" nh/ốt tôi ở nhà thêm hai tháng nữa.

Từ đó về sau, hễ ra khỏi nhà là tôi có tài xế và vệ sĩ đi kèm.

Bạn bè bảo tôi đại nạn không ch*t ắt có phúc, không ngờ tôi được "chuyển chính thức" bên Châu Sinh Dịch, gh/ê thật! Dù trước đây mọi người đều nghĩ theo hắn cả đời là ổn định, nhưng không ngờ tôi thật sự trở thành "chính thất phu nhân"!

Tôi nghĩ bụng: Châu Sinh Dịch chưa từng công khai thừa nhận thân phận của tôi, sao lại gọi là chuyển chính thức?

Tối hôm bác sĩ tuyên bố tôi hoàn toàn bình phục, tôi không kìm được mà lao vào lòng Châu Sinh Dịch.

Tôi chẳng tin đàn ông nào có chuyện yêu đương Platon. Bản thân tôi là đàn ông, còn không rõ đàn ông dùng phần dưới để suy nghĩ thế nào sao?

Châu Sinh Dịch đã nhịn suốt ba tháng - ba tháng này trừ lúc vào toilet, ngay tắm rửa tôi cũng không được rời khỏi tầm mắt hắn. Nhiều lần hắn nhìn tôi bằng ánh mắt nặng trịch, tôi tưởng hắn không kìm được nữa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn - tôi sợ nhịn thêm nữa thì hắn không xong.

Dù sao cũng liên quan đến phúc lợi tình dục nửa đời sau, tôi phải quan tâm chứ!

Tôi chuẩn bị kỹ càng: đ/ốt tinh dầu, mặc xiêm y mỏng tang, nằm trên giường như cung tần chờ hầu hạ. Phục vụ Châu Sinh Dịch đã quá thành thục, mọi điểm hưng phấn của hắn tôi đều nắm rõ, đảm bảo đêm nay sẽ cực kỳ nóng bỏng.

Nhưng tôi không ngờ...

Châu Sinh Dịch lại quỳ xuống hầu hạ tôi.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thứ thiếp kia nhất quyết tranh sủng với ta, nhưng ta mới chính là con gái ruột của tướng quân!

Chương 6
Nghe tin tướng quân đưa về một người con gái đang mang thai, ta lập tức phi ngựa về nhà. Vừa bước vào trung đường, đã thấy một tiểu thư yếu đào tì mình trên ghế bành, gượng gạo muốn đứng dậy thi lễ. Thị nữ hầu cận vội đỡ lấy nàng, lớn tiếng nói: "Xin chủ mẫu đừng trách, cô nương nhà ta đang mang trong bụng độc nhất nam nhi của tướng quân, thân thể quý giá vô cùng. Nếu chẳng may động đến thai khí, đợi tướng quân bái kiến thiên tử trở về, dù là ngài cũng khó lòng gánh vác hậu quả!" Đợi thị nữ nói xong, người con gái kia mới ướt át lên tiếng: "Chị đừng giận, Thúy Lan chỉ lo lắng cho em thôi. Lần này đến đây làm phiền, là bởi tướng quân thương em ở doanh trại không được yên ổn, lại nói chị hiền lành độ lượng, nên nhất quyết đưa em về phủ dưỡng thai." "Chị yên tâm, đứa bé trai này nhất định sẽ ghi vào danh phận của chị, để chị không còn khổ sở vì không có con nối dõi. Thân phận em thấp hèn, chỉ cần được từ xa ngắm nhìn con là mãn nguyện, tuyệt đối không dám làm vướng mắt chị." Vừa nói đến đó, nàng cúi đầu xoa bụng, đôi mắt đã hoe đỏ. Đám gia nô phía sau thì mặt mày hầm hừ nhìn ta. Ta gãi gãi đầu, bối rối như gà mắc tóc. Lão đầu này chẳng lẽ không nói với tiểu nương nương mới rằng... ta chính là con gái ruột của hắn sao?
Cổ trang
Gia Đình
Tình cảm
0