Tần Chỉ: ……

Cửa hàng đó làm hoàn toàn thủ công, mỗi chiếc đều là đ/ộc bản. Chiếc của anh và Nãi Không giống nhau là bởi anh đã trả thêm tiền để thợ đúc thêm một chiếc nữa.

Anh chẳng muốn nói chuyện với người này nữa, định lấy điện thoại ra xem giờ thì bất ngờ nhìn thấy một tin nhắn WeChat.

Lại là Nãi Không gửi tới.

Sau một tháng im hơi lặng tiếng, đây là lần đầu tiên Nãi Không nhắn tin cho anh, hỏi: "Anh đã xuất cảnh chưa?"

Sắp rồi.

Tần Chỉ cảm thấy tim mình đ/ập nhanh đến chóng mặt, những ngón tay gõ phím run run theo nhịp đ/ập ấy, nhưng dòng chữ gửi đi vẫn tỏ ra điềm tĩnh: "Sao thế?"

Giọng Nãi Không vang lên từ loa điện thoại, có lẽ do anh mở âm lượng quá lớn, tiếng nói như vọng lại từ khoảng không nào đó: "Em nghĩ nếu anh chưa đi, chúng mình có thể đi cùng nhau."

Ngay khoảnh khắc ấy, hơi thở Tần Chỉ như ngưng đọng, trái tim đ/ập lo/ạn nhịp nghịch thường. Anh cảm thấy da đầu mình tê dại. Từ từ quay người lại, phía sau không xa, một chàng trai mặc đồ ngụy trang đang cầm điện thoại, nheo mắt cười với anh. Cả thế giới bỗng chốc tĩnh lặng, anh chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đ/ập thình thịch như trống giục. Trên tai trái chàng trai ấy đeo chiếc bông tai giống hệt của anh, bước những bước dài tiến về phía anh.

Theo bản năng, anh bước tới đỡ lấy cơ thể đang lao vào lòng mình. Giữa vô vàn ánh nhìn, chàng trai nở nụ cười rạng rỡ: "Đi cùng nhau nhé, du lịch hưởng lương."

Đó chính là câu hỏi anh buột miệng trong đêm đầu tiên gặp mặt, giờ Nãi Không đang trả lời anh.

Tần Chỉ ôm ch/ặt cậu trong vòng tay, mím ch/ặt môi, mắt nhắm nghiền, rất lâu không thốt nên lời.

Hai người ôm nhau thật ch/ặt, đôi bông tai vàng khảm san hô đỏ và ngọc lục bảo đung đưa bên tai như đang cộng hưởng.

Anh chàng đứng cạnh vẫn đang nói với bạn đồng hành: "Thấy chưa, đồ sản xuất hàng loạt đấy, giống hệt nhau."

Tần Chỉ qua cửa khẩu trước. Đợi Nãi Không tới nơi, anh lịch sự mở cửa xe, trong lúc cúi xuống thắt dây an toàn cho cậu, khóe môi anh nhếch lên không kiềm được. Đôi mắt đen huyền chăm chú nhìn Nãi Không, anh nói: "Anh luôn muốn nói với em, nếu em đồng ý, anh sẵn lòng ở lại vì em."

Nhưng Nãi Không đã chọn cách chạy về phía anh theo một cách khác. Đôi mắt đẹp của cậu lấp lánh niềm vui, ánh nhìn dừng lại ở dái tai đeo bông tai của anh. Sau một nụ hôn lên dái tai, cậu nghiêng đầu hôn lên môi anh.

Chiếc xe địa hình cao lớn phóng vút trên mảnh đất xa lạ, nhạc xe vang lên giai điệu vui tươi tự do, con đường phía trước trải dài vô tận.

Ý nghĩa của sự chạy đến nhau chính là biến cuộc gặp gỡ tình cờ thành nền móng, hóa mọi điều không thể thành có thể, khiến khoảnh khắc rung động trở thành vĩnh hằng.

Từ đây, tay trong tay cùng nhau xuôi theo gió viễn hành.

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm