Người Vợ biết nấu ăn, lại còn làm cả bánh quy. Món nào hắn nấu cũng hợp khẩu vị Gã G/ãy Chân.
Da dẻ Người Vợ trắng nõn, vừa tắm xong thơm phức mềm mại khiến Gã G/ãy Chân chỉ muốn cắn một phát.
Khác hẳn Bạch Nguyệt Quang, Người Vợ đáp ứng mọi tiêu chuẩn chọn bạn đời của Gã G/ãy Chân.
Gã G/ãy Chân nhảy cà tưng từ ngõ c/ụt bước ra.
27.
Những năm chung sống, Người Vợ chăm Gã G/ãy Chân kỹ như trẻ t/àn t/ật.
Nên giờ khi gã thật sự thành t/àn t/ật cũng chẳng bỡ ngỡ, chỉ hơi buồn chán. Thế là gã quyết tâm nghiên c/ứu nấu nướng.
Mẹ Đoàn đến thăm, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi khét lẹt.
- Ít dầu quá! - Bà bịt mũi nhăn mặt - Thế nào, Tiểu Nhậm không để đồ ăn cho con à?
Gã G/ãy Chân cười toe toét: - Có chứ, bốn món một canh, con mới ăn xong.
- Xì, cưng chiều hư cả người!
28.
Mẹ Đoàn đi vòng quanh phòng như lãnh đạo thị sát.
Rồi như mọi khi, bà bắt đầu càm ràm: - Phòng ốc toàn Tiểu Nhậm dọn dẹp đúng không? Nhìn người ta kìa, ngày ngày bận bịu đi làm, về nhà còn nấu cơm giặt đồ quét dọn. Còn con? Chẳng biết gì!
Gã G/ãy Chân vắt chân bó bột lên bàn trà, cười hềnh hệch: - Mẹ ước gì hắn là con ruột phải không?
- Ừ, đúng đấy.
- Vậy con cưới hắn về, thế là hắn thành con dâu của mẹ.
Gã G/ãy Chân nét mặt trở nên nghiêm túc: - Mẹ ơi, con muốn kết hôn với anh ấy.
29.
Mẹ Đoàn ngẩn người: - Hai đàn ông lấy nhau kiểu gì?
- Ra nước ngoài đăng ký.
Bà định nói gì đó nhưng Gã G/ãy Chân đã nhanh miệng cư/ớp lời:
- Con biết giấy tờ bên kia không có hiệu lực pháp lý ở Việt Nam. Nhưng con vẫn muốn có một minh chứng, để tự nhắc mình rằng anh ấy là người con yêu, là người con muốn sống trọn đời.
30.
Mẹ Đoàn suy nghĩ giây lát rồi gật đầu: - Việc của con thì tự quyết định. Bố mẹ không can thiệp được, miễn con đã suy nghĩ kỹ. Tương lai là của các con.
Gã G/ãy Chân ôm cổ mẹ nũng nịu: - Cảm ơn mẹ!
Bị mẹ đẩy ra với vẻ gh/ét bỏ.
Trước khi về, Mẹ Đoàn dặn dò: - Mẹ để ít cá khô trong tủ lạnh, hấp lên là ăn được. Đừng mày mò nấu nướng nữa, đầu đ/ộc Tiểu Nhậm thì cưới ai?
31.
Gã G/ãy Chân thấy có lý.
Quay vào bếp đổ đống trứng chiên cà chua đen thui đi, đợi Người Vợ về nấu đồ ngon.
Ai ngờ Người Vợ báo có tiệc tối, dặn gã tự gọi đồ ăn.
Anh dặn thêm:
- Đừng gọi cháo, cháo ngoài hàng toàn chất làm đặc.
- Đồ chiên cũng đừng, dầu không sạch.
- Đồ cay cũng kiêng, vết thương mới lành.
Gã G/ãy Chân ngoan ngoãn gọi món dưa chuột trộn.
32.
Người Vợ về sớm, lúc gã vừa ăn xong đang nằm xem phim cung đấu m/áu sôi.
Anh đi tắm, để quên điện thoại trên giường.
Chuông tin nhắn vang lên, Gã G/ãy Chân vô tình liếc nhìn.
Bác sĩ: Về tới nhà chưa?
Gã G/ãy Chân: !
33.
Người Vợ bước ra từ phòng tắm, thấy Gã G/ãy Chân đã tắt TV đang nhìn mình với ánh mắt oán h/ận.
- Tối nay đi ăn với ai? - Gã hỏi.
Người Vợ không giấu giếm: - Với bác sĩ.
Gã G/ãy Chân gào lên: - Sao nỡ bỏ chồng ở nhà ăn dưa chuột trộn, còn mình đi ăn uống linh đình với đàn ông khác!
Người Vợ: - Vậy mai em làm trứng chiên dưa chuột, có thịt đấy.
Gã G/ãy Chân đồng ý.
34.
Người Vợ chui vào chăn liền bị Gã G/ãy Chân ôm ch/ặt.
Gã hỏi tại sao đi ăn với bác sĩ.
Người Vợ đáp lâu ngày không gặp, gặp lại tâm sự.
Gã G/ãy Chân chua chát: - Lần sau cho anh đi cùng.
- Anh đi lại khó khăn mà.
- Vậy bật video call, để anh ngồi xem hai người ăn.
Người Vợ: - Được thôi.
35.
Nhưng Gã G/ãy Chân thấy không ổn.
Tên bác sĩ kia rõ ràng có ý đồ x/ấu, tâm sự lâu thành ra đào tường là vừa.
Gã tự nhủ không thể ngồi chờ ch*t, phải hành động ngay.
Gã nhờ Mẹ Đoàn m/ua thịt rau tươi về, tối nay sẽ trổ tài nấu cỗ.
Mẹ Đoàn không tin, nấu sẵn đồ đựng hộp mang sang, trên đường m/ua thêm con vịt quay da giòn.
36.
Gã G/ãy Chân chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi Người Vợ tan làm.
Đồ ăn mẹ mang đã bày biện đẹp mắt, trên bàn thắp hai ngọn nến lãng mạn.
Đúng lúc điện thoại gã reo, màn hình hiển thị "Tiểu Bạch".
Gã G/ãy Chân bắt máy.
- Lão Đoàn ra viện rồi à?
- Ừ, phục hồi nhanh nên về nhà nghỉ.
- Đi lại được không?
- Chắc không.
- Thế tính sao? Hoãn lại à?
- Hôm nay anh sẽ nói với cậu ấy, anh không đợi được nữa rồi.
Gã G/ãy Chân vừa dứt lời đã nghe tiếng chìa khóa rơi loảng xoảng sau lưng.
37.
Gã G/ãy Chân chống nạng quay lại chậm chạp, thấy Người Vợ đỏ hoe mắt, hai hàng lệ lăn dài.
Gã hoảng hốt, lết đến lau nước mắt cho anh: - Bảo bối, sao thế?
Cảm xúc dồn nén bấy lâu trong Người Vợ bỗng bùng n/ổ.
Anh ôm ch/ặt lấy Gã G/ãy Chân, nghẹn ngào: - Em không cho anh đi đâu! Dù anh có thích Bạch Nguyệt Quang đến mấy em cũng không buông tay!
38.
Gã G/ãy Chân hiểu ra.
Người Vợ luôn nghĩ trong lòng gã vẫn còn hình bóng Bạch Nguyệt Quang.
Trái tim gã thắt lại vì đ/au đớn, xót xa, hối h/ận. Vị chua nghẹn ứa nơi cổ họng, đ/au đến nghẹt thở.
Gã gắng kìm nén cay đắng, vỗ nhẹ lưng Người Vợ thì thầm bằng giọng điệu dịu dàng nhất:
Bảo bối.
Anh không thích ai khác.
Anh chỉ yêu mình em thôi.
Gã G/ãy Chân rút từ túi ra chiếc hộp nhung vuông nhỏ, bên trong là đôi nhẫn cặp bạch kim.
- Bảo bối, lấy anh nhé?
39.
Gã G/ãy Chân giải thích nhờ Bạch Nguyệt Quang đặt làm riêng ở nước ngoài.
Hôm ấy trên đường đi nhẫn thì gặp t/ai n/ạn, hôm sau Bạch Nguyệt Quang mang đến viện đưa gã.