Chồng của bạn đã bị gãy chân.

Chương 1

05/01/2026 10:26

1.

Tiểu thụ đang họp thì nhận được điện thoại, đầu dây bên kia là giọng nữ nghiêm túc thông báo người nhà anh gặp t/ai n/ạn, yêu cầu đến ngay Bệ/nh viện Nhân dân số 2.

Cúp máy, đầu óc Tiểu thụ trống rỗng, mãi nửa phút sau mới định thần, lập tức bỏ dở cuộc họp giữa chừng lao thẳng đến bệ/nh viện.

Lúc nghe điện thoại, toàn thân anh run bần bật nên chẳng nghe rõ phòng bệ/nh, đến khu cấp c/ứu thấy người qua lại tấp nập, Tiểu thụ cuống cuồ/ng như con th/iêu thân lạc lối giữa đám đông.

2.

Tiểu thụ tìm được y tá đã gọi điện, cô cho biết anh công bị bà cụ đi xe đạp điện đ/âm vào khi sang đường, g/ãy chân trái phải nằm viện một tuần, chờ hết sưng sẽ bó bột.

Tiểu thụ thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, anh công g/ãy chân đang nằm trên giường bệ/nh tạm ở hành lang, nghe thấy tiếng liền chống tay ngồi dậy, vẫy tay lia lịa:

- Anh ở đây nè!

3.

Anh công trông vẫn khá tỉnh táo dù người đầy vết thương.

Áo sơ mi dính đất lẫn m/áu, phần khuỷu tay rá/ch toạc để lộ lớp da thịt đỏ ửng. Mặt cũng trầy xước, thứ th/uốc sẫm màu bôi lên khiến vết thương trông dữ tợn hơn.

Tiểu thụ đ/au lòng đến mức mắt đỏ hoe ngay lập tức.

Sợ người yêu khóc, anh công cố pha trò:

- Em ơi, anh hỏng nhan sắc rồi, nếu không còn đẹp trai em có yêu anh nữa không?

- Im ngay!

4.

Anh công im bặt, nhìn Tiểu thụ bận rộn làm thủ tục nhập viện.

Xong xuôi, Tiểu thụ về nhà lấy quần áo sạch cùng đồ dùng cá nhân.

Anh lấy khăn ấm lau người cho người yêu đang nằm truyền dịch, không lâu sau anh công thiếp đi, Tiểu thụ lặng lẽ ngồi canh bên giường.

5.

Thực ra đã lâu Tiểu thụ chưa được ngắm kỹ người đàn ông này.

Mấy năm trước anh công cùng bạn mở công ty khởi nghiệp, hiện đang ở giai đoạn then chốt nên tối nào cũng tiếp khách đến khuya mới về.

Tiểu thụ sinh hoạt điều độ, thường lên giường trước 10 giờ, khi anh công về thì anh đã ngủ say mất rồi. Dù có cảm nhận được nụ hôn chúc ngủ ngon, anh cũng chẳng thể tỉnh dậy.

Sáng nay trước khi đi làm, anh công ôm Tiểu thụ hứa cuối tuần sẽ đưa em đi ngắm hoa anh đào ở thành phố bên.

Tiểu thụ vui đến nỗi trên đường đi còn nghĩ nên mặc đồ gì cho hợp.

Giờ thì kế hoạch tan thành mây khói.

6.

Anh công dạo này mệt mỏi, ngủ một mạch đến tối mới dậy.

Tiểu thụ chuẩn bị cháo trắng với đồ ăn nhạt, một tay anh công đang truyền dịch, tay kia bị thương nên đành để người yêu đút từng thìa.

Là bệ/nh nhân mà yêu sách không ít, lúc chê đồ nhạt nhẽo, lúc lại đòi ăn thịt.

Tiểu thụ bất lực, đành xuống m/ua gói bim bim cay mở ra cho anh công... ngửi qua.

7.

Tiểu thụ hỏi tại sao đi đường mà bị xe đạp điện đ/âm.

Anh công ấp úng bảo trưa đi ăn qua đường không để ý.

Tiểu thụ nghi ngờ vì khu văn phòng của họ chẳng cần sang đường để ăn trưa, lại càng không có xe ba bánh.

Nhưng anh không hỏi thêm.

8.

Tối đến, Tiểu thụ kê giường xếp cạnh giường bệ/nh.

Giường xếp thấp hơn nên anh công thả tay xuống nắm lấy tay người yêu.

Ba năm bên nhau, đêm nào họ cũng ngủ như thế.

Bởi Tiểu thụ hay gặp á/c mộng, trong mơ luôn muốn nhảy vực.

Anh công bảo đó là biểu hiện thiếu an toàn, có anh nắm tay thì không sợ rơi xuống nữa.

Thói quen ấy duy trì đến tận bây giờ.

9.

Sáng hôm sau Tiểu thụ đi làm như thường lệ, công ty xa nên anh công bảo đừng về giữa trưa cho mệt, chiều tới cũng được.

Tiểu thụ đ/á/nh răng rửa mặt cho người yêu, m/ua đồ sáng xong vẫn dặn dò:

- Trưa nhớ gọi đồ ăn sớm.

- Khó chịu thì bấm chuông báo y tá.

- Uống th/uốc đúng giờ nhé.

Anh công gật đầu ngoan ngoãn.

10.

Tiểu thụ lại hỏi:

- Chiều em m/ua gì cho anh ăn?

- Bánh thịt bông nhé.

Tiểu thụ mỉm cười gật đầu, định đi thì bị anh công túm áo.

Ánh mắt anh đầy mong chờ như chó con đợi chủ.

- Còn gì nữa?

- Cho anh hôn cái nào.

Tiểu thụ cúi xuống hôn nhẹ lên môi người yêu.

11.

Suốt buổi làm Tiểu thụ bồn chồn không yên, chiều liền xin nghỉ sớm đến bệ/nh viện.

Trên đường anh còn ghé m/ua bánh thịt bông.

Vừa đến cửa phòng bệ/nh đã nghe tiếng nói chuyện:

- Sao lại bất cẩn thế?

- Không sao, chút thương tích nhỏ thôi.

Tiểu thụ đứng ch*t lặng, giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc.

Anh lén nhìn vào trong, một chàng trai điển trai đang ngồi nắm tay anh công.

Hai người nhìn nhau say đắm, không hề hay biết Tiểu thụ đang đứng ngoài cửa.

12.

Tiểu thụ bỏ đi, đưa hộp bánh cho y tá trực:

- Đồ ăn cho phòng 324.

Rồi xuống tầng ngồi trên ghế dài, lấy bánh mì ra ăn trưa.

Bánh khô đến nghẹn cổ, Tiểu thụ nghĩ thầm giá như không để lại bánh ngọt cho anh công.

Biết đâu giờ này anh đang chia sẻ ngọt ngào với bạch nguyệt quang, miếng anh miếng em, hạnh phúc mãi mãi.

Nghĩ đến đó, lòng anh càng thêm quặn đ/au.

13.

Người trong phòng bệ/nh lúc nãy chính là bạch nguyệt quang của anh công, Tiểu thụ quen từ hồi đại học.

Năm nhất khai giảng, anh đã yêu ngay vị tiền bối cùng khoa từ cái nhìn đầu tiên, mở ra chuỗi ngày thầm thương tr/ộm nhớ kéo dài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm