Cẩm Nang Nhập Môn Python

Chương 6

05/01/2026 10:38

27.

Thụ có vẻ không mấy vui: “Anh thấy em quê mùa lắm đúng không?”

“Không đâu, em mặc áo kẻ caro dễ thương lắm, anh chỉ sợ trong văn phòng không kiềm chế được thôi.”

Thụ đành ngại ngùng chọn chiếc áo hoa trong tủ quần áo.

Công lái xe đưa Thụ đi làm, xuống tầng hầm, Thụ dặn dò: “Một lát em lên trước, anh đỗ xe xong vài phút sau hãy lên nhé.”

Công chưa kịp nói gì, Thụ đã khom người bước xuống xe, lén lút đi về phía thang máy, trên đường liên tục ngó nghiêng cảnh giác, sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy.

May mắn khi vào văn phòng còn sớm, không nhiều người để ý, Công cũng rất hợp tác đến muộn mười phút, khi đi ngang chỗ ngồi của Thụ còn giả vờ không nhìn thấy.

Thụ thầm mừng, cảm thấy lần này giấu khá tốt, cứ thế này chắc không ai phát hiện ra.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc riêng của Công, trợ lý giám đốc bước vào mang cà phê, khẽ hỏi: “Hôm nay Tiểu Trình mặc áo sơ mi đặt riêng của anh đúng không ạ?”

Công bình thản uống ngụm cà phê, gật đầu: “Ừ, bọn tôi đang sống chung.”

28.

Thụ làm việc bên phía đối tác được một tuần, ngoài cường độ công việc cao ra, mọi thứ đều ổn, môi trường làm việc tốt, đồng nghiệp xung quanh cũng rất lịch sự.

Đặc biệt là trợ lý giám đốc, mỗi lần thấy Thụ đều cười tươi rói, khiến Thụ có chút bất ngờ.

Cuối tuần, Thụ về căn hộ thuê của mình, chuyển đồ dùng cá nhân và quần áo Iót sang nhà Công, nhưng không mang theo áo khoác vì Công bảo sẽ dẫn anh đi m/ua sắm đồ mới.

Thụ theo Công đi khắp các gian hàng, để Công chọn đồ cho mình. Anh hoàn toàn tin tưởng vào gu thẩm mỹ của Công, cảm giác sau khi mặc đồ mới, khí chất cả người được nâng lên, thậm chí mông cũng trông căng đầy hơn.

Một buổi chiều m/ua sắm đã tiêu hết hơn nửa tháng lương của Thụ. Dù đ/au ví nhưng anh vẫn lén dùng tiền còn lại m/ua cho Công một chiếc cà vạt.

Thụ nghĩ, dù sao cũng đang ăn nhờ ở đậu, phải đóng chút tiền thuê chứ.

Anh chọn chiếc cà vạt caro đỏ, hy vọng Công sẽ thích.

Nhận được quà, Công thực sự thích không buông tay, tối hôm đó liền cùng Thụ kiểm nghiệm độ chắc chắn của chiếc cà vạt qua một loạt hành động mãnh liệt.

Hôm sau đi làm, Công đeo chiếc cà vạt đỏ vào văn phòng, anh lập trình viên cùng nhóm không nhịn được cảm thán: “Người đẹp thì đeo cà vạt quê mùa thế này cũng thành thời trang nhỉ.”

Thụ cúi đầu xoa cổ tay đỏ ửng, chẳng muốn nhận xét gì.

29.

Ban đầu, Thụ thực sự không muốn chung sống với Công, dù hồi yêu nhau chính thức còn chưa sống chung, giờ mới quen chưa đầy tháng đã dọn về ở thì tính sao?

Nhưng sau một thời gian, Thụ phát hiện lợi ích thật không ít: đi làm có xe đưa đón, về nhà có cơm ngon, trước khi ngủ còn được tập thể dục không cần thẻ hội viên…

Các đồng nghiệp khác sang bên đối tác đều mệt phờ người, chỉ có Thụ ngày càng b/éo tốt hồng hào.

Hôm đó Thụ lại tăng ca đến 9 giờ tối, trên đường về m/ua hai tô bún ốc to đùng định chiêu đãi bản thân và người tình, nào ngờ về đến nhà chẳng thấy ai.

Thụ nhớ Công tan làm về đúng giờ, sợ anh ta gặp chuyện gì trên đường nên gọi điện hỏi.

Công bắt máy, đầu dây bên kia vang lên tiếng nhạc chát chúa.

Thụ đưa điện thoại ra xa hỏi: “Anh đang ở đâu thế?”

Công đáp: “Đi uống với vài người bạn. Em mệt thì cứ ngủ trước đi, đừng đợi anh.” Nói xong liền cúp máy.

Thụ nắm ch/ặt điện thoại, mãi lâu sau mới hoàn h/ồn.

Anh chợt nhớ lại lần đầu gặp Công ở quán bar, kẻ kia áo quần xộc xệch, tùy tiện rủ người khác qua đêm.

Thụ cảm thấy mình thật ngốc, ở bên nhau lâu một chút suýt nữa quên mất bản chất của hắn, tưởng hắn thật sự là người đàn ông của gia đình.

30.

Tối hôm đó, Công về nhà trước 12 giờ, Thụ vẫn chưa ngủ, ngồi thẳng băng trước máy tính thẫn thờ.

Công đến bên cạnh xoa cằm Thụ như vuốt mèo, hỏi: “Đợi anh về à?”

Thụ lạnh lùng liếc anh ta một cái, không nói gì.

Công không phát hiện ra điều bất thường, vừa thay đồ vừa tự giải thích: “Hôm nay có thằng bạn g/ãy chân tháo bột, nhất định kéo cả lũ đi ăn mừng, quên không báo trước với em.”

Thụ cảm thấy lý do này quá ngớ ngẩn, không muốn tin lắm.

Thấy Thụ cứ mặt lạnh im thin thít, Công mới muộn màng nhận ra không ổn.

Anh nhếch mép cười: “Em tưởng anh đi tìm người khác à?”

Thụ cố giữ thể diện: “Tìm thì tìm, bạn tình thôi mà, đâu can thiệp vào nhau.”

Nụ cười Công càng tươi: “Không tìm đâu, đã có em rồi tìm người khác làm gì?”

Thụ gi/ật mình, tim đ/ập lo/ạn xạ không kiểm soát.

Anh vừa thầm nhủ “miệng đàn ông lừa dối m/a q/uỷ”, vừa không nhịn được dõi theo từng cử động của Công.

Lúc này Công đã cởi hết áo, để lộ thân hình hoàn hảo, anh bước đến trước mặt Thụ, dáng vẻ quyến rũ: “Cưng tối nay mặt mày không vui, gi/ận anh à?”

Thụ hoàn toàn không cưỡng lại được sự cám dỗ của thể x/ác, giờ nói còn không ra hơi, gượng gạo cãi: “Không có… là, là em ăn nhiều bún ốc quá.”

Công gật đầu tỏ vẻ rất hiểu chuyện, ân cần hỏi: “Vậy có muốn vận động một chút cho dễ tiêu không?”

Thụ điềm đạm gật đầu: “Được.”

31.

Công như có cỗ máy không mệt mỏi, không ngừng nghỉ từ đêm khuya đến lúc trời hửng sáng, mới miễn cưỡng rời khỏi người Thụ.

Thụ kiệt sức gượng dậy từ giường, uống hai viên th/uốc tiêu hóa rồi nằm vật trong lòng Công ngủ thiếp đi.

May sao hôm sau là thứ bảy không phải đi làm, hai người cứ thế nằm lì trên giường, không ai chịu dậy.

Gần trưa, điện thoại của Thụ trên đầu giường reo, Thụ mơ màng mở mắt, phát hiện là mẹ gọi đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0