Bị c/ắt ngang như vậy, tôi quên sạch chuyện vừa nghĩ lúc nãy.

Suốt đường im lặng, không biết có phải vì bị ảnh hưởng bởi lời bình phụ kiểu AI của Hy Đồng hay không, nhưng tôi cảm thấy Đoàn Từ thật sự toát lên nỗi buồn man mác.

Về khách sạn, do hoán đổi cơ thể, Tiểu Lâm đã đổi phòng của tôi và Đoàn Từ thành suite đôi sang trọng.

Tôi nhận thẻ từ mới, nhét đại áo khoác hôm nay vào vali rồi kéo đến phòng mới. Đoàn Từ mở cửa rất nhanh, vừa thấy anh, tôi vô thức sờ túi áo nhưng chẳng tìm thấy gì.

……Hình như quên mất chuyện gì đó.

Tạm thời không nghĩ ra, tôi thầm thở dài. Làm diễn viên mà trí nhớ tệ thế này sao được.

Đoàn Từ một tay kéo vali, tay kia nắm cổ tay tôi lôi vào phòng. Cánh cửa đóng sầm sau lưng khi tôi bị anh kéo vào.

“Gấp gì thế.” Tôi rút tay ra, đặt thẻ từ ở lối vào rồi bước vào trong.

Đoàn Từ đẩy vali sang góc tủ, nhét vào rồi đi theo.

“Anh không sợ bị paparazzi chộp ảnh à?” Đoàn Từ lẽo đẽo theo tôi quanh phòng khách, giọng lười biếng xen chút giễu cợt, “Dù sao giờ anh đang dùng cơ thể tôi mà.

“Tôi không muốn bị đồn ‘Đoàn Từ đêm khuya mở phòng’ đâu.”

Suite đôi sang trọng quả không hổ danh. Tôi bước đến cửa kính phòng khách, đêm đã khuya, ánh đèn rực rỡ bên ngoài phô bày toàn cảnh thành phố.

“Mở phòng với ai chứ,” tôi kéo rèm lại, bỏ qua lời đùa của anh, “Mở phòng với tôi thì rõ là anh hưởng lợi.”

Dù có nhiều antifan nhưng tác phẩm để đời của tôi in ba trang giấy còn chưa hết.

Người nổi tiếng lắm thị phi, tôi cảm thán.

Thay Đoàn Từ cày ngày dài, tôi ngâm mình trong bồn tắm, nghĩ về chuyện nếu mãi không đổi lại được thì sao.

Dù hiểu lầm đã giải tỏa nhưng Đoàn Từ giờ với tôi cũng chỉ là bạn cũ, lâu không gặp nên vẫn còn khoảng cách.

Ngâm nước nóng càng lâu càng lười, tôi dựa thành bồn, ý thức mơ màng, mí mắt trĩu nặng không sao mở ra.

Tỉnh dậy, cảnh tượng lặp lại.

Cái gì còn kinh khủng hơn việc phát hiện mình nằm chung giường với “người khác”?

Là “người khác” đó đang mang khuôn mặt của mình.

Tôi chống trán ngồi dậy. Rõ là phòng có hai giường, sao lại nằm chung với Đoàn Từ nữa vậy?

Thấy anh còn ngủ ngon, tôi nhón chân đứng dậy, mở điện thoại.

Tiểu Lâm và Hy Đồng gửi bảng lịch làm việc của cả hai. Tôi mở file, so sánh tên.

Do hoán đổi cơ thể, công việc nào dời được thì dời, không thì hủy.

Trong thời gian tới, ngoài phim chúng tôi đóng chính sẽ không có hoạt động nào khác.

Phải học lại từ đầu rồi. Tôi lật kịch bản chi chít ghi chú, trước nghiên c/ứu nhân vật nam phụ, giờ phải phân tích lại vai nam chính.

Chẳng biết nên khóc hay cười, hoán đổi cơ thể xong tự nhiên từ nam phụ thành nam chính.

Đoàn Từ ngủ tới 1 giờ chiều. Trong lúc đó tôi gọi anh vài lần nhưng anh chỉ vẫy tay rồi chui vào chăn.

Thường tôi ngủ sớm dậy sớm, đủ 8 tiếng trừ khi quay cảnh đêm. Hoán đổi cơ thể nhưng đồng hồ sinh học không theo linh h/ồn thay đổi.

Sao anh ngủ được nhiều thế?

2 giờ chiều, Đoàn Từ tỉnh dậy đúng giờ.

Vừa kịp lúc đến đoàn phim. Anh vệ sinh cá nhân xong, mặc áo hoodie, đợi thang máy. Tôi đưa phần sáng, anh ngạc nhiên liếc nhìn rồi cười tít mắt.

“Quan tâm tôi thế à?”

Tôi: “……”

Tôi thu lại đồ ăn sáng.

Không, dù sao cũng là cơ thể mình. Tôi mở gói đồ ăn, nhét đầy vào miệng anh.

“Nuốt đi.”

Anh nhai mặt mày nhăn nhó. Tôi mở nắp cốc sữa đậu nành, ánh mắt thúc giục.

“Đợi, đợi tí……”

Tôi đưa cốc sữa áp sát miệng anh.

Nếu anh làm cơ thể tôi hỏng dạ dày vì bỏ bữa, anh ch*t chắc.

Đoàn Từ hai tay nắm cổ tay tôi, cố đẩy cốc sữa ra xa. Một chút bất cẩn, chất lỏng trắng đục đổ đầy áo.

Môi anh hơi mở, mép còn dính sữa. Tôi chưa kịp nói gì thì thang máy đã “ting” vang lên.

“Chào buổi chiều” của Tiểu Lâm nghẹn lại trong cổ họng.

Anh khô khốc đỡ cửa thang máy, trừng mắt nhìn tôi và Đoàn Từ hồi lâu rồi thở dài.

Bằng giọng đầy sương gió, anh kết luận:

“Tôi biết ngay mà, hai người các anh có tư tình với nhau. Nhưng ra chỗ công cộng thì chú ý chút được không?

“Như thế công ty còn dễ PR.”

Tôi không hiểu: “Anh đang nói gì vậy……”

Đoàn Từ ho sặc sụa, đỡ lấy cốc sữa trong tay tôi, cười đáp: “Lần sau bọn tôi sẽ chú ý.”

Tôi: “……”

Thôi, dù sao cũng không phải vấn đề lớn…… Chắc vậy.

Lên xe đoàn phim, sữa trên người Đoàn Từ đã khô. Vệt bẩn nhìn phát bực, tôi quay mặt ra cửa sổ.

“Em đã thống nhất với đoàn, phòng nghỉ của hai anh ở cùng khu cho tiện di chuyển.

“Chị Hy Đồng đang đợi bên đó rồi. Hôm nay chủ yếu là cảnh của anh Đoàn Từ, anh Thu có thể đi tham quan xung quanh.”

Tiểu Lâm cúi xuống thì thầm: “Trước giữ bí mật địa điểm quay, giờ có thể nói rồi. Trường học lấy cảnh chính là alma mater cấp ba của anh.”

Tôi mới rời mắt khỏi cảnh vật ngoài cửa sổ, nhìn Tiểu Lâm.

Tôi hiếm khi nhắc tới thời cấp ba, anh không biết tôi và Đoàn Từ là bạn cùng trường cũng bình thường.

“Nghe nói chọn quay ở trường này là do tác giả tiểu thuyết yêu cầu khắt khe.”

Anh lại hạ giọng, không chú ý sẽ chẳng nghe rõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thứ thiếp kia nhất quyết tranh sủng với ta, nhưng ta mới chính là con gái ruột của tướng quân!

Chương 6
Nghe tin tướng quân đưa về một người con gái đang mang thai, ta lập tức phi ngựa về nhà. Vừa bước vào trung đường, đã thấy một tiểu thư yếu đào tì mình trên ghế bành, gượng gạo muốn đứng dậy thi lễ. Thị nữ hầu cận vội đỡ lấy nàng, lớn tiếng nói: "Xin chủ mẫu đừng trách, cô nương nhà ta đang mang trong bụng độc nhất nam nhi của tướng quân, thân thể quý giá vô cùng. Nếu chẳng may động đến thai khí, đợi tướng quân bái kiến thiên tử trở về, dù là ngài cũng khó lòng gánh vác hậu quả!" Đợi thị nữ nói xong, người con gái kia mới ướt át lên tiếng: "Chị đừng giận, Thúy Lan chỉ lo lắng cho em thôi. Lần này đến đây làm phiền, là bởi tướng quân thương em ở doanh trại không được yên ổn, lại nói chị hiền lành độ lượng, nên nhất quyết đưa em về phủ dưỡng thai." "Chị yên tâm, đứa bé trai này nhất định sẽ ghi vào danh phận của chị, để chị không còn khổ sở vì không có con nối dõi. Thân phận em thấp hèn, chỉ cần được từ xa ngắm nhìn con là mãn nguyện, tuyệt đối không dám làm vướng mắt chị." Vừa nói đến đó, nàng cúi đầu xoa bụng, đôi mắt đã hoe đỏ. Đám gia nô phía sau thì mặt mày hầm hừ nhìn ta. Ta gãi gãi đầu, bối rối như gà mắc tóc. Lão đầu này chẳng lẽ không nói với tiểu nương nương mới rằng... ta chính là con gái ruột của hắn sao?
Cổ trang
Gia Đình
Tình cảm
0