Thời gian này, anh ta không chỉ chụp ảnh trong phim, mà ngoài đời cũng cầm máy ảnh chụp liên tục.

Tôi đơ người với chai nước trên tay, nhưng nút chụp đã bấm, ghi lại khoảnh khắc ngớ ngẩn của tôi.

Không, nói chính x/á/c hơn, là khoảnh khắc "Đoàn Từ" trông thật ngốc nghếch.

Lời định ngăn anh ta tiếp tục chụp tôi đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng.

Chẳng lẽ, thực ra anh ta chụp tôi nhiều thế là vì... tự luyến?

Không thể nào.

Nét mặt tôi xuất hiện vết rạn nhỏ.

Tự luyến quá mức sẽ khiến con người trở nên sến súa, tôi không muốn ngày nào đó trong tương lai, Đoàn Từ lại dùng thân thể tôi làm mấy điều lả lướt.

Tôi há mồm định ngăn anh ta, nhưng lời nói lại biến thành: "Thực ra cậu x/ấu lắm".

Vừa thốt ra đã thấy hơi quá đáng, dù sao nhan sắc của anh ta hoàn toàn đủ sức đ/á/nh bại phân nửa làng giải trí.

Tôi vội sửa lại: "Ý mình là ảnh cậu chụp x/ấu lắm."

"...?"

Đoàn Từ bỗng biến sắc mặt: "Cậu đã xem rồi?"

Chưa, nhưng giờ mà thừa nhận thì chẳng khác nào tự t/át vào mặt mình.

Tôi bình thản đáp: "Xem rồi, x/ấu thật."

Gương mặt Đoàn Từ thoáng nét kỳ quái, nhưng anh ta không nói thêm gì.

Lúc đó tôi chưa hiểu ý nghĩa biểu cảm ấy, mãi đến khi đạo diễn tập hợp cả đoàn xem ảnh chụp mấy ngày qua cùng bộ sưu tập tác phẩm thời cấp ba Đoàn Từ lấy từ Hi Đồng, tôi mới vỡ lẽ.

Đoàn phim lật từng trang ảnh, trầm trồ thán phục.

Đạo diễn khen ngợi bảo có thể đăng lên Weibo quảng bá phim.

Tôi vừa định cúi xuống xem thì Tiểu Lâm liếc tôi vài cái đầy khó hiểu.

Anh ta kéo tôi ra góc khuất, thì thầm: "Chuyện gì thế? Cậu với Đoàn Từ rốt cuộc là qu/an h/ệ gì vậy?"

Tôi đoán trong bộ ảnh có vài tấm của mình, Tiểu Lâm không biết chúng tôi từng là bạn học nên ngạc nhiên cũng phải.

Tôi vỗ vai anh ta: "Chỉ là bạn cấp ba thôi."

Tiểu Lâm nhăn mặt như đang táo bón, lặp lại chậm rãi: "Bạn...?"

Rồi anh ta níu tay tôi, hạ giọng: "Thôi bỏ đi anh, em thấy anh ấy với anh có vẻ... không chỉ là bạn đâu."

Tôi phủ nhận: "Biết gì mà nói, dù giờ bình thường nhưng hồi đó bọn tôi thân thiết lắm..."

Giọng nói đột ngột tắt lịm khi tôi nhìn thấy những bức ảnh.

Chương 9

Cảnh tượng này sao quen thế.

Tôi chạy về phòng khách sạn, lục tung hành lý tìm ra phong bì học trưởng đưa hôm quay quảng cáo mà tôi lỡ quên bỏ xó.

Tôi đổ hết ảnh trong phong bì ra, đặt cạnh tập tác phẩm nhiếp ảnh thời cấp ba của Đoàn Từ trên giường.

Cả giường ngập tràn ảnh, không ngoại lệ - toàn là tôi.

Lòng dậy sóng nghi hoặc.

Câu nói của Tiểu Lâm văng vẳng bên tai: "Anh ấy với anh có vẻ không chỉ là bạn".

Nhưng nếu không phải bạn, thì là gì?

Điện thoại để lại cho Tiểu Lâm đăng Weibo tuyên truyền phim, tôi không liên lạc được với ai, cũng chẳng ai gọi được cho tôi.

Tôi ngồi bệt xuống đất, nhắm nghiền mắt.

Cảm giác như đã đ/á/nh mất thứ gì đó, như có điều gì bị khóa ch/ặt, bị giấu kín.

Không biết tôi ngồi đó bao lâu, trời dần tối, căn phòng chìm trong bóng đêm.

Giữa màn đêm hỗn độn, ánh đèn bật sáng, Đoàn Từ đứng đó với trán lấm tấm mồ hôi.

Vẻ vội vã trên mặt anh biến mất khi thấy tôi, như trút được gánh nặng.

"Sao tự chạy đi một mình, không mang theo điện thoại?"

Tôi ngây dại nhìn anh, không nói.

Anh từng bước tiến lại, nhưng khi nhìn thấy những tấm ảnh phủ kín giường sau lưng tôi, đồng tử đột ngột co rút.

"Những ảnh này... cậu lấy ở đâu?"

"Học trưởng hội nhiếp ảnh thời cấp ba cho."

"..."

Hai chúng tôi lặng thinh, ánh mắt đối mặt mà không lời.

Trong cuộc đối đầu tĩnh lặng ấy, anh cúi đầu.

Tôi ngẩng mặt nhìn thẳng: "Vậy thì..."

Tôi dán mắt vào từng biến chuyển trên gương mặt anh: "Có ý nghĩa gì? Tại sao tất cả ảnh anh chụp..."

"Đều là em?"

Câu trả lời dường như cực kỳ quan trọng, cảm giác như có một từ ngữ, một thứ tình cảm đang bị xiềng xích vô hình trói buộc từng sợi tóc đến ngón chân tôi.

Tôi hoang mang không hiểu nổi tình huống hiện tại.

Đoàn Từ mím môi, từ từ thốt lên lời thì thầm: "Vì anh thích em."

"Cái gì..."

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán, nhưng dường như lẽ ra phải như thế.

Cảm xúc hỗn lo/ạn khiến tôi không hiểu nổi chính mình.

Đoàn Từ tiến thêm vài bước định đỡ tôi dậy, nhưng bị tôi gạt tay ra.

"Đợi đã..." Trái tim tôi đ/ập thình thịch như muốn phá lồng ng/ực, "Đừng lại gần!"

Tôi đẩy anh ra rồi chạy đi, co mình trong góc tối. Tôi cố gắng bình tâm nhưng ký ức cấp ba lại ùa về.

Khác với tiểu thuyết, người đam mê máy ảnh không phải tôi mà là Đoàn Từ.

Anh làm thêm cả tháng trời m/ua được chiếc máy ảnh, giờ ra chơi lại mang ra chụp. Chụp hoa, chụp cỏ, chụp mèo hoang trong trường, chụp núi đề thi trên bàn, chụp tôi gục mặt ngủ gật.

Chụp thật nhiều ảnh: ảnh hai đứa dưới nắng sân trường, ảnh chúng tôi bên bảng xếp hạng thi tháng.

Từ khi nào mà...?

Tôi nhìn những viên gạch trắng dưới chân, không tìm ra câu trả lời.

Tôi không ảo tưởng đến mức nghĩ mình đủ sức hút để khiến người cùng giới si mê, huống chi là Đoàn Từ - kẻ xuất sắc hơn tôi mọi mặt. Câu "Anh thích em" từ miệng anh nói ra, tôi chỉ nghĩ đùa là nhiều hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm