“Chúc ông như mặt trời mặt trăng sáng ngời, như thông hạc trường xuân."
"Ông xem, cháu đâu có nói đùa."
Trên đường về trời đổ tuyết.
Mạnh Lãng ôm lấy tay tôi xoa xoa, hơ thổi vào tay tôi:
"Có lạnh không?"
"Không lạnh. Anh giúp em tháo kính ra."
Ánh mắt Mạnh Lãng lóe lên xúc động.
Mỗi lần tôi chủ động hôn anh, đều bảo anh tháo kính giùm trước.
Anh như chú chó nhỏ vẫy đuôi giữa tuyết trắng, háo hức tháo kính cho tôi rồi cất vào túi áo.
Tôi ngửa mặt lên, chủ động áp môi vào.
Tuyết rơi trên mặt chúng tôi, hơi ấm quyện vào nhau trong khoang miệng.
Mạnh Lãng nhẹ nhàng tách môi, nâng cằm tôi lên, vẻ lạnh lùng trong mắt hòa quyện dịu dàng.
Hơi thở ấm áp của anh phả lên mặt tôi, làm tan đi những bông tuyết:
"Trần Tắc Nhất, anh yêu em nhiều lắm."
...
[Hết] [Chưa hoàn toàn hết]
Góc nhìn Mạnh Lãng
1
Tôi thích anh họ, bị ông nội đ/á/nh g/ãy chân.
Ông ném tôi sang Mỹ năm năm, cấm liên lạc với anh họ.
"Cháu yêu anh ấy! Chẳng có xu hướng tính dục gì cả, trên đời chỉ có một thứ xu hướng là trái tim mách bảo!"
Tôi chạy quanh sân gào thét:
"Cháu tin tưởng ông mới nói thật! Sao ông lại đ/á/nh người thế!"
Ông lão cầm gậy đuổi theo:
"Mày còn nhỏ thì biết cái đếch gì về tình yêu!"
"Chưa rõ ràng cảm xúc đã vội nói ra, chỉ tổ làm hỏng tình anh em!"
"Cháu có thể chứng minh!"
Tôi ôm mông ôm chân lăn lộn, ông mềm lòng:
"Muốn chứng minh? Được, sang Mỹ năm năm, học trường kinh doanh của tao, cấm liên lạc với Tắc Nhất. Nếu về vẫn thích, tao đồng ý."
Thế là tôi bị tống sang Mỹ.
2
Làm sao tôi nhịn được!
Tôi tải server LOL Trung Quốc.
Canh giờ anh họ tan làm chơi game để ghép đấu.
Tìm anh giữa biển người như mò kim đáy bể.
May mắn thay duyên trời định.
Ba tháng sau, tôi đấu trúng anh.
Tôi cố hết sức hạ gục anh khiến anh tức đi/ên.
Anh kết bạn ch/ửi tôi thậm tệ.
Bắt bật voice chat.
Lộ giọng thì toi!
Tôi giả vờ làm đi/ếc c/âm.
Thế là tôi làm bạn game c/âm suốt năm năm.
Bạn game không dễ làm.
Vì múi giờ, tôi thức trắng đêm chờ giờ anh online.
Sáng hôm sau lết đến lớp với quầng thâm như gấu trúc.
Nhưng tôi sẵn lòng.
3
Năm năm sau về nước, tôi lừa anh họ: thua game phải mặc váy ngủ selfie.
Không ngờ bắt gặp anh đang selfie.
Anh sợ tôi tiết lộ.
Thực ra tôi chẳng nói.
Nhưng thấy anh thế, tôi muốn trêu cho vui.
Tôi lợi dụng tình thế, bắt anh cùng ăn một trái dâu!
A! A! A! A! Thế là gián tiếp hôn nhau rồi! Đúng là thiên tài!
Một tháng sau là sinh nhật anh.
Làm sao may vest vừa vặn tặng anh?
Bạn tôi - Lão Cẩu - mách kế:
"Quản lý ở Giang Nam này mắt đo chuẩn lắm, nhìn thoáng qua biết ngay số đo."
Thế là tôi dắt anh họ đi xem người mẫu.
Quản lý đúng chuẩn, liếc mắt đo anh rồi gửi số đo cho tôi.
Nhưng sao hắn lại giới thiệu tiết mục đặc biệt toàn trai mặc睡衣 lụa đen!
Lại còn giống hệt cái của anh họ.
Anh mà hiểu nhầm tôi trêu đùa thì toi!
Tôi bắt họ cút ngay.
Anh họ chưa ở lâu đã bị Khương Liên gọi đi.
Lúc làm bạn game anh toàn nhắc Khương Liên.
Bực cả mình.
4
Suy nghĩ mãi, tôi thử nhờ anh đóng vai người yêu để công khai.
Chưa kịp hẹn thì anh xông vào nhà, nói gì đó về bưu kiện.
Vừa hay, nhưng giọng điệu khó chịu.
Tôi tưởng anh không đồng ý trò đi/ên này.
Không ngờ lúc ra về anh gật đầu.
Tôi mừng đến ngỡ ngàng.
Sinh nhật anh, tôi dẫn đi lấy bộ vest đặt may cả tháng.
"Anh chỉ mặc áo phông trắng thôi à? Ít nhất mặc tử tế chút, đi m/ua đồ mới."
Ra khỏi trung tâm, anh nói:
"Mạnh Lãng, đúng là đồ đắt tiền tốt thật, vừa vặn quá."
Đồ đắt thì tốt, nhưng có vừa vặn thế không?
Sao không động n/ão nghĩ đi?
Dễ lừa thật.
Người mà mật khẩu điện thoại để sinh nhật anh còn không nhận ra thì thông minh chỗ nào.
Ông nội nhìn hai đứa nắm tay, giữ lời hứa năm xưa - công nhận chúng tôi.
Tôi còn lừa được nụ hôn của anh.
Ra khỏi nhà ông, tôi áp đầu vào ng/ực anh:
"Anh họ, tim anh đ/ập nhanh thế?"
Nhìn anh giả vờ bình tĩnh mà thích không chịu được.
Muốn có anh ngay.
Tình cảm cần thời gian, chúng tôi từ từ xích lại khi sống chung.
Nhưng thằng Khương Liên này dám tỏ tình!
Đang định từ từ thì bị kích động.
Cưỡng ép cũng phải giữ anh!
Không ngờ anh chẳng kháng cự.
Vẻ mặt buông xuôi của anh khiến bản năng thú săn trong tôi trỗi dậy.
Cuối cùng cũng được toại nguyện.
5
Cái ch*t của bố mẹ Khương Liên không đơn giản.
Dù là tình địch nhưng vì anh họ, tôi quyết giúp.
Hơn nữa hoàn cảnh nó cũng đáng thương.
Để anh khỏi lo, tôi lén nhờ luật sư bạn điều tra.
Xong việc công ty là lao đi xử án.
Về đến nhà, anh gọi lại trước lúc tôi vào tắm:
"Hôm nay công ty bận?"
Chân dở bước đứng khựng.
Anh hỏi công ty bận... Làm sao giờ! Phải nói dối người yêu rồi! Không được! Không thể để anh biết tôi đang điều tra vụ Khương Liên, biết lại lo, vốn dĩ công việc đã đủ mệt rồi! Không! Không! Để tôi bảo vệ người đàn ông của mình!
Ngàn lời gói trong một chữ:
"Ừ."
Tôi bước vào phòng tắm trong hối h/ận.
Lần đầu nói dối anh! Đau lòng quá! A! A! A!
Tức quá tắm những hai tiếng.
Sau này, tôi minh oan cho vụ án, tống Mạnh Ân Nặc - kẻ hay chê bai anh họ - vào tù.
Thọ đản ông nội, tôi lại nắm tay anh khiêu khích:
"Ông xem, cháu đâu có nói đùa."
Anh họ theo cháu lâu rồi nhỉ...
-Hết-
Kkkk