Cậu Diệp bị cậu Tạ húc mạnh một cái, đầu bút chì g/ãy lìa, cuốn tập viết chữ cũng rá/ch nát. Cậu quay đầu lại, mím ch/ặt môi trừng mắt nhìn cậu Tạ. Cậu Tạ lúc này mới biết sợ, vừa định cúi đầu nhận lỗi thì cậu Diệp đã lôi từ trong hộp bút ra một chiếc bút chì vót nhọn khác. Tay cậu giơ lên, đ/âm mạnh vào cánh tay cậu Tạ: "Tao đã bảo mày không được vượt qua ranh giới này rồi mà?!"

"Á!

Cậu Tạ thét lên một tiếng thảm thiết, ngay sau đó oà khóc nức nở.

Năm đó, hai cậu mới học lớp hai. Vết bút chì cậu Diệp đ/âm để lại một chấm đen nhỏ xíu trên cánh tay cậu Tạ. Về sau, dù cậu Tạ có dùng đủ cách cũng không tài nào xoá đi được. Rồi dần dà, cậu chẳng muốn xoá nó đi nữa.

07

Mỗi khi nghỉ hè, cậu Tạ như thằng đi/ên dẫn cả lũ chạy rông khắp ngõ hẻm chơi trò du kích, nhưng trong đám ấy chẳng bao giờ có bóng dáng cậu Diệp.

Nhà hai cậu chỉ cách nhau ba căn, thế mà cậu Tạ hiếm khi thấy cậu Diệp ra ngoài chơi.

Tò mò, cậu Tạ muốn biết cậu Diệp ngày ngày làm gì. Thế là một lần đi ngang qua nhà cậu Diệp, cậu Tạ không nén nổi, trèo tường vào, bám cửa sổ nhòm vào trong.

Trong phòng, cậu Diệp mặc bộ tiểu phục đuôi tôm, ngồi trước cây dương cầm trắng muốt. Đầu ngón tay cậu lướt nhanh trên phím đàn. Tiếng nhạc xuyên qua khung cửa sổ, tựa suối chảy róc rá/ch, từ từ lan đến chỗ cậu Tạ đứng.

Bỗng nhiên, cậu Tạ nhớ đến cuốn "Bạch Tuyết Công Chúa" mà em gái cậu hay đọc. Cậu nghĩ chắc cậu Diệp giống y hệt hoàng tử trong truyện. Tiếc là lúc này cậu Diệp đang quay lưng, cậu Tạ chẳng nhìn rõ mặt.

Cậu Tạ nín thở, cố nhịn, nhịn mãi rồi cuối cùng vẫn không kìm được, gõ gõ lên cửa kính. Nghe tiếng động, cậu Diệp ngừng đàn, quay lại đầy nghi hoặc. Đúng lúc đó, cậu Tạ dí sát mặt vào cửa kính, chu môi làm mặt x/ấu kinh dị.

Cậu Diệp nhíu mày, mở cửa đuổi theo thì ngoài sân đã vắng bóng cậu Tạ.

Cậu Tạ ba chân bốn cẳng chạy như bay trong ngõ, tim đ/ập thình thịch. Chốc chốc lại ngoái đầu nhìn lại, may sao cậu Diệp không đuổi theo.

Suýt nữa cậu Tạ đã sợ cậu Diệp lại lôi bút chì ra đ/âm mình.

Nhưng dù có bị đ/âm thêm lần nữa, cậu Tạ vẫn thấy đáng. Vì cuối cùng cậu đã được nhìn thấy mặt chính diện của cậu Diệp trong bộ đuôi tôm.

Mái tóc vuốt ngược để lộ vầng trán trắng hếu cùng khuôn mặt trái xoan nhọn. Đôi mắt phượng long lanh tựa có nước. Cậu Tạ chưa từng thấy hoàng tử ngoài đời, nhưng cậu tin chắc cậu Diệp chính là hình ảnh hoàng tử trong sách hiện về.

Lúc ấy cậu Tạ học lớp ba, đương nhiên cậu Diệp cũng lớp ba.

08

Lên lớp bốn, trong lớp cậu Tạ rộ lên trào lưu chơi bài giấy. Ngày ngày tan học, cậu ta như đứa mất trí, chạy từ lớp này sang lớp khác đ/á/nh bài. Những xấp bài thắng được cậu cẩn thận bọc giấy nháp, giấu kín trong ngăn bàn.

Cậu Tạ mê bài đến mức bỏ bê học hành. Thành tích từ áp chót tụt thẳng xuống bét lớp.

Cậu Diệp thấy vậy chướng mắt, một hôm không nhịn được, lạnh lùng chê khi thấy cậu Tạ đang xếp bài: "Mày định lấy thứ này nuôi thân à?"

Vốn dĩ cậu Diệp hiếm khi chủ động bắt chuyện, nên cậu Tạ hơi bất ngờ. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra giọng điệu kh/inh bỉ của cậu Diệp, bực tức đáp: "Tao nuôi thân bằng nó thì sao? Liên quan gì đến mày?"

Cậu Diệp liếc nhìn bài kiểm tra toán mới phát của cậu Tạ - cả tờ giấy chi chít dấu gạch đỏ, chua ngoa: "Đồ ngốc."

Vốn là người lịch sự, từ "ngốc" trong miệng cậu Diệp đã tương đương với "thằng ng/u" rồi.

Lời nói này người khác nghe có lẽ chẳng sao, nhưng cậu Tạ hiểu rõ hàm ý nên gi/ận dữ nhảy dựng lên, chỉ thẳng mặt cậu Diệp: "Diệp Thu Dương! Mày đừng tưởng học giỏi là muốn ch/ửi ai thì ch/ửi! Mày mới ng/u! Cả nhà mày ng/u! Cả thế giới mày ng/u nhất! Đồ thằng ng/u hôi hám!"

Bị ch/ửi như thế, cậu Diệp vừa tức vừa tủi, đứng ch/ôn chân tại chỗ. Một lúc sau, mắt cậu đỏ dần lên.

Cậu Tạ vốn đã chuẩn bị tinh thần đấu khẩu, nào ngờ lại khiến người ta khóc. Bỗng chốc hoảng lo/ạn không biết xử trí ra sao, thì nghe cậu Diệp cúi đầu lẩm bẩm điều gì đó.

Cậu Tạ không nghe rõ, "Hả?" lên một tiếng.

Cậu Diệp ngẩng mặt lên, nghiến răng nghiến lợi, trên má còn vệt lệ mờ: "Đỡ! Đỡ! Đỡ!"

Cậu Diệp vốn không biết ch/ửi bậy, không thốt ra được những lời tục tĩu cậu Tạ hay nói. Dù lên lớp bốn rồi, bị cậu Tạ chọc tức mặt đỏ bừng, cũng chỉ dám nói "đỡ".

Đáng lẽ cậu Tạ phải phá lên cười. Gặp ai khác, cậu đã chế nhạo không thương tiếc: "Lớn rồi còn đỡ đỡ cái gì? Đỡ cái c/on m/ẹ mày ấy!"

Nhưng nhìn gương mặt cậu Diệp, cậu Tạ chẳng tài nào cười nổi. Hai người cứ thế, một đứng một ngồi, một đờ người một khóc lóc, giằng co hồi lâu. Cuối cùng, cậu Tạ chịu thua xin lỗi trước.

Cậu kéo ghế sát lại bên cậu Diệp: "Tao xin lỗi, tao mới là thằng ng/u hôi hám. Diệp Thu Dương đừng khóc nữa."

Cậu Diệp hậm hực, dịch người ra xa.

Cậu Tạ cuống quýt lấy tay áo lau mặt cho cậu Diệp: "Tao sai rồi, thật sự sai rồi. Mày muốn đ/á/nh tao không?"

Lúc nhận lỗi, cậu Tạ nói gì cũng được. Cậu Diệp nghe vậy thật sự giơ tay lên. Thấy động tĩnh, cậu Tạ vội ôm đầu co rúm lại. Nhưng cái t/át mãi chẳng thấy đâu. Đợi mãi không thấy, cậu Tạ ngẩng lên thì thấy cậu Diệp đã cúi đầu làm bài tập. Cậu Tạ bèn rón rén chống cằm nhìn tr/ộm. Vết lệ trên mặt cậu Diệp đã khô, khóe miệng dường như cong cong hơi nhếch lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm