Không biết anh ấy có còn sợ không.
Ngày trước anh sợ sấm sét nhất, mỗi lần đều rúc vào lòng tôi mà rên rỉ: "Thần tiên độ kiếp đ/áng s/ợ quá."
"Nói nhảm."
Mỗi lần tôi m/ắng thế là anh lại cười.
Tôi đã lâu lắm không thấy nụ cười ấy.
29.
Thời đi học anh luôn đứng nhất lớp, tính cách lại ngạo mạn nên chẳng ai ưa. Chỉ mình tôi là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, lẽo đẽo theo đuổi mãi khiến lòng anh mềm lại. Anh bảo hôn một cái cũng được, nhưng phải thi đỗ đại học đã.
Một nụ hôn.
Sau này hai đứa ra nước ngoài kết hôn, anh hớn hở m/ua tận 200 cân kẹo cưới phát khắp công ty. Về nhà lại càu nhàu: "Tốn kém quá, từ nay hai đứa mình ăn cơm chiên trứng suốt đi?"
Tôi hôn anh một cái, anh lập tức im bặt.
30.
Tôi tìm thấy bản di chúc của anh.
Gã ngốc đọc sách đến mụ cả người này viết di chúc như luận văn, bản thảo một rồi hai, bản hai còn chưa viết xong.
Đọc lần đầu thấy buồn cười.
Đọc lần nữa, nước mắt giàn giụa.
31.
Tôi nhớ anh ấy quá.
32.
Tôi yêu anh, nhưng chẳng đối tốt với anh.
Nhưng giờ đã muộn rồi, Ruirui của tôi biến mất rồi, anh bỏ tôi lại.
33.
Tôi dùng điện thoại anh thêm bạn với mình.
Nhắn cho anh một câu "Anh yêu em".
Và thêm câu: "Đợi anh."
34.
Di chúc bản thảo đầu —
Mong Tạ Dân hạnh phúc vui vẻ.
Di chúc bản thảo hai —
Mong Tạ Dân hạnh phúc, mong em...
Chưa nghĩ ra, để lúc ch*t hẵng tính.
35.
—— Mong em đợi anh.
Đợi anh quay về yêu em lần nữa.
Lời tác giả:
Hậu ký
/
Thực ra chuyện Ruirui tôi quên gần hết rồi, nhưng hôm nay bỗng muốn viết về Tạ Dân. Viết không hay, vì nhiều chuyện anh ấy không biết, cũng không thể biết. Tôi không muốn anh biết (nghĩ rằng nếu biết sẽ khiến Ruirui trở nên không đáng, như việc Ruirui nằm trên giường hấp hối vẫn nghĩ về anh, loại chuyện này anh không thể biết được). Vì thế tôi luôn không muốn viết về Tạ Dân, chủ yếu cũng không biết viết thế nào cho hay nhất.
Không có cảnh trả th/ù đâu, người ch*t cứng rồi, chỉ còn lại lời sám hối.
Có dịp sẽ viết lại, hôm nay viết không nổi nữa [thất vọng]
P/S: Con số 35 của Tạ Dân là vì anh ấy chỉ sống đến 35 tuổi.