Chương 13
"Chúc anh thành công nhé."
Tôi buông một câu rồi bước ra ngoài. Vừa quay lưng đi, nụ cười trên môi tôi lập tức biến mất, nhanh hơn cả biến mặt tuồng Tứ Xuyên.
Tôi gi/ật mạnh cửa ban công bước vào. Chân bỗng dưng khựng lại.
Diệp Hành Giản đang dựa vào tường, không biết đã đứng đó bao lâu rồi. Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu lên. Nhìn khuôn mặt tái mét kia thì chắc chắn đã nghe hết mọi thứ, từ chuyện nên nghe đến chẳng nên nghe.
Hôm nay đúng là tôi nên xem lịch trước khi ra đường.
"Ồ, sao em lại quay lại?" Trần Tu Kỳ từ phía sau bước ra, giọng đầy ngạc nhiên.
Diệp Hành Giản đưa mắt khỏi mặt tôi, lần đầu tiên nở nụ cười: "Chúc mừng sinh nhật anh Tu Kỳ."
Trần Tu Kỳ sững lại một giây rồi liên tục gật đầu: "A... cảm ơn, cảm ơn." Bộ dạng đần độn ấy thật đáng kh/inh.
Diệp Hành Giản vẫn giữ nguyên nụ cười: "Mọi người chắc đã giải tán hết rồi nhỉ?"
"Ừ, giải tán rồi, giải tán rồi."
Giải tán cái khỉ! Đám người trong phòng VIP vẫn đang đợi hắn về c/ắt bánh sinh nhật!
Tôi liếc Trần Tu Kỳ một cái, nghiến răng nghiến lợi đến mức gần mòn cả men răng.
"Anh uống nhiều rư/ợu thế này, lái xe về cũng bất tiện, hay tối nay đến chỗ em?"
Tôi gi/ật mình nhìn Diệp Hành Giản, phát hiện hắn đang chằm chằm nhìn Trần Tu Kỳ. Rõ ràng câu đó không phải nói với tôi.
Trần Tu Kỳ mất phương hướng, ngơ ngẩn bước theo Diệp Hành Giản. Khi hai người đi ngang qua trước mặt tôi, tôi nghe thấy giọng nói đanh thép vang lên:
"Như anh mong muốn, anh hoàn toàn tự do rồi."
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, từ từ tiêu hóa ý nghĩa câu nói. Phải, tự do rồi. Từ nay muốn hút th/uốc lúc nào thì hút, muốn đi chơi đâu thì đi, muốn uống tới mấy giờ cũng được. Sẽ không còn ai ngăn cản nữa.
Đúng là chuyện đáng ăn mừng.
Nhìn hai bóng người khuất dần ở cuối hành lang, tôi bật cười khẩy. Vài giây sau, tôi đ/á bay thùng rác cạnh tường.
Ch*t ti/ệt!
Chương 14
Về đến nhà, Bá Duệ thằng nhóc chẳng biết đi đâu rồi, cả căn phòng tối om. Tôi vật người xuống ghế sofa. Dưới tác dụng của rư/ợu, đầu óc quay cuồ/ng như một bãi bùn, bụng cũng cồn cào khó chịu.
Không yên được bao lâu, tôi bật dậy, loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh. Thật kinh khủng. Nôn đến mức trời đất quay cuồ/ng, nước mắt giàn giụa. Trước đây tửu lượng của tôi không phải nghìn chén không say, ít nhất cũng hiếm có đối thủ. Vậy mà giờ chỉ vài ly đã đuối.
Khi bụng đã rỗng không, tôi rã rời gọi: "Diệp Hành Giản, lấy cho anh ly nước."
Im lặng là câu trả lời. Tôi chợt nhớ ra, à, Diệp Hành Giản đã chẳng liên quan gì đến tôi nữa rồi. Hắn đã đi cùng Trần Tu Kỳ. Ngay trước mặt tôi, hắn đi cùng Trần Tu Kỳ.
Gắng gượng đứng dậy, tôi bước đến bồn rửa mặt, bình thản vốc nước súc miệng. Rồi rửa mặt hết lần này đến lần khác. Từ những động tác nhẹ nhàng ban đầu, đến sau này như tự hành hạ mình, da mặt rát bỏng. Mười giây sau, tôi phóng ra khỏi nhà.
Mẹ kiếp, ai cho phép hắn đi theo người khác? Dù có lên giường Diêm Vương, lão tử cũng phải lôi hắn về...
Lý tưởng luôn hào nhoáng. Thực tế, vừa bước chân ra khỏi nhà, chưa kịp đợi thang máy, tôi đã tối sầm mặt lại. Đừng hiểu nhầm, không phải ngất đâu. Mà là bị trùm bao tải.
Chương 15
"Này anh bạn, anh là ai? Lên tiếng đi."
"Anh định đưa tôi đi đâu?"
"Số điện thoại người nhà tôi là 166xxxx8888, đến nơi anh gọi liền đòi tiền rồi thả tôi ra sớm đi, tôi còn việc gấp phải xử lý."
"Ừm... sao mùi hương trong xe anh quen thế nhỉ?"
Suốt đường đi, dù tôi nói gì, "kẻ b/ắt c/óc" vẫn im thin thít. Không biết bao lâu sau, xe dừng lại, tôi bị vác ra ngoài.
"Kẻ b/ắt c/óc" bước vào nhà, quẳng tôi lên giường rồi bắt đầu cởi dây trói. Vừa thấy chân tay tự do, tôi lập tức ra đò/n. Nhưng đối phương đã đoán trước, túm ch/ặt cổ tay tôi.
"Cách!"
Sau tiếng kim loại vang lên, hai tay tôi bị c/òng vào thành giường. Giờ thì tôi hoảng thật sự.
"Diệp Hành Giản, anh làm cái gì vậy? Buông ra, anh đi/ên rồi à?"
Dải vải che mắt được tháo xuống. Khuôn mặt Diệp Hành Giản hiện ra trước mắt. Ánh mắt đầy vẻ đi/ên cuồ/ng, sự đi/ên lo/ạn vì yêu mà không được đáp lại, sự quyết tâm tuyệt vọng và khát khao chiếm hữu.
Tim tôi thót lại. Hỏng rồi, hắn thật sự bị dồn đến đường cùng.
"Anh muốn làm gì? Đừng có manh động, tôi cảnh cáo đấy."
"Làm gì ư? Anh đoán xem." Diệp Hành Giản trả lời bằng giọng lạnh lẽo, rồi đưa tay bóp lấy mặt tôi, cúi người xuống không do dự.
Đó là một nụ hôn chẳng chút dịu dàng. Không phải hôn mà là trừng ph/ạt. Không biết lưỡi ai đã bị cắn rá/ch, vị m/áu lan tỏa trong miệng, thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
Bỗng tôi cảm thấy dòng nước ấm chảy trên má. Mở mắt ra, thấy Diệp Hành Giản đang khóc. Những giọt nước mắt lớn rơi xuống da tôi, như mang theo nhiệt độ ngàn độ, th/iêu đ/ốt tận tim gan.
Đây không phải lần đầu tôi thấy Diệp Hành Giản khóc. Là diễn viên, hắn thường phải diễn nhiều cảnh khóc khác nhau: khóc vì vui sướng, hối h/ận, phẫn nộ, đ/au buồn... Nhưng chưa bao giờ là nước mắt đầy tiếc nuối như thế.
Giây phút sau, hắn rời khỏi môi tôi, đầu đổ gục xuống vai tôi. Không còn vẻ mạnh mẽ lúc nãy nữa.
"Anh ơi... em thực sự không biết phải làm sao nữa..."
Chương 16
Tôi nhắm mắt lại. Cảm nhận hơi ẩm ở bờ vai, thấu hiểu nỗi đ/au thương của người bên cạnh, đột nhiên thấy nghẹt thở.
"Đừng khóc nữa." Tôi quát thô lỗ.
Diệp Hành Giản như không nghe thấy.
"Anh bảo đừng khóc nữa, đi/ếc tai à?"
Diệp Hành Giản hít mũi, lau nước mắt, im lặng cởi nút áo sơ mi của tôi. Tôi vội gối đầu gối lên bụng hắn, nhíu mày gi/ận dữ:
"Anh thật sự đi/ên rồi phải không?"