Cảnh tượng vừa rồi khiến m/áu trong người hắn đông cứng, dù đang ở trong nhiệt độ ba mươi độ C nhưng lại lạnh đến r/un r/ẩy.

Hắn được đặt lên giường, tấm nệm vẫn còn vương lại chất lỏng cơ thể của hai người.

Gương mặt Tùy Giang sưng lên, dường như không cảm nhận được đ/au đớn, bàn tay to lớn nắm lấy bàn chân Tùng Lĩnh, dùng khăn ướt lau một cách nhẹ nhàng.

Căn phòng yên tĩnh đến mức Tùng Lĩnh cảm thấy mình sắp phát đi/ên.

Hắn nhìn gương mặt tuấn tú của Tùy Giang, nghĩ thầm, đúng là không thể nhìn ngoại hình để đ/á/nh giá, người này thực sự là kẻ đi/ên.

Điên thật, đi/ên đến mức đi tìm cái ch*t.

Hắn rút chân khỏi tay Tùy Giang, đ/á mạnh vào vai đối phương, tất cả cảm xúc dồn nén bùng n/ổ: "Mày ch*t đi, dẫn theo tao luôn, chúng ta cùng ch*t đi!"

Tùy Giang ngã vật xuống đất, không đứng dậy. Đôi mắt đen kịt chứa đựng sự đi/ên cuồ/ng nén lại, hắn nhìn Tùng Lĩnh đang suy sụp, từ tư thế ngồi chuyển sang quỳ gối.

Hắn quỳ trước mặt Tùng Lĩnh, nâng bàn chân người kia lên hôn một cách thành kính, sau đó tiếp tục động tác lau chùi.

Từ đầu đến cuối không thốt lên một lời.

Tùng Lĩnh tức đi/ên người.

Hắn lại đ/á Tùy Giang, nhưng đối phương vẫn lặp lại hành động cũ.

Hắn quỳ trước mặt mình, chăm chú lau chân, như thể trong đầu chỉ còn mỗi việc này.

Cuối cùng, Tùng Lĩnh đành đầu hàng, hắn không thể vật lộn với cục bông vô tri. Kiệt sức nằm vật ra giường, nhìn chằm chằm đèn chùi pha lê trên trần, im thin thít.

Tùy Giang vẫn quỳ dưới chân giường.

Bầu không khí ngột ngạt kéo dài, hai người rơi vào thế giằng co kỳ quái. Chuông điện thoại của Tùng Lĩnh vang lên.

Chiếc điện thoại nằm lăn lóc dưới chân giường từ lúc Tùy Giang vội vã cởi đồ hắn. Tùy Giang nhặt lên, liếc mắt xem người gọi đến, đặt máy lên giường lên tiếng: "Bạn gái anh."

Tùng Lĩnh: …

Chuông reo lần nữa. Tùng Lĩnh chợt thấy cảnh tượng này thật nực cười. Hắn ngồi dậy bắt máy: "Có việc gì?"

Sau một thoáng im lặng, hắn chuyển sang tiếng Nhật lặp lại câu hỏi.

Không rõ người bên kia nói gì, Tùng Lĩnh trầm mặc hồi lâu rồi đáp: "Được, đặt vé đi."

Trong lúc nói, ánh mắt hắn không rời Tùy Giang. Người đàn ông vẫn quỳ đó như linh h/ồn thoát x/á/c, không một phản ứng.

Tùng Lĩnh bước xuống giường, vừa nghe điện thoại vừa mở khóa quần Tùy Giang, cúi đầu nuốt chửng vật thể gi/ữa hai ch/ân hắn.

Dù linh h/ồn đã ch*t, ít nhất thể x/á/c vẫn còn cảm giác.

Cơ thể Tùy Giang phản ứng chân thật. Hắn chậm rãi cúi xuống nhìn động tác của Tùng Lĩnh, con ngươi chợt chuyển động.

Hắn đưa tay ôm lấy đầu Tùng Lĩnh, nghe thấy giọng nữ vọng ra từ điện thoại nhưng đã không còn bận tâm. Giọng hắn khàn đặc, như vắt ra từ cổ họng: "Vợ ơi, anh yêu em."

Tùng Lĩnh: …

Điện thoại tắt đột ngột. Tùng Lĩnh nhả thứ trong miệng ra, khuôn mặt dính đầy chất lỏng nhớp nhúa, khẽ hỏi: "Anh vừa nói gì?"

Một giọt nước mắt rơi xuống tóc hắn. Tùy Giang nức nở như trẻ con: "Vợ ơi, anh yêu em. Em đừng đi."

Trái tim Tùng Lĩnh bỗng hồi sinh, m/áu tươi ào ạt lưu thông, cảm giác như từ địa ngục nhảy lên thiên đường. Hắn tưởng với tính cách lập dị của Tùy Giang, sẽ chẳng bao giờ thổ lộ.

Vậy mà hắn vừa nói lần nữa - hắn yêu mình.

Tùng Lĩnh nén nhịp tim, thì thầm: "Tôi không phải vợ anh."

Tùy Giang khẳng định: "Là em."

Hắn đ/è lên ng/ười Tùng Lĩnh, úp mặt vào cổ đối phương khóc nấc: "Em là! Em là vợ anh!"

Nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ Tùng Lĩnh. Tùy Giang chất vấn: "Lúc đó anh đã làm gì sai? Em nói đi! Anh không biết cách đối nhân xử thế, không hiểu mấy trò thăm dò vòng vo. Sao em chỉ cần nói một câu 'anh không phải người' rồi vứt bỏ anh?"

Tùng Lĩnh: …

Tùy Giang: "Sao em lại bỏ đi? Anh không màng em có bạn gái, nguyện làm kẻ thứ ba. Anh tưởng em đã chấp nhận, vừa mơ về một tương lai bên nhau thì em lại đi. Tại sao?"

Nước mắt nóng bỏng trên gáy Tùng Lĩnh như muốn ch/áy thủng tim.

Giọng Tùng Lĩnh khản đặc: "Vậy sao anh không nói thẳng? Không nói ra ai hiểu được anh nghĩ gì?"

Tùy Giang im bặt.

Hắn bế Tùng Lĩnh lên giường, ôm eo đối phương áp vào hõm vai, thở dài: "Anh đã rất cố gắng rồi."

Tùng Lĩnh gi/ật mình, ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt tuyệt đẹp kia - nơi ẩn chứa vô số cảm xúc chưa từng thấy, những mặt tính cách của Tùy Giang mà hắn chưa biết đến.

Tùy Giang nói khó nhọc: "Anh đã rất cố. Cố để không nh/ốt em làm của riêng, cố không can thiệp cuộc sống và công việc của em, cố thuyết phục bản thân rằng em có đời sống riêng chứ không phải vật sở hữu của anh, cố đừng gh/en khi em có bạn gái. Chỉ để làm được những điều này, anh đã kiệt sức rồi."

Tùng Lĩnh sững sờ.

Mấy câu nói ấy bỗng khiến hắn hiểu ra sự giằng x/é của Tùy Giang. Có vẻ Tùy Giang không giống người thường.

Tùy Giang nhìn chằm chằm, khẽ nói: "Anh x/ấu xa lắm. Tránh không được việc thích em, đành phải xa lánh. Không nỡ làm tổn thương em, lại không kìm được hành động tổn thương, đành quay sang hại chính mình."

Tùng Lĩnh: …

Tùy Giang khác xa hình tượng trong tưởng tượng. Hắn không phải tay tình trường lão luyện. Mọi hành động đều xuất phát từ bản năng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
7 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
10 Mộ Đế Vương Chương 13
11 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm