Ngày thứ ba sau khi Trần Kiều bỏ trốn, đứa con ghẻ mà cô ta bỏ lại gõ cửa phòng tôi.
Đứa trẻ mặt lạnh như tiền, ngẩng đầu lên một cách dè dặt.
"Mẹ tôi bỏ tôi rồi, chị có thể... cho tôi chút gì ăn được không?"
Tôi ném cho Châu Trì g/ầy gò nửa chiếc pizza thừa từ tối qua.
"Ăn xong thì đi đổ rác trước cửa cho tao. Bà chị đây không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi, tiền thuê nhà của mẹ mày, từ giờ mày đi làm trả n/ợ!"
Châu Trì ăn ngấu nghiến hết pizza, rồi thật sự xách túi rác xuống lầu.
Mười năm sau.
Trần Kiều xuất hiện với người lấp lánh trang sức, khóc lóc đòi đưa Châu Trì - vừa đậu thủ khoa khối tự nhiên - đi.
Châu Trì cao một tám lăm đứng che chắn sau lưng tôi, ánh mắt lạnh lùng.
"Vị này ơi, bà đang làm phiền tôi m/ua mì lạnh nướng cho mẹ tôi đấy."