Cố Trinh khựng lại: "Cháu nói gì cơ?

"Thật sự có người bình thường tự biến mình thành Omega sao? Hả? Người ở thế giới đó giờ đi/ên rồ đến thế ư?"

Chú ngồi đó, dường như đang chìm vào suy tư.

Một lúc lâu sau, chú mới vẫy tay gọi tôi lại.

Trong lòng bàn tay mở ra là chiếc nút bấm tròn to bằng đồng xu.

Cố Trinh dựa vào lưng ghế, giọng nói mang nét uể oải khó tả.

"Không còn cách nào khác. Người thế giới chúng ta muốn qua đó phải ở trạng thái cận kề cái ch*t, mà chưa chắc đã thành công. Nhưng cái nút này có thể giúp cháu đưa một người từ thế giới ấy trở về."

Chú xoa đầu tôi: "Chú vô dụng rồi, đưa cháu vậy. A Từ, cháu phải hạnh phúc nhé."

Tôi vui mừng khôn xiết.

"Cảm ơn chú nhỏ!"

"Đợi đã!" Cố Trinh đột ngột gọi gi/ật tôi lại.

"Cháu có thể giúp chú hỏi thăm... Có người họ Lộ..."

Chú đột nhiên im bặt.

Tôi nghi hoặc: "Sao thế, chú nhỏ?"

Chú cười khổ, lắc đầu, chỉ dặn dò tôi:

"Nhớ nhé, phải dịu dàng và kiên nhẫn với Omega."

Nóng lòng c/ứu Cố Dĩ, tôi bước những bước dài về phía trước.

Ngay lúc chuẩn bị bước ra khỏi cửa, tôi như bị m/a ám quay đầu nhìn lại.

Đêm đã tàn tự lúc nào, mặt trời bên ngoài cửa sổ đang từ từ nhô lên, ánh bình minh vàng ấm phủ lên mái tóc dài ngang vai của Cố Trinh.

Chợt nhận ra, sói Bắc Cực Alpha hùng mạnh mà tôi luôn kính ngưỡng nương tựa này, có lẽ cũng không phải bất bại.

13

Ngay sau nhát d/ao đ/âm vào động mạch chủ.

Tôi tỉnh dậy dưới bụi cỏ trong khu thí nghiệm.

Mở mắt ra là tòa nhà trăm tầng và bầu trời sao lấp lánh.

Nằm dưới đất, tôi từ từ xoa dịu cơn đ/au.

Chính từ nơi này, Cố Dĩ đã ném tôi xuống.

Mười ngày đã trôi qua.

Mười ngày - đủ để mổ x/ẻ nghiên c/ứu một con người, đủ để gieo mầm trong khoang sinh sản, hoàn tất thụ th/ai.

Nghĩ đến cảnh giáo sư đi/ên cuồ/ng gi/ật lấy Cố Dĩ trên sân thượng, tim tôi đ/ập thình thịch.

Tiêm chất ức chế, dán miếng ức chê.

Tôi lên đường.

Sói vốn là kẻ hành động bẩm sinh, nhưng tôi không biết Cố Dĩ bị nh/ốt nơi nào.

Tôi lén vào phòng giám sát trung tâm.

Vô số màn hình lớn phủ kín căn phòng.

Giữa trung tâm, tôi nhìn thấy Cố Dĩ ngay lập tức.

Cố Dĩ nằm trên giường máy, mắt nhắm nghiền, cơ thể chằng chịt ống dẫn.

Trong khoảnh khắc, tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.

Chỉ mười ngày ngắn ngủi, Cố Dĩ đã thành thảm hại thế này.

Tôi đưa tay lên, lần theo đường nét gò má g/ầy guộc của Cố Dĩ qua màn hình.

Có phải vì sợ tôi cũng bị đối xử như thế, nên mới ném tôi xuống lầu?

Không phải muốn gi*t tôi, mà là để bảo vệ tôi, phải không?

Tôi đối chiếu sơ đồ phân bố các phòng.

Đúng lúc đó, tất cả màn hình trong phòng tối sầm.

Chỉ còn hình ảnh giám sát nơi Cố Dĩ ở là sáng.

Giáo sư đột nhiên xuất hiện bên giường máy, Cố Dĩ không hiểu sao đã tỉnh, đang dựa vào giường thở gấp.

Giọng nói lạnh lùng của giáo sư vang lên từ loa trong phòng giám sát:

"Lâm Trạch Từ, là cậu đấy nhỉ? Kẻ có thể lẻn vào đây không một tiếng động, chỉ có cậu thôi. Cậu chưa ch*t."

"Dù sao cậu cũng là bạn của học trò tôi, xông xáo không một lời chào, thật quá vô lễ!"

Cố Dĩ gi/ật mình khi nghe tên tôi, ngẩng đầu nhìn lên camera.

Bất ngờ, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Cố Dĩ mấp máy miệng không thành tiếng, nhưng nhìn khẩu hình, tôi rõ ràng nhận ra lời muốn nói:

"Lâm Trạch Từ, chạy đi."

Chạy cái khỉ gì, chồng đến đón em về nhà đây.

Giáo sư không ngoảnh lại, tóm ch/ặt miệng Cố Dĩ không cho nói.

Giọng dịu dàng lạ thường như đang dỗ dành trẻ con:

"Suỵt, đừng nói. Thầy sẽ dụ chồng em đến. Có thành quả nghiên c/ứu mới, thầy trò ta cùng chia."

Cố Dĩ bị bóp đến đỏ mặt, chợt chớp mắt phải.

Ngay sau đó, cả phòng giám sát chìm vào bóng tối.

Tôi biến mất tại chỗ, lao như bay trên đường đến phòng thí nghiệm của Cố Dĩ.

Đồng thời, vô số tiếng bước chân vang lên từ tầng trên.

Cố Dĩ từng nói với tôi: trong vòng hai mươi giây sau khi phòng giám sát mất điện, tất cả rào chắn tạm thời vô hiệu hóa, chỉ máy móc duy trì vận hành.

Nhưng lũ người mặc đồ đen sẽ chặn kẻ xâm nhập từ các tầng ngay khi mất điện.

Vậy thời gian cho tôi chỉ còn chưa đầy mười giây.

Thể lực và sức bùng n/ổ của loài sói phát huy tối đa. Trong bóng tối, tôi dùng bốn chân bám đất lao đi cuồ/ng lo/ạn.

Cuối cùng, ở giây thứ tám, tôi đ/á mạnh vào cánh cửa thép dày nửa mét của phòng thí nghiệm.

Móng sói sắc nhọn khoét lỗ hổng giữa cánh cửa. Tôi thu nhỏ hình dạng, lăn qua khe hở.

Lũ người mặc đồ đen bị chặn hoàn toàn bên ngoài.

Giờ trong phòng thí nghiệm này, chỉ còn giáo sư và Cố Dĩ, hoặc vài nhân viên khác.

Tôi quỳ gối xuống đất, đ/á/nh hơi khắp nơi.

Nơi này dường như ứng dụng công nghệ gì đó, trong bóng tối tôi không thể phân biệt phương hướng.

Chợt, mùi sữa dâu thoang thoảng bay tới.

Tuyến thể của tôi khẽ gi/ật giật. Vết cắn của Cố Dĩ trên cổ mười ngày trước bỗng như tìm được chốn về.

Dẫn lối tôi nhận ra phương hướng của Cố Dĩ.

Tôi nhắm mắt, tập trung cảm nhận, rồi bật người vồ tới.

Móng sói x/é thịt, đ/âm sâu, m/áu nóng hổi b/ắn lên mặt tôi.

Tôi đỡ lấy Cố Dĩ đang bị giáo sư kh/ống ch/ế.

Tiếng thét của giáo sư vang khắp phòng thí nghiệm.

"Cậu... làm sao tìm được?! Tay tôi..."

Cố Dĩ trong lòng tôi khẽ cười:

"Tại em đấy, thưa thầy."

Giáo sư ôm cánh tay m/áu chảy ròng, không tin nổi: "Không thể nào?!"

Thực ra rất dễ hiểu.

Không biết Cố Dĩ ở đâu, trong thời gian ngắn tôi đành lên phòng giám sát trống không dễ tìm nhất.

Dù hành động có kín đến đâu, căn cứ vẫn bắt được hình ảnh của tôi báo cho giáo sư.

Nếu giáo sư là người khiêm tốn thận trọng, tôi đương nhiên không cách nào liên lạc với Cố Dĩ.

Nhưng ông ta còn trẻ đã nổi danh toàn lĩnh vực, tính tình ngạo mạn ngang ngược.

Người đứng trên cao lâu, nào tránh khỏi kiêu căng.

Từ giây phút giáo sư nói chuyện với tôi, Cố Dĩ đã bắt đầu truyền tin cho tôi rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tán Đổ Antifan

Chương 14
Tôi là food blogger, chuyên làm mấy món kiểu ẩm thực cao cấp. Mỗi lần đăng video, kiểu gì cũng có một tên "Đại gia Thượng Hải" vào chê bai độc miệng: [Mấy cái lá rách này chó còn chẳng thèm ăn.] Tôi tức điên, trong đêm lập ngay nick phụ add hắn. Váy ngắn, ảnh khoe chân, giọng bánh bèo bật hết công suất. Hắn trả lời: [Cút đi đồ gà mái, bố mày là gay.] Tôi chưa chịu thua, lại đổi nick khác, gửi ảnh chân thon mang tất trắng, cuối cùng cũng câu được cá. Đến ngày hắn tỏ tình, tôi cười khẩy rep lại: [Ồ, vậy thì tôi ghét anh rồi đấy. Suốt ngày đi khắp nơi chê bai, không tôn trọng công sức lao động của người khác. Cút đi cho tôi nhờ!] Xả giận xong là block thẳng, quay về cuộc sống thường ngày. Ai ngờ đâu, video mới vừa đăng, "Đại gia Thượng Hải" đã nhảy vào comment trước: [Mấy lá rau rách chó còn khô...] [...NG ĂN! Chó không ăn thì tôi ăn! Tôi thích ăn! Cứ em bé nấu là ẩm thực đỉnh cao, tiên phong, siêu phẩm tuyệt thế!]
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
214
Vợ Kiến Chương 9