Âm thanh hoàn hảo

Chương 5

08/10/2025 16:07

Lan Tịch cúi đầu bước vào phòng tắm, rồi nhanh chóng đóng sập cửa lại.

Không gian yên tĩnh trong phòng tắm cuối cùng cũng cho cậu chút thời gian một mình.

Nhìn vào gương, cậu chợt nhận ra bộ dạng thảm hại của mình: quần áo nhăn nhúm, tóc rối bù, đôi mắt đỏ hoe còn đọng vệt lệ, nước da tái nhợt.

Đúng như Trần Kình nói, trông cậu thật thảm hại.

Cậu cắn ch/ặt môi, tuột người xuống nền gạch, ôm lấy đôi chân và vùi mặt vào đầu gối.

Muốn khóc thật to nhưng lại sợ ở lâu trong nhà vệ sinh của người lạ là bất lịch sự, cậu gượng dậy cởi đồ, mở vòi sen và đứng dưới dòng nước.

"Khóc nhanh thôi", cậu tự nhủ.

Hơi nước bốc lên ngột ngạt khiến cậu dần thở gấp, người nóng bừng, chân tay rũ rượi.

Chưa bao giờ cậu cảm thấy cơ thể kỳ lạ thế này.

Vốn ít khi uống rư/ợu, cậu không biết đây có phải phản ứng bình thường không.

Tắt vòi nước, cậu mơ màng nhớ lại ly nước Quân Dương đưa.

Anh bảo đó là th/uốc kích dục.

Lẽ nào thật?!

Lắc đầu cho tỉnh táo, cậu dựa vào cửa kính hít thở.

Cơn nóng dịu đi đôi chút nhưng vẫn còn.

Cậu chống tay vào bồn rửa mặt.

Phòng tắm rất bí, nhưng cậu không dám ra ngoài.

Cậu thở dốc, muốn làm dịu tình trạng m/áu dồn lên đầu, nhưng phòng tắm vừa nóng vừa bí lại không có th/uốc...

Đột nhiên, ánh mắt cậu dừng ở lọ nước súc miệng.

Đọc dòng chữ "bạc hà" trên nhãn hiệu, cậu hy vọng hão huyền rằng nó sẽ giúp tỉnh táo.

Tay r/un r/ẩy vặn nắp chai, mãi mới nhận ra mình vặn ngược chiều.

"Đồ ngốc!" - cậu tự trách, nhanh chóng mở được chai. Uống một ngụm lớn, vị the mát lập tức đá/nh thức ý thức.

Nhưng cậu không nuốt nổi.

Phồng má đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cậu nhổ bỏ.

"Cậu ổn chứ?" giọng Quân Dương vang lên ngoài cửa.

Lan Tịch cố giữ bình tĩnh: "Tôi ra ngay đây".

Cậu tưởng mình nói nghiêm túc, nào ngờ giọng cậu vừa mềm vừa ngọt, như đang làm nũng.

Quân Dương im bặt.

Lan Tịch chần chừ một lúc, mặc chiếc áo choàng tắm trông rất kín đáo vào.

Áo rộng, che qua cả bắp chân.

Cậu rất hài lòng.

Hít một hơi thật sâu, cậu đẩy cửa ra.

Quân Dương quả nhiên vẫn đứng ở cửa.

Anh khoanh tay, dựa vào tường, không biết đang tính toán gì.

Thấy cậu ra, anh quay đầu nhìn cậu, đột nhiên nhíu mày: "Cậu tắm nước sôi à?"

Hơi nóng phả ra từ phòng tắm khiến da cậu ửng hồng.

Lan Tịch bối rối: "Tôi... tôi không biết".

Giọt nước từ tóc rơi vào mắt, cậu định dụi thì một chiếc khăn tắm đã phủ lên đầu.

Quân Dương im lặng nhìn cậu một lúc, thở dài, rồi đi về phía phòng khách, nói: "Ăn chút gì đi."

Nhìn bóng lưng Quân Dương, Lan Tịch chợt thấy mình thật đáng gh/ét.

Đáng gh/ét...

Trần Kình cũng thấy cậu đáng gh/ét.

Bây giờ cậu thực sự lúc nào cũng nhớ đến Trần Kình, điều này càng làm cậu thấy gh/ét bản thân hơn.

Cậu theo Quân Dương ngồi xuống sofa, phát hiện Quân Dương đã nấu cho cậu một bát mì.

Cậu không thích ăn mì.

Nhưng đây là lòng tốt của người ta, bên trên còn đặt một quả trứng nữa.

Lan Tịch hít hít mũi, cắn một miếng trứng lớn.

Trứng hơi chín quá, không ngon bằng Trần Kình làm.

Quân Dương ngồi đọc sách, để mặc cậu tự do.

Sau khi ăn xong, cậu lí nhí: "Tôi muốn uống rư/ợu".

Quân Dương đưa chai rư/ợu nhưng cậu đòi loại nồng độ cao.

"Không uống được không?" anh hỏi.

Lan Tịch nói: "Không được."

Khi Quân Dương vào bếp đổi rư/ợu, điện thoại cậu rung lên.

Bức ảnh từ bạn cũ của Trần Kình khiến cậu tê dại: Trần Kình vòng tay ôm cô ấy một cách thân mật, cả hai trông như không mặc quần áo, cùng cười vào ống kính.

Trên cổ cô gái có vết hôn.

Không khó để biết họ vừa làm gì.

Quân Dương gi/ật điện thoại, lạnh giọng: "Hắn làm vậy là không đúng."

Lan Tịch trống rỗng.

Chàng trai mà cậu từng nắm tay giờ đây khiến cậu buồn nôn.

Mối tình đầu chưa kịp thân mật đã tan vỡ trong ô nhục.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm