Tôi sao không dám!

Chương 7

05/01/2026 10:50

Nghiêm Tuy: "..."

Cậu cúi mắt xuống, kéo cuốn tập bài tập lại gần, cắm cúi giải đề, miệng lẩm bẩm: "Em không biết, đừng hỏi em, em học tệ lắm."

Tề Thụ khẽ cong môi, đứa nhóc này dù trốn tránh nhưng không thực sự từ chối anh.

Tề Thụ xoa xoa mái tóc cậu: "Em không biết đâu, mỗi ngày nghe Tiểu Bạch kể có bao nhiêu cô gái theo đuổi em, anh lo cuống lên. Lúc đó anh chỉ nghĩ, phải đưa em đến Bắc Kinh thôi, để anh có thể ở bên cạnh, không phải ngày ngày lo lắng không biết em có bất ngờ có bạn gái không."

Nghiêm Tuy bĩu môi: "Em đâu có yêu sớm."

Tề Thụ cười khẽ: "Ừ, anh biết, nhưng anh vẫn sợ."

Đây là lần đầu tiên cậu nghe Tề Thụ nói chữ "sợ", trước giờ cậu luôn nghĩ từ này chẳng liên quan gì đến anh cả. Bởi trong mắt cậu, Tề Thụ là người vạn năng.

Anh có thể một mình đ/á/nh đuổi mấy tên c/ôn đ/ồ b/ắt n/ạt cậu, có thể giải xong mười bộ đề trong một tiếng, giúp cậu giải quyết mọi rắc rối lớn nhỏ trong cuộc sống. Anh ấy luôn tuyệt vời như thế.

Đầu bút dừng lại tạo thành vệt mực trên giấy, trong lòng cậu dâng lên cảm giác chua chua ngọt ngọt. Cậu cảm thấy mình như bị ốm, muốn bày tỏ điều gì đó nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, cậu chỉ biết bĩu môi: "Anh có gì phải sợ chứ?"

Chuyện của em thì liên quan gì đến anh.

Tề Thụ: "Tất nhiên là sợ. Anh sợ sau bao năm canh giữ em, cùng em trưởng thành vui vẻ, rồi một ngày em đi theo người khác."

Nghiêm Tuy: "..."

Tề Thụ đứng dậy, dùng lực kéo Nghiêm Tuy vào lòng, ôm cậu ngồi lên bàn học. Anh nói: "Anh sợ có người ôm em, hôn em, nhìn thấy em mất kiểm soát."

Giọng anh như có m/a lực, trầm ấm khiến tim cậu r/un r/ẩy. Chỉ bằng lời nói đã khiến cậu tưởng tượng ra cảnh có người đang hôn, đang ôm, đang khiến cậu mất kiểm soát.

Nhưng người đó luôn có cùng một khuôn mặt - chính là chàng trai trước mặt.

Ánh mắt Tề Thụ quá mãnh liệt, Nghiêm Tuy ngại ngùng cúi đầu xuống.

Một lát sau, cậu mím môi thì thầm: "Ý anh là sao..."

Tề Thụ bật cười bất lực, cúi sát tai cậu nói khẽ: "Ý anh là, anh muốn hôn em, muốn ôm em, muốn thấy em mất kiểm soát vì anh."

Quá đỗi gợi cảm. Những lời lẽ trực tiếp cùng hơi thở cố ý phả vào tai khiến nửa người cậu tê dại.

Cậu kéo kéo tay áo Tề Thụ, yếu ớt nói: "Anh... đừng đùa nữa."

Tề Thụ thở dài, hôn lên trán cậu: "Chính vì anh quá nghiêm túc, nên mới đợi đến tận bây giờ mới nói."

Nghiêm Tuy ngơ ngác: "Hả?"

Tề Thụ: "Tề Tư Bạch bảo, nếu anh không tỏ tình, em sẽ có bạn gái mất. Cậu ấy còn gửi anh ảnh em nắm tay một cô gái."

Nghiêm Tuy: "..."

Nếu là chuyện nắm tay đó, chắc là từ hoạt động ở trường, làm trò chơi gì đó.

Tề Thụ: "Anh suýt phát đi/ên lên đấy, em biết không? Nghĩ đến cảnh em ở bên người khác, anh chẳng thiết làm gì, chỉ muốn gặp em ngay. Vừa xuống máy bay là anh chạy đến tìm em."

Nghiêm Tuy cảm thấy hơi ngại ngùng. Đây là người anh mà cậu ngưỡng m/ộ từ nhỏ đến lớn, lời tỏ tình của anh khiến cậu xúc động hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Nghĩ đến đây, cậu hơi đắc ý, ngửng mặt lên hỏi: "Vậy nếu em có bạn gái rồi thì sao?"

Tề Thụ: "..."

Ánh mắt Tề Thụ tối lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của cậu: "Còn nhớ khách sạn ban ngày không?"

Nghiêm Tuy: "..."

Tề Thụ: "Anh sẽ cưỡng ép em. Dù em có gi/ận, thì lần đầu của em vẫn là của anh."

Lời nói đầy bá đạo và hung hăng, không giống phong thái lạnh lùng thường ngày của Tề Thụ.

Nhưng không thể phủ nhận, sự tương phản này lại thể hiện tình cảm mãnh liệt khó cưỡng.

Nghiêm Tuy cảm thấy, dù là ai đứng đây cũng sẽ xiêu lòng trước Tề Thụ.

Ít nhất thì cậu đã bị anh làm cho mê muội, chỉ biết nghĩ sao anh chàng này lại đẹp trai đến thế.

Chàng trai sang năm đã 20 tuổi, dáng người cao ráo. Nếu đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, trông như một quý ông điềm đạm. Là sinh viên y, sau này mặc áo blouse trắng chắc sẽ khiến bao người ngây ngất.

Nhưng giờ đây trước mặt cậu, anh lại hiện ra một mặt hoàn toàn khác. Dùng vẻ bá đạo che giấu sự thiếu tự tin, dùng những lời ngọt ngào hiếm hoi để che đậy nỗi sợ bị từ chối.

Anh thật quá ngầu.

Ngầu đến mức khiến người ta đứng không vững.

Nghiêm Tuy chống tay lên bàn, chân quấn lấy kheo chân Tề Thụ, ngẩng đầu lên vừa ngại ngùng vừa nói rõ ràng: "Em cũng không hiểu lắm chuyện này."

Tề Thụ: "..."

Anh vô thức đứng thẳng người, dán mắt vào đôi mắt cậu, cố gắng phân tích ý nghĩa trong lời nói.

Nhưng chưa kịp hiểu ra, câu nói tiếp theo của Nghiêm Tuy đã phá vỡ mọi sự kiềm chế.

Nghiêm Tuy nói: "Thích hôn anh lắm. Chúng mình chơi trò hôn nhau đi."

Ngoài cửa sổ tuyết bay phấp phới, trong phòng xuân tình ngập tràn.

Nghiêm Tuy ôm ch/ặt eo Tề Thụ, như chưa đủ lại đuổi theo hôn không ngừng.

Với Tề Thụ, đây là ước mơ thành hiện thực. Anh ngồi trên ghế, Nghiêm Tuy cưỡi lên người anh, những ti/ếng r/ên khẽ sâu nông khiến anh căng cứng.

Anh không dám tiến thêm bước nữa, sợ quá vội vàng sẽ khiến Nghiêm Tuy khó chịu.

Nụ hôn dài dằng dặc, đầy khát khao ngây ngô này bị tiếng gõ cửa c/ắt ngang.

Nghiêm Tuy ngẩng đầu như thỏ con, mắt long lanh nước, môi bóng nhẫy. Cậu cất giọng khàn đặc rồi vội bịt miệng, quay sang nhìn Tề Thụ đầy cầu c/ứu.

Giọng cậu đã bị d/ục v/ọng nhuộm màu, khàn khàn rồi.

Tề Thụ dịu dàng xoa mái tóc cậu, hắng giọng hỏi: "Cô ơi, có chuyện gì ạ?"

Mẹ Nghiêm Tuy nói sau cánh cửa: "Muộn rồi, Tiểu Thụ ngủ lại đây nhé, cô đem chăn cho cháu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0