100 ngày cuối cùng

Chương 6

05/01/2026 10:47

12.

Chiếc hộp gỗ lạnh lùng không đáp lời.

13.

Trong sân có một cái cây, trên thân cây đeo tấm biển nhỏ khắc dòng chữ 'Cây Thụy Thụy'.

Tôi tưới nước cho cái cây mang tên người ấy, rồi trở vào nhà ôm chiếc hộp gỗ ngủ thiếp đi.

14.

Hôm nay tan làm, tôi mang về thật nhiều trái cây tươi ngon. Ngày trước, cứ mỗi lần tôi về đến cửa thay giày là anh đã lon ton chạy ra đỡ lấy đồ trên tay. Anh luôn tan sớm hơn tôi bởi mê món đậu phụ gạch cua và hộp bánh tổ trước cổng trường - quán này đúng 5 giờ rưỡi là dọn hàng.

Công ty chúng tôi tan làm lúc 6 giờ, thế mà anh lúc nào cũng vênh váo nói mình là ông chủ nên được về sớm.

Tôi thích nhất cảnh anh mỗi lần chuồn sớm lại vừa đi vừa cười híp mắt: 'Về nhà chờ đại gia đến thương yêu nè!'.

Đáng yêu vô cùng.

Tôi quen cái cảm giác mỗi chiều về nhà đều thấy anh đứng đón nơi cửa, cất giọng gọi tên.

Hôm nay, khi bước vào phòng khách tay xách nặng trái cây, nhìn thấy chiếc hộp gỗ cô đơn trên bàn trà, khoé mắt tôi bỗng cay cay.

Ai lại đành lòng... gi/ận một cái là dứt tình đoạn nghĩa hết đường lui thế này?

15.

Tôi chợt nhớ mình không những gi/ận dữ mà còn quát m/ắng anh, bảo anh ích kỷ vô lý, chẳng biết nghĩ cho người khác.

Chiều nay khi đi làm giấy chứng tử cho anh, tôi ghé thăm gia đình anh.

Chưa bao giờ tôi tưởng tượng nổi trên đời lại có cha mẹ nghe tin con mình qu/a đ/ời mà đầu tiên hỏi về tài sản thừa kế.

Tại sao tôi lại quát m/ắng anh?

Tôi bị bệ/nh mất rồi sao? Sao lại nỡ b/ắt n/ạt anh như vậy?

16.

Lòng quặn đ/au, tôi ôm chiếc hộp thì thầm.

Tôi hỏi: 'Em đi rồi, không nghĩ đến anh phải làm sao à?'

Chợp mắt lúc nào không hay, trong mơ màng như nghe tiếng anh đáp: 'Lúc anh bỏ đi... có nghĩ đến em phải làm sao không?'

17.

Trong nhà chất đầy đồ chơi xếp hình. Buồn tay, tôi ôm chiếc hộp ngồi xếp thành chú mèo con, đặt tên là Thụy Thụy.

Tôi hỏi: 'Thụy Thụy, em có yêu anh không?'

Chợt nhớ đến khuôn mặt đ/au lòng tuyệt vọch của anh khi nghe tôi chất vấn 'Em không yêu anh'.

Anh ấy... có yêu tôi không?

18.

Tôi lục ra cuốn nhật ký của anh.

19.

Thì ra tôi là mối tình đầu của anh.

20.

Thì ra anh từng muốn nắm tay tôi đến đầu bạc răng long.

21.

Tôi mở WeChat, lướt mãi rồi đành mở mục 'Bạn mới' - nơi còn lưu những tin nhắn anh gửi:

『Làm ơn đi... em không định làm phiền anh đâu, chỉ muốn ngắm anh một chút thôi』

『Tạ Dân, em sẽ không quấy rầy anh nữa』

『Xin anh... nhớ anh quá em phải làm sao?』

『Em nhớ anh lắm, nói chuyện với em được không?』

『Tạ Dân ơi, em khổ sở quá』

『Anh xoá em vì không muốn thấy mặt em hả? Đừng thế mà... làm ơn』

『Xin lỗi anh, lúc anh yêu em đã không biết trân trọng』

Ngày ấy tôi chưa từng đọc lấy một dòng.

Giờ lần giở từng trang, tựa như bị ai kéo xuống địa ngục, tim nhói buốt từng hồi.

Sao tôi nỡ đối xử với anh như vậy?

Sao nỡ lòng b/ắt n/ạt anh thế này?

22.

Hôm nay nhận được bưu phẩm từ bệ/nh viện gửi tới, toàn là th/uốc giảm đ/au. Tôi gọi theo số điện thoại trên hộp, đầu dây bên kia là bác sĩ nam.

Tôi nói: 'Tôi là người nhà Lâm Thụy'. Im lặng giây lát, ông hỏi: 『... Cậu ấy sao rồi?』

Tôi nhìn hũ tro cốt bằng gỗ huỳnh đàn, khẽ thốt: 『Vâng, bác sĩ ơi, tôi nhận được th/uốc rồi』.

Giọng ông nghẹn lại: 『Người mất rồi thì gửi trả lại đi, giữ làm gì』.

Tôi đếm từng lọ th/uốc trong thùng: 1, 2, 3... 7, 8, 9, 10 lọ.

Nhiều th/uốc giảm đ/au thế.

Thụy Thụy của tôi... đ/au đớn đến mức nào?

23.

Khi anh nói mình kiệt sức, lúc ấy tôi đang nghĩ gì?

Không sao nhớ nổi.

Dạo này đầu óc tôi lúc nào cũng nặng trịch, chẳng buồn đến công ty, chỉ ngồi ở nhà đọc đi đọc lại nhật ký anh. Tình yêu của anh kín đáo mà nồng nàn.

Chỉ mình tôi là kẻ ngốc, ngọc quý trong tay lại tưởng đ/á vụn.

24.

Tôi tìm ra chiếc điện thoại của anh, pin đã cạn kiệt. Trong lúc chờ sạc, tôi vào bếp làm cơm rang trứng.

Anh thích món này, và còn thích dùng nó để trêu tôi.

Mỗi lần cãi nhau xong, anh đều làm cơm rang trứng. Thấy tôi bực mình, anh lại cười hớn hở. Cứ nhìn thấy vẻ mặt ấy là tôi lại muốn bế anh lên giường 'dạy dỗ' một trận.

Giờ chẳng còn được thấy nữa rồi.

25.

Tôi mở điện thoại anh, vào WeChat.

Thấy anh nhắn cho tôi vô số tin nhắn, trước mỗi dòng đều là dấu chấm than đỏ, hệ thống không ngừng nhắc anh, nhưng anh vẫn không ngừng gửi.

『Hôm nay nhớ món đậu phụ gạch cua trước trường, hai ngày rồi em không sao dậy nổi, thèm quá. Nếu anh nhận được tin này m/ua cho em một phần nhé, em đói lắm rồi』

『Lạ thật, nghĩ đến việc nhắn tin cho anh lại có chút sức lực, nhưng vẫn không đủ để ra khỏi giường. Em sẽ thành m/a đói mất thôi? Haha [buồn]』

『Hôm nay bón phân cho Cây Thụy Thụy, nó vẫn chưa cao bằng em. Không biết trước khi ch*t có thấy nó vượt mình không? Mong quá』

『Candy Crush lại cập nhật rồi, hôm nay hình như có sự kiện gì, tặng cái mặt dây chuyền x/ấu xí. Ước gì anh ở đây』

『Hôm nay em đi gặp bác sĩ tâm lý, x/ấu hổ quá. Bác sĩ bảo em mất kiểm soát rồi, nhưng em chẳng thấy thế nào. Tiện đường ghé phòng bác sĩ Lý 'thỉnh' về hộp trà, nếu anh ở đây thì chia anh một tách, tiếc là... [xoay tròn] Thôi toàn bộ là của em vậy』

Nhiều lắm, tôi không nỡ đọc hết một lần.

Lướt xuống dòng cuối cùng.

Thấy anh viết: 『Em thấy tweet của anh rồi. Là lỗi của em, xin lỗi anh. Sau này sẽ không quấy rầy anh nữa. Thật lòng xin lỗi Tạ Dân, em không biết mình lại đáng gh/ét thế. Sẽ sửa, mà nếu không sửa được... thì ch*t đi cũng không làm phiền anh nữa, haha [vui]』

26.

Tôi muốn hỏi bác sĩ liệu mấy lọ th/uốc giảm đ/au này... tôi dùng được không?

27.

Anh gọi cho tôi bao nhiêu cuộc, gửi bao nhiêu tin nhắn.

Tôi chặn anh, không muốn nhận bất cứ thứ gì. Giờ nhìn những tin nhắn gửi thất bại và cuộc gọi không nghe trong điện thoại anh, tim đ/au như x/é toạc. Tôi không hiểu sao mình lại đối xử với anh như vậy, sao có thể tà/n nh/ẫn thế?

Anh đ/au đớn thế nào?

Khi anh ốm nặng sắp ch*t, sao tôi còn nhẫn tâm đ/âm thêm d/ao?

28.

Ngoài trời sấm chớp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0