Anh tôi tuổi Thân, tôi tuổi Dậu, nên tôi đương nhiên trở thành công cụ "gi*t gà răn khỉ" của mẹ. Thuở nhỏ, anh không chịu ăn rau. Bà nh/ốt tôi vào nhà vệ sinh năm ngày năm đêm không cho cơm ăn, tôi đói đến mức thổ huyết, khiến anh sợ không dám kén chọn đồ ăn nữa. Lớn hơn chút, anh nghiện game. Bà trói tôi trước máy tính, bắt tôi chơi liên tục ba mươi tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ, đến khi mắt chảy m/áu lệ. Anh h/oảng s/ợ thề sẽ không đụng vào máy tính nữa, bà mới chịu buông tha. Sau này, anh bước vào tuổi dậy thì không chịu mặc quần giữ ấm, lần nữa bị mẹ phát hiện, bà ném tôi vào kho đông lạnh của siêu thị nhà. Trước mặt anh trai đờ đẫn vì kinh hãi, mẹ chỉ lạnh lùng đóng sầm cửa kho. "Thẩm An Vũ, hôm nay mẹ sẽ cho con biết bị bỏng lạnh trông thế nào! Xem con còn dám cãi lời mẹ không!" "Mẹ ơi!" Anh quỵch xuống đất, "Con sai rồi, con thật sự biết lỗi! Mẹ thả em con ra đi!" Mặc cho anh van xin thảm thiết, bà vẫn dửng dưng. Tôi ngồi bệt xuống nền đất, mắt ngập tràn bi thương, hơi lạnh dần thấm vào từng thớ thịt. Cảm nhận nhịp tim đ/ập chậm dần, cuối cùng tôi gượng nhếch mép cười khổ. Mẹ ơi, lần này, con không muốn làm vật hi sinh trong trò gi*t gà răn khỉ của mẹ nữa.