Say này chẳng phí hoài

Chương 6

06/01/2026 07:19

Ta không ngạc nhiên: "Ta có quyền từ chối sao?"

Cảnh Ninh cười đáp: "Không, từ tám năm trước đã không còn rồi."

Ta hỏi hắn: "Ngươi không sợ ta gh/ét ngươi sao?"

Cảnh Ninh đứng dậy khỏi giường, bước tới ôm ta từ phía sau, cúi đầu tựa vào cổ ta thì thầm: "Ngươi không nỡ đâu, ngươi không đành lòng đâu."

Hắn đoán đúng, ta thật sự không đành lòng.

Ta đưa tay xoa đầu hắn, từ tám năm trước khi mọi người đều tưởng hắn đã ch*t mà ta nhất quyết đi tìm, ta đã không thể gh/ét hắn được nữa rồi.

Ngoại truyện · Cảnh Ninh

1

Lần đầu ta gặp Tống Túy, là khi ta mười hai tuổi.

Có kẻ bày mưu b/ắt c/óc ta, sau đó lại bị b/án đi làm lao dịch, rồi bị cư/ớp núi bắt lên sơn trại.

Từ mùa đông tới xuân, xuân lại sang hạ, ta biết mình không thể trở về kinh thành nữa rồi.

Bọn cư/ớp bắt được một lang y lên núi, ta xin ông ta th/uốc đ/ộc bỏ vào giếng nước.

Lũ cư/ớp ch*t, lang y bỏ trốn, chỉ còn ta ở lại trên núi.

Lang y nói Lân Châu cách kinh thành ba trăm dặm, đi mất hai tháng.

Mệt quá, ta không muốn đi, thà ch*t ở đây còn hơn.

Nhưng hôm đó, khi ta đang nhai miếng lương khô cuối cùng, nghĩ xem có nên tự kết liễu cho xong, thì có người xuất hiện.

Hắn bịt mũi bước vào, thấy ta liền sững sờ.

Ta hỏi: "Ngươi là ai?"

Hắn bước tới trước mặt ta, quỳ một gối: "Thuộc hạ Trúc Kiến, phụng mệnh đưa điện hạ về kinh."

"Chính ngươi tìm tới đây sao?"

"Vâng, thuộc hạ giỏi thu thập tình báo."

Ta ôm mặt hắn, chăm chú ghi nhớ từng đường nét.

Có người đã vượt ba trăm dặm, tìm được ta.

2

Trúc Kiến đối đãi với ta rất tốt, hắn lớn hơn ta sáu tuổi, thường ngày chẳng mấy khi biểu cảm.

Có lẽ vì tò mò về hắn quá, ta dần dần học được cách đọc suy nghĩ trong lòng hắn.

Suốt chặng đường về kinh, chúng ta ở bên nhau một tháng, hắn chăm sóc ta tận tình từng li từng tí.

Ta nghĩ sau khi về kinh, sẽ giữ hắn làm... chưa nghĩ ra làm gì, nhưng nhất định phải ở bên ta mới được.

Nhưng về kinh thành xong, hắn liền biến mất không dấu vết.

Ta lục soát danh sách quan viên khắp kinh thành, thậm chí tra cả danh bạ các châu quận, vẫn không tìm thấy.

Ta ngày ngày vẽ mặt hắn, vẽ liền tám năm trời.

Ta muốn tìm hắn, nhưng không hiểu vì sao mình lại muốn tìm đến thế.

Khi đang uống rư/ợu ở Túy Mãn Lâu, có kẻ gây rối, Vệ úy nhanh chóng tới hiện trường, ta nhìn thấy hắn ngay lập tức, đi/ên cuồ/ng lao tới.

Có lẽ hắn tưởng ta là kẻ gây rối, nên đ/á cho một cước.

Sau đó, ta chỉ nghe đồng liêu gọi hắn "Tống Túy".

Hóa ra là "Tống Túy".

3

Lâm Tri Húc với ta coi như bạn rư/ợu thịt, hắn bảo đã thích thì phải đoạt lấy, đối với Phục Nhã công tử hắn cũng vậy.

Ta hơi động lòng, Tống Túy đang tại chức, ta còn nhiều việc phải chuẩn bị.

Khi cùng Lâm Tri Húc đến Nam Phong Lâu giải khuây, ta lại thấy hắn, tiểu quan mới đến tên Tiểu Nê Ba.

Ta thậm chí chẳng thèm nghĩ xem có phải cùng một người không, lập tức đem hắn về phủ, canh giữ cẩn mật.

Hoàng huynh gọi ta vào cung, bảo Tiểu Nê Ba chính là Trúc Kiến, đang làm nhiệm vụ, bảo ta mau thả người.

Ta đương nhiên không đồng ý, đây là người ta khó khăn lắm mới tìm được, nắm trong tay rồi chính là của ta.

Hoàng huynh thương ta, luôn nhớ nỗi khổ ta chịu năm xưa, cuối cùng buông lời chỉ dặn đừng quá đáng là được.

Chỉ là ta không ngờ, hắn vẫn bỏ trốn, không ngoảnh lại lấy một cái.

Ta gào thét trước mặt hoàng huynh, nhưng người chỉ nói: "Tiểu Ninh, Trúc Kiến là ám vệ giỏi thu thập tình báo nhất, trẫm cần hắn, bách tính cũng cần hắn."

Ta không nghe: "Thần cần hắn hơn hoàng huynh, hơn cả bách tính, thần chỉ muốn hắn, chỉ cần mình hắn!"

Hoàng huynh không địch nổi ta, nói cho tung tích của hắn, nhưng dặn đừng nhúng tay vào, cũng đừng gây phiền phức cho hắn.

4

Khi thấy hắn ở thái thú phủ, ta rất tức gi/ận, hắn mặc đồ quá gợi cảm, hôm nay nếu không có ta ở đây, hắn sẽ tiếp ai?

Nhưng ta không thể nổi gi/ận, hắn là ám vệ, trên người hắn còn trách nhiệm.

Không thể nổi gi/ận càng khiến người ta tức đi/ên, vốn định ăn xong sẽ thả hắn đi, nhưng vẻ mặt hờ hững trước lúc rời đi khiến ta bực bội.

Ta lại sai người bắt hắn về.

Phát hiện hắn cho ta uống th/uốc tiết dương, ta bỗng hết gi/ận.

Trong lòng hắn có ta, ta đã bảo mà, hắn vẫn nhớ tới tình xưa.

Suốt đường về kinh, ta lén theo sau bảo vệ hắn, hắn rất giỏi, né truy sát thuần thục, nhưng ta không vui.

Yêu thật khó, thấy hắn "ổn" ta không vui, thấy hắn không ổn ta cũng chẳng vui nổi.

5

Hoàng huynh lỡ miệng, hắn nổi gi/ận.

Ta vì không tìm được hắn mà u uất, hẹn Lâm Tri Húc uống rư/ợu giải sầu.

Lâm Tri Húc còn ủ rũ hơn ta, hắn bảo Phục Nhã đã thay đổi.

Trước đây ta từng gặp Phục Nhã, dung mạo xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, ta không hứng thú nên chẳng để ý lắm.

Ta nghĩ người như vậy còn thay đổi thế nào? Lâm Tri Húc dẫn ta đi xem.

Thay đổi quá nhiều, ta kinh ngạc không hiểu chịu kí/ch th/ích gì mà biến thành thế.

Lâm Tri Húc sau đó ôm ta khóc lóc, bảo nhất định đừng giống hắn, ép người ta quá ch/ặt, nên buông thì cứ buông.

Cái dáng này mà còn khuyên ta, có bản lĩnh thì về thả Phục Nhã đi.

Ta biết mình không thể buông Tống Túy, ta thích hắn, đã thích thì phải nắm ch/ặt trong tay, tuyệt đối không buông.

Ta giả trọng thương nguy kịch, lừa Tống Túy trở về, kết quả bị Lâm thống lĩnh phá hỏng chuyện tốt.

Cũng được, hắn thích ta, lại dễ mềm lòng, rồi sẽ tha thứ cho ta thôi.

- Hết -

Vừa khép sách

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15
10 Dưỡng Âm Thọ Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm