Tôi Không Hề Thích Cao Lãnh O

Chương 2

04/11/2025 15:29

Alpha lướt điện thoại.

Ban đầu kết hôn một là do độ thích hợp, thứ hai cũng vì nhan sắc cậu ta xinh đẹp.

Này này khoan đã!

Không phải, vậy tại sao bạn cậu ấy lại chụp ảnh Hứa Thâm?

“Gì cũng được”: Có đó không?

Bạn: Hừ, cuối cùng cũng nhớ đến tao rồi, cho mày ba giây nghĩ ra câu hỏi.

“Gì cũng được”: Tại sao mày chụp ảnh omega nhà tao?

Bạn: ……

Bạn: (cười nhạt.JPG)

Yến Hành Chi ngồi trong văn phòng, xoay vòng ghế, lại cầm điện thoại lên.

Mở khóa, liếc mắt nhìn màn hình. Bỏ qua khuôn mặt vô cảm kia, Omega này thật sự rất ngoan. Bàn tay xươ/ng xương của Hứa Thâm nâng bó hoa, không biết vì vội ra khỏi phòng thí nghiệm hay do mải cầm hoa, cổ áo sơ mi trắng bị xô lệch để lộ xươ/ng quai xanh thanh tú.

Omega đứng giữa đám đông, ánh mắt xuyên qua màn hình điện thoại nhìn về phía trước. Đôi mắt tưởng chừng vô h/ồn lại như chất chứa ngàn lời.

Ch*t người thật.

“Gì cũng được”: Cậu ấy m/ua hoa làm gì?

Bạn: Cuối cùng cũng hỏi rồi hả? Đoán xem.

Yến Hành Chi nhìn kim phút đồng hồ quay hết vòng này đến vòng khác. Nói là thấy xe Hứa Thâm hướng về công ty, sao mười ba phút ba mươi hai giây rồi vẫn chưa thấy? Chỉ có ba đèn đỏ.

Quãng đường tối đa mười phút.

Lạc đường kiểu gì?

Cuối cùng alpha ném bút xuống, lao xuống lầu.

Dù sao cũng là Omega nhà mình, lạc mất ai chịu trách nhiệm.

Hừ, anh ta đâu có vì một bó hoa nào đó.

Anh ta cũng chẳng muốn đi tìm Omega lạnh lùng kia.

Vừa đến tầng hầm, alpha nghe thấy giọng nức nở như chịu oan ức: “Sao anh còn đẩy người ta vậy?”

Yến Hành Chi chẳng thèm liếc nhìn kẻ đang khóc, quay lưng định đi.

“Tôi không -” giọng nói lạnh lùng vang lên.

Yến Hành Chi : ???

Giọng quen quá, alpha quay đầu lại.

Hả??

Omega nhà anh sao lại đứng sát người khác thế?

Ồ, đó cũng là một Omega.

Omega kia nằm dưới đất, cách xa cả mét.

Thế thì ổn rồi.

Yến Hành Chi tiến lại gần, Hứa Thâm đang quay lưng về phía anh.

Ánh đèn trắng lạnh nơi tầng hầm chiếu nhạt nhòa lên dáng người thanh tú. Hứa Thâm đứng thẳng, dù là Omega mảnh khảnh nhưng chẳng hề toát ra vẻ yếu đuối. Yến Hành Chi ho nhẹ, hỏi chuyện gì xảy ra.

Câu hỏi tưởng dành cho cả hai, nhưng ánh mắt alpha chỉ dừng lại trên người Hứa Thâm, mặc kệ kẻ đang khóc lóc thảm thiết dưới đất.

“Yến tổng...” Thấy không ai đoái hoài, Omega dưới đất cắn răng lên tiếng: “Xin lỗi, đều do tôi không tốt, tôi chỉ nói vài câu, tưởng là cậu Hứa sẽ không để bụng...”

Mùi pheromone đào chín phảng phất, khác hẳn mùi tuyết tùng lạnh lùng ở nhà, ngọt ngào quyến rũ.

Thơm mềm, đúng mùi alpha phải thích.

Nhưng Yến Hành Chi chẳng để ý, thậm chí lùi lại bước, dựa vào mùi tuyết tùng bên cạnh.

Omega nhà mình sao không nói gì? Mùi tuyết tùng đâu? Sao nhạt thế?

Alpha lại lén dịch thêm bước nhỏ.

Đến khi Omega kia nhắc “cậu Hứa”, Yến Hành Chi mới tỉnh táo, suýt nữa đã dính sát người Hứa Thâm.

“Khụ -” Yến Hành Chi ngượng ngùng, liếc kẻ dưới đất nhưng lời nói với Hứa Thâm lại hơi mang vài phần cường điệu: “Người này ở công ty giải trí bên cạnh à?”

“Hả?” Hứa Thâm chưa kịp phản ứng, alpha đã nắm lấy tay cậu, hai chiếc nhẫn chạm nhau lách cách.

“Diễn xuất đỉnh thế này, không đi làm diễn viên thì phí quá.” Yến Hành Chi buông lời.

Cười xỉu, Omega nhà anh chẳng thèm đếm xỉa đến cả anh, đẩy người khác làm gì?

Nhưng Omega nhà anh cãi nhau cũng không biết, sao lại ngốc thế?

May mà có -

Không, dừng lại.

Hứa Thâm ngốc thế liên quan gì đến anh?

Anh... anh đâu có thích Omega lạnh lùng!

Chương 3: Người nhạt nhẽo

Ánh mắt Hứa Thâm dừng trên bàn tay Yến Hành Chi . Tay alpha đang nắm cổ tay cậu, khi nói hơi dùng lực kéo cậu ra sau lưng.

Bàn tay alpha rất lớn, bao trọn cổ tay Hứa Thâm.

Hứa Thâm đoán bàn tay Yến Hành Chi dài khoảng 21cm.

Yến Hành Chi cũng cao hơn cậu, hình như alpha đều cao.

Nhưng Yến Hành Chi cao hơn mọi alpha khác trong viện nghiên c/ứu của cậu.

Hơn nữa các alpha trong viện không nắm tay cậu, cũng chẳng đứng che chắn phía trước.

Hứa Thâm đột nhiên thấy vui nhẹ.

Đây là cảm xúc hiếm có. Khi mới biết tin hôn sự, dù rất muốn vun đắp mối qu/an h/ệ này nhưng Yến Hành Chi với cậu vẫn chỉ là cái tên trên giấy kết hôn.

Yến Hành Chi là alpha của cậu, họ phải là một gia đình.

Với Hứa Thâm, đó vẫn chỉ là khái niệm.

Cậu đọc nhiều sách dạy cách tương tác giữa Alpha và Omega, xây dựng gia đình với alpha...

Sách nói giữa họ cần có tình yêu.

Hứa Thâm không hiểu lắm, vốn dĩ cậu chẳng được ai yêu, cũng không biết yêu là cảm giác gì.

“Yêu? Là nghĩ đến người ấy liền vui sướng vô cùng.” Một đồng nghiệp của Hứa Thâm nói vậy.

“Hử?”

“Cụ thể hơn, khi anh ấy nắm tay bạn, còn hạnh phúc hơn hoàn thành chín mươi chín thí nghiệm.”

Hạnh phúc? Hứa Thâm suy nghĩ.

Vậy... yêu là cảm giác khi cổ tay bị Yến Hành Chi nắm ch/ặt sao?

Hứa Thâm mơ màng nhìn bó hoa rơi trên đất.

Từ góc nhìn Yến Hành Chi, có thể thấy dái tai trắng nõn dưới mái tóc đen. Hứa Thâm không đeo khuyên tai, cũng chẳng đeo dây chuyền, như học sinh ưu tú mới lớn.

Yến Hành Chi nhớ lần đầu gặp, hai người nhanh chóng đồng ý hôn sự. Ngày nhận báo cáo độ thích hợp pheromone, anh liền đưa Hứa Thâm đi đăng ký kết hôn.

Sau khi làm thủ tục, nghĩ ít ra nên làm quen, Yến Hành Chi chủ động đề nghị đưa Hứa Thâm về.

Alpha lái xe điệu nghệ, cẩn thận đóng hết cửa kính.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét

Chương 23
Xuyên thành Omega cấp thấp bị ngàn người chê vạn người ghét. Lúc này nguyên chủ vừa mới bị người đời chỉ trích thậm tệ vì dám mở mồm mắng chửi nhân vật chính thụ Nguyên Lạc dịu dàng lương thiện, được cả nhà cưng chiều. Nhìn những khuôn mặt lộ vẻ chán ghét trước mắt. Tôi mệt mỏi rũ mắt xuống. Sao cũng được, tôi là một kẻ chán đời mà. Người nhà bảo tôi cút, tôi chẳng thèm thu dọn đồ đạc, đi thẳng luôn cho lẹ. Kỳ phát tình đến, cơ thể bủn rủn ngứa ngáy, tôi tiện tay vớ con dao gọt hoa quả định rạch luôn tuyến thể sau gáy. Nhân vật chính thụ "bạch liên hoa" hãm hại tôi đẩy cậu ta xuống nước, tôi thuận thế nhảy xuống cùng luôn, mặc kệ cơ thể chìm dần xuống đáy nước... Cứ tưởng tất cả mọi người đều hận không thể cả đời không qua lại với tôi. Nhưng sau đó, người nhà lại mang đủ loại quà cáp đắt tiền đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn kia. Hễ có chút gió thổi cỏ lay là lại chắn trước mặt tôi, nhe nanh múa vuốt: "Các người lại chọc ghẹo vợ tôi làm cái gì hả!"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0