em họ

Chương 5

06/01/2026 08:00

【Anh có hẹn rồi sao? Sao không trả lời tin nhắn?】

【Không sao, em tự đi ăn vậy.】

【Hôm khác đi cùng nhé, quán này cũng ngon.】

Tin nhắn mới nhất cách đây hai phút.

Hắn gửi một câu:

【Rảnh chưa? Ra uống ly rư/ợu không? Anh có chuyện muốn nói.】

Tôi liếc nhìn Mạnh Lãng đang nằm vật ra ghế sofa, sau chuyến lái xe đường dài, hắn có vẻ mệt mỏi.

Không hiểu sao, cảm giác hắn giống chú cún đáng thương vậy.

Rõ ràng hôm nay trước mặt họ hàng, hắn tỏ ra đường đường chính chính, lại còn có ông nội đứng sau chống lưng. Vậy mà sao tôi cứ muốn xoa đầu hắn thế nhỉ.

Lúc này cô giúp việc đã nghỉ rồi.

Thần trí mê muội, tôi từ chối Khương Liên:

【Hôm khác đi, anh đang ở với em họ.】

【Vừa nãy không xem điện thoại, xin lỗi em.】

Khương Liên lập tức trả lời:

【Không sao, vậy anh cứ vui vẻ bên gia đình nhé.】

Đặt điện thoại xuống, tôi dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên người Mạnh Lãng:

"Muốn ăn gì? Anh làm cho."

"Muốn ăn..."

Ánh mắt hắn từ mặt tôi dời xuống ng/ực, dừng lại vài giây.

Tôi như thấy hắn nuốt nước bọt ừng ực.

Hắn đảo mắt đi chỗ khác:

"Cho em tô mì đi, anh họ."

17

Vừa bật bếp trong bếp, Mạnh Lãng đã lẽo đẽo theo vào.

"Đói rồi hả?"

Người chờ ăn mà đói lắm thường sẽ ra bếp xem cơm chín chưa.

Giọng lười nhạt của Mạnh Lãng vang lên sau tai tôi:

"Anh họ, dáng vẻ anh lúc này đúng là... đẹp như tranh."

Sao tôi thấy bên tai lạnh toát vậy.

Tôi vô thức co cổ lại.

Hai bàn tay từ phía sau vòng qua người tôi.

Tôi cầm đồ bếp định giãy ra, nhưng lại thấy hai tay kia đang cầm chiếc tạp dề.

"Không mặc áo, dầu mỡ b/ắn vào người thì sao?"

Mạnh Lãng áp sát sau lưng tôi, buộc dây cổ xong lại vòng tay qua eo tôi buộc dây lưng.

Cằm hắn từ phía sau đặt nhẹ lên vai tôi.

Bên tai tôi văng vẳng hơi thở đều đặn của hắn.

Tư thế và không khí lúc này trở nên cực kỳ ám muội.

Thế mà tôi chẳng hề né tránh.

Lúc hắn rút mặt khỏi bên má tôi, trong lòng tôi thậm chí còn trách hắn buộc tạp dề quá nhanh.

Ăn mì, hắn gắp quả trứng ốp la trong tô cho tôi.

"Tô em có mà."

"Em biết, nhưng sinh nhật phải ăn hai trứng. Chúc mừng sinh nhật, Trần Tắc Nhất."

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Tôi ngẩn người nghĩ.

Nghĩ gì chứ? Tim không đ/ập thì ch*t cmnr.

May thay lý trí bác sĩ trong đầu tôi vẫn còn.

Trời đất ơi, giờ ai còn phân biệt nổi tôi với Hoa Đà tái thế nữa.

18

Ở nhà Mạnh Lãng sáu tháng.

Qu/an h/ệ giữa tôi và hắn càng thêm thân thiết.

Trước đây trên WeChat căn bản chẳng liên lạc.

Giờ xa nhau chút đã nhắn tin qua lại.

Năm năm hắn ở Mỹ, hai đứa hầu như không liên lạc.

Nhưng cũng không hẳn.

Nếu xét theo danh tính "bác dẫn cháu bắt gà mái" thì...

Chúng tôi liên lạc suốt năm năm không đ/ứt quãng.

Chỉ là tôi không biết đó là hắn.

Hẳn hôm nhìn thấy tôi mặc váy ngủ tự sướng, hắn mới biết bạn game năm năm chính là tôi.

Tôi cầm điện thoại nhe răng gõ bàn phình phịch.

Khương Liên ngồi đối diện bàn ăn không nhịn được hỏi:

"Anh yêu rồi à?"

"Đâu có. À, anh đang nhắn với em họ, nó gửi ảnh x/ấu hồi nhỏ của anh, haha, em xem này."

Tôi mở ảnh đưa điện thoại ra trước mặt Khương Liên.

"Cũng dễ thương đấy."

"Em họ anh là Mạnh Lãng? Đứa hồi nhỏ hay bám anh suốt ấy?"

"Ừ, hồi nhỏ ngày nào cũng bám anh lẽo đẽo, lớn lên đột nhiên lạnh nhạt, năm năm ở Mỹ không gửi cho anh lấy một tin nhắn."

Ánh mắt Khương Liên lóe lên tâm tư khó hiểu:

"Hai người không có qu/an h/ệ huyết thống, phải không?"

Vì thân với Khương Liên, hắn biết hết chuyện lôi thôi nhà tôi.

"Ừ, đúng vậy."

"Tắc Nhất, anh còn nhớ lần trước anh s/ay rư/ợu nói với em, anh có người thích nhưng họ không biết."

"Anh không biết phải làm sao, em khuyên anh nên mạnh dạn bày tỏ, bị từ chối cũng không sao."

"Nhớ."

"Người đó là em, Tắc Nhất, anh thích em."

Thấy tôi đờ người, Khương Liên bổ sung:

"Anh nói thật đấy."

"Em là đàn ông."

Tôi bật ra bốn chữ ấy.

19

"Anh không thích mặc đồ ở nhà..."

"Đồng nghiệp nói bậy đấy!"

Cái tin đồn này sao chưa hết thế.

Tôi tưởng đã tự tan rồi.

"Anh không thích cũng không sao, anh thích em là được. Anh chỉ muốn nói cho em biết tình cảm của anh, không ép buộc gì đâu."

"Em cũng đừng thấy phiền, anh sẽ không làm gì em đâu."

"Với lại em cũng từng bảo anh, phải có dũng khí bị từ chối mà."

Khương Liên nói liền mấy câu.

Tôi nghe lo/ạn cả đầu.

Đến khi về nhà, đầu óc vẫn choáng váng:

"Bị bạn nói thích mình, cảm giác như bị bạn nói câu 'chúng ta tuyệt giao đi' vậy."

Tôi ngồi trên sofa tâm sự với vẻ mặt khó chịu của Mạnh Lãng.

"Thế bị em họ nói thích thì sao?"

Tôi đứng hình.

"Đừng bảo anh không biết em thích anh."

Hắn gi/ật dây thắt lưng kéo tôi sát mặt mình, thở gấp rồi trực tiếp hôn lên.

Như sói đói vồ mồi.

Tôi nhận ra, Khương Liên tôi không nhận ra, Mạnh Lãng sáu tháng nay tôi đã nhận ra.

Nhưng tôi chỉ hơi nghi ngờ, không dám tự kết luận.

Buông môi, tôi lại nói bốn chữ ấy:

"Anh là đàn ông."

"Em biết."

Giọng Mạnh Lãng hơi hung dữ, nhưng lại pha chút đáng yêu.

Trong chớp mắt, tôi thấy đôi mắt đen huyền của hắn lóe lên vẻ tinh quái, hắn cong môi đổi giọng:

"Không đúng, em không biết."

Nói rồi, hắn cười gian tà đưa tay về phía thắt lưng quần tôi:

"Em không biết, để em xem nào, anh họ, ngoan nào."

Đây chính là khác biệt giữa Mạnh Lãng và Khương Liên.

Nếu Khương Liên là quân tử, thì Mạnh Lãng đúng là l/ưu m/a/nh.

20

Tôi vội bảo vệ thắt lưng định chạy.

Nhưng bị hắn đ/è lên thảm.

Hắn nắm hai tay tôi đ/è xuống đất, rút dây nịt ở eo trói hai tay tôi lại.

"Anh họ, đừng bảo anh không thích em."

Những nụ hôn cuồ/ng nhiệt liên tiếp phủ lên, tôi bị hôn đến choáng váng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0