Cẩm Nang Nhập Môn Python

Chương 3

05/01/2026 10:34

Một tuần sau, quản lý phát triển lại tìm đến Tiểu Thụ, nói bên phía đối tác họ từng tham gia đấu thầu trước đây khá nghiêm khắc, yêu cầu thuyết trình lại.

Tiểu Thụ cố nhớ lại đó là đối tác nào, khi nhận ra thì người đàn ông sững sờ như bị sét đ/á/nh. Không thể từ chối, anh đành mặc vest đến công ty của Công lần nữa, lần này thay đôi giày da nâu mới m/ua.

Hôm nay Công mặc áo sơ mi tối màu, vẫn ngay ngắn ngồi ở chính giữa, đôi kính gọng kim loại khiến anh ta trông vừa điềm đạm vừa nghiêm túc. Tiểu Thụ ngập ngừng liếc nhìn đối phương, sợ gặp phải tình huống khó xử.

Nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau trong chốc lát, gương mặt Công vẫn lạnh tanh không một gợn sóng, bình thản như đang nhìn người lạ. Tiểu Thụ thở phào nhẹ nhõm.

Đồng thời trong lòng lại có chút bất mãn: Hay hắn chơi quá nhiều nên sớm quên mình rồi? Đúng là đồ vô dụng!

12.

Lần thuyết trình này Tiểu Thụ không chuẩn bị nhiều, chủ yếu dựa vào khả năng ba hoa của bộ phận sales. Anh ngồi yên lặng, Công cách chỗ anh chưa đầy ba mét, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên cây bút máy.

Đêm đó chính đôi tay này đã vuốt ve 'tiểu đệ' của mình, Tiểu Thụ thầm nghĩ. Phải công nhận, kỹ thuật và lực đạo khá ổn, giống như tiệm massage cho người khiếm thị anh hay lui tới.

Trong khung cảnh quan trọng này, suy nghĩ Tiểu Thụ lại trôi dạt vào vùng cấm, đến mức chẳng nghe thấy sales đang thổi phồng bản thân thế nào. Khi tỉnh lại, anh vô tình thấy Công đang nhìn mình, từ từ thốt lên ba chữ: "Rất tốt."

Má Tiểu Thụ ửng hồng.

Sau cuộc họp, hai bên trao đổi danh thiếp. Trước khi rời đi, Công đột nhiên gọi anh lại khiến tim Tiểu Thụ thắt lại. Người đàn ông đưa cho anh túi hồ sơ: "Anh để quên thứ này."

Chiếc túi không phải của Tiểu Thụ nhưng anh vẫn nhận lấy. Vừa ra khỏi tòa nhà, anh vội tìm góc khuất mở túi như kẻ tr/ộm, bên trong là bản báo cáo khám bệ/nh truyền nhiễm với tên người khám: Phó Hành Văn.

13.

Danh mục khám rất đầy đủ, tất cả chỉ số đều bình thường. Nhưng sau khi xem kỹ từng mục, Tiểu Thụ chỉ có một câu hỏi:

Cái này liên quan gì đến tao?!

Anh lôi danh thiếp vừa nhận gọi cho Công, bên kia bắt máy ngay tức khắc.

"Anh đưa tôi báo cáo khám bệ/nh để làm gì?" Tiểu Thụ hỏi.

Giọng đối phương thong thả đáp: "Để chứng minh bản thân tôi khỏe mạnh, có thể duy trì mối qu/an h/ệ lâu dài."

Tiểu Thụ choáng váng: "Qu/an h/ệ lâu dài gì?"

"Qu/an h/ệ tình dục."

Cậu dập máy đ/á/nh rầm.

Vác ba lô hậm hực bước đến ga tàu điện ngầm, đi nửa đường vẫn thấy tức, Tiểu Thụ lại gọi cho Công, gào vào điện thoại: "Tôi không phải loại người đó!"

Người đàn ông bên kia cười khẽ, giọng điệu bỡn cợt: "Biết rồi, đừng nghĩ phức tạp thế. Chỉ là người lớn đáp ứng nhu cầu của nhau thôi. Anh có thể suy nghĩ trước đi, dù sao tôi cũng là bạn tình khá ổn - không có thói quen x/ấu trên giường, chí ít thì độ khó tư thế cao một chút. Dĩ nhiên nếu không chịu nổi, anh cứ việc nói thẳng."

"Tôi không cần, cảm ơn!" Tiểu Thụ cự tuyệt dứt khoát như từ chối quảng cáo bất động sản.

14.

Lý do Tiểu Thụ từ chối có hai điểm chính:

Thứ nhất, qu/an h/ệ bạn tình chỉ có x/á/c không có h/ồn trong mắt anh là không lành mạnh.

Thứ hai, lần trước chẳng thấy sướng gì cả.

Chiều hôm đó về công ty, Tiểu Thụ thấy mặt mày sales ủ rũ, hấp tấp kéo quản lý phát triển vào phòng họp trống. Lúc ra, hai người đều mặt như cháo lú.

Trái tim Tiểu Thụ lạnh toát, linh cảm chẳng lành dâng lên. Cả buổi chiều anh bần thần, code biên dịch toàn lỗi. Gần tan làm, anh cắn răng lấy điện thoại nhắn cho Công:

"Xin lỗi phó tổng giám đốc, hôm nay tôi quá xốc nổi, mong ngài công tư phân minh, đừng gây khó cho dự án chúng tôi."

Một lát sau anh nhận hồi âm:

"Vừa xem kỹ phương án kỹ thuật của các anh, tôi nghĩ còn phải cân nhắc thêm nữa~"

Dấu ngã cuối tin nhắn rất có thần thái, như hiện rõ nụ cười đắc ý trên khuôn mặt ngạo mạn kia. Tiểu Thụ bừng bừng nổi gi/ận: "Anh đang lạm dụng chức quyền ép buộc tôi!"

"Không phải ép buộc, là đe dọa."

"Anh chỉ là phó tổng thôi, tôi sẽ tố cáo với tổng giám đốc!"

"Cứ tố cáo đi, tôi chính là tổng giám đốc. Tôi họ Phó, nên gọi là Phó tổng giám đốc."

15.

Hôm nay Tiểu Thụ tan làm trước 9 giờ. Tâm trạng bực bội, anh định ăn bát bún ốc gần công ty rồi về. Vừa xuống lầu đã thấy nguyên nhân khiến mình khó chịu đứng đó.

Công đã thay bộ đồ casual, thả lỏng dựa vào cửa xe Land Rover, phì phèo điếu th/uốc trước cổng tòa nhà văn phòng.

Giờ này dân văn phòng ra về đông, nhưng lập trình viên khổ sở khó lòng sở hữu xe sang thế này, khiến Công và chiếc xe càng thêm lạc lõng.

Người này còn như muốn phô trương hơn nữa, vừa thấy Tiểu Thụ liền dập tắt th/uốc gọi to:

"Trình Tứ!"

Kẻ định nép tường lẻn đi bị gọi h/ồn xiêu phách lạc. Tiểu Thụ cảm nhận ánh mắt đồng nghiệp xung quanh đổ dồn về mình, sợ đối phương còn làm trò gì nữa nên vội lao tới mở cửa xe chui vào.

Công mỉm cười hài lòng, lên xe.

"Anh đến đây làm gì?" Tiểu Thụ hỏi với khuôn mặt căng thẳng.

"Đến xem môi trường làm việc của nhà cung ứng tiềm năng."

Tiểu Thụ khịt mũi: "Đừng hòng dùng công việc u/y hi*p tôi, tôi tuyệt đối không đồng ý giao dịch bẩn thỉu này!"

Công nhướng mày: "Tại sao?"

"Kỹ năng của anh quá kém."

Tiểu Thụ nghĩ mình thật khôn ngoan, chắc Công sẽ tức gi/ận mà rút lui.

16.

Công bật cười "phụt" một tiếng khiến Tiểu Thụ ngẩn ngơ - hoàn toàn trái ngược dự đoán.

Người đàn ông áp sát Tiểu Thụ, vén mái tóc mai cho anh, giọng trầm khàn quyến rũ: "Vậy cho tôi thêm cơ hội chứng minh nhé?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm