Khuê Phòng Lục - Nguyên Trân

Chương 4

23/07/2025 01:20

Những kẻ này đều là tạm m/ua ở kinh thành, chẳng phải người trong thế gia điều dưỡng, láu cá khôn lường. Bảo mẫu trưởng viện bước tới nhíu mày tỏ vẻ bất phục: 'Phu nhân, là lão phu nhân không chịu dùng, chúng nô tài đâu thể ngồi nhìn đồ tốt hoài phí? Kẻ hạ nhân vốn là ăn cơm thừa mà?' Ta đáp: 'Nói hay lắm, nhưng ngươi hẳn không rõ ta. Lão phu nhân tiếc của quý vật, ta lại chỉ thích hoang phí. Ta chẳng có sở thích nào khác, chỉ thích mang bạc ra nghe tiếng vang! Ai dám nhận lấy, ta đ/ập nát cho nghe tiếng!' Dứt lời ngẩng mặt lên, sai thị nữ bưng cháo yến sào tới. Mẫu thân vẫn không chịu dùng, muốn để dành cho Tú Tú. Bà không ăn một bát, ta liền đổ một bát trước mặt mọi người, khiến mẫu thân h/ồn siêu phách tán. Vừa khóc nghẹn ngào vừa đón lấy bát cháo ăn. Đám người vốn xôn xao, bị ánh mắt ta quét qua, đều cúi đầu im bặt. Ta phất tay: 'Đã nhớ lấy rồi thì lui về việc riêng. Nhưng ta dặn các ngươi một câu: dù sân lão phu nhân xuất nhập riêng, đối bài vẫn phải đến đây nhận. Ta không quan tâm các ngươi trước kia thế nào, chỉ cần sai nửa phân, hãy biết th/ủ đo/ạn của ta!' Mọi người không dám lưu lại, co cổ rút lui.

8.

Thấy mẫu thân ăn cháo ngon miệng, ta vừa định sai thị nữ thêm bát nữa. Bùi Chiếu cuốn như gió xông tới trước mặt, nắm ch/ặt cánh tay kéo ta đứng dậy, gằn giọng quát: 'Sao nàng vẫn thế! Chẳng bao giờ coi người là người?!' Khiến mẫu thân gi/ật mình, bát chén lăn vỡ, tay mò về phía chúng ta: 'Chiếu nhi... Sao con dám nói với Đại cô nương như vậy...' Bùi Chiếu mắt đầy bi phẫn, siết ch/ặt ta không buông, ngoảnh lại: 'Mẹ, nàng nhục mạ chúng ta như thế, một lần chưa đủ, còn chịu lần hai sao?' Hắn nhìn ta: 'Nàng tưởng ta không biết? Năm xưa nàng giả bố thí chúng ta, kỳ thực chỉ lấy kẻ nghèo làm trò tiêu khiển. Em gái ta vào viện nàng phải vứt bỏ hết đồ đạc mang theo. Khi ta tòng quân, Diêu Tứ bảo nàng cũng đem người đ/ập phá hết đồ đạc trong nhà. Đã kh/inh thường chúng ta, sao không buông tha? Sao phải nâng đỡ ta trong quân ngũ? Quân công của ta đổi bằng m/áu, nàng lại biến thành vô giá trị!' Ta nghiêng đầu, ngẩn người nhìn vết s/ẹo trên khóe mắt hắn - tàn tích c/ứu mạng ta, ánh mắt từ rõ thành mờ, lại từ mờ thành rõ, rồi khép mắt lại. Mẫu thân sờ được hắn, miệng lúng búng, nóng lòng không nói nên lời, chỉ lặp: 'Không phải! Không phải!' Ta vỗ tay hắn, lòng mệt mỏi vô cùng: 'Hãy buông ra, đừng cãi nhau trước mặt mẹ, làm bà sợ.' Bùi Chiếu trừng mắt nhìn ta, dường như đ/au hơn ta, tay run lẩy bẩy. Ta thở dài: 'Tướng quân, ngài nắm đ/au tay thiếp rồi.' Bùi Chiếu gi/ật mình, từ từ buông tay. Đang giằng co, quản gia hớt hải chạy vào báo: 'Tướng quân, Đại tiểu thư bị b/ắt c/óc, vứt trước cửa phủ rồi!' Mẫu thân ngất xỉu. Ta ôm ch/ặt bà, Bùi Chiếu vội vã chạy ra. Khi an trí mẫu thân xong, ta tới các Tú Tú, đối diện bóng lưng lạnh băng của hắn. Muốn xem Tú Tú hôn mê, hắn cũng ngăn lại. Bùi Chiếu mặt lạnh như băng, chỉ nói một câu: 'Trước giờ ta không biết, đến giờ kẻ th/ù nàng vẫn nhiều thế. Nàng biết hôm nay có phục binh nên bảo em gái ta ngồi xe nàng đi lễ chùa?' Lời vô căn cứ, ta lại hiểu ra hàm ý: kẻ b/ắt c/óc Tú Tú hôm nay vốn nhằm bắt ta? Đúng là ngày mồng chín hàng tháng ta thường đi chùa - ngày mẹ mất, nhưng chưa hề bảo Tú Tú đi. Nói kẻ th/ù, ta không ít, trước khi Triệu thị - kế thất của phụ thân lên ngôi, Mai thứ thiếp nắm quyền, bà ta keo kiệt tiền bạc, ta lại phải nuôi nhiều người, kinh doanh khắp kinh thành, tất nhiên lắm kẻ th/ù. Nhưng dù thế nào, chẳng ai hủy danh tiếng ta, đ/ốt cửa hiệu còn hợp lý hơn.

Chân mày ta từ từ nhíu lại: 'Tướng quân ý gì?' 'Nàng mồm năm miệng mười nói vì Tú Tú, cự tuyệt Diêu tứ ca. Nhưng năm ấy ta còn bé, nhà bữa đói bữa no, toàn nhờ Diêu tứ ca đi làm thuê, chia nhau bánh mạch thô hai nhà mới sống qua. Khi hắn phát đạt cũng từng gửi lương thảo, bạc trắng tới quân doanh. Nàng đề phòng hắn thế, chẳng phải kh/inh thường sao? Diêu tứ ca trượng nghĩa như vậy, nàng còn chê bai, lẽ nào không nhờ Tống gia nàng, đời người chẳng thể thành danh?' Ta lặng nhìn hắn, hắn khẽ nhếch mép: 'Phải rồi, bản tính nàng vốn thế: bố thí ta, sau lưng lại nhục mạ gia đình ta. Mặt ngoài tốt với Tú Tú, quay đầu đẩy nàng vào hố lửa.' Ta nhìn thẳng: 'Rõ ràng là định kiến của tướng quân với ta chưa buông.' Bùi Chiếu sững sờ, mệt mỏi quay lưng: 'Định kiến? Có lẽ vậy. Nàng tưởng ta không biết? Ta biết đấy, Diêu Tứ h/ận nàng. Năm xưa hắn thích thị nữ tam đẳng của nàng, nàng chê hắn nghèo không chịu, gả cô ta làm thiếp cho lão viên ngoại. Ta đã cố gắng không nghe lời đàm tiếu, nhưng nàng vẫn thế...' Khoảnh khắc ấy, ta như bị dội nước đ/á, tim rá/ch lỗ thủng, gió lùa ào ào. Ta chớp mắt nuốt cay đắng, đột nhiên hỏi: 'Tướng quân có viết thư cho thiếp chưa?' Bùi Chiếu ngẩn người, do dự, cuối cùng mím môi: 'Chưa.' Dứt lời tự bước đi. Ta nhìn cục giấy dưới án thư, mở ra nhẹ nhàng, cổ họng nghẹn đắng: 'Sao chưa? Đây chẳng phải sao?' Nắm tờ giấy, nén đắng lòng tới thư phòng đóng ấn riêng hắn. Trở về qua sân, cây quế khô héo. Chẳng màng hài thêu mỏng manh, ta đứng lặng trước cây quế rất lâu. Bảo mẫu, tỳ nữ theo hầu quỳ rạp đất, nài xin ta vào nhà. Cho đến khi bảo mẫu vú ta chạy tới, miệng không ngớt: 'Con ơi! Tổ tông! Gan ruột của ta! Mụ muốn móc tim bảo mẫu sao?'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chẳng Lẽ... Phu Quân Không Được Sao!?

Sau khi Triệu Khê Hành lần thứ ba cầu hôn đích tỷ thất bại, ta trèo lên đầu tường gọi với sang: "Tướng quân, hay là ngài cưới ta đi? Ta dễ cưới lắm đó!" Sắc mặt chàng hơi sững lại, rồi khéo léo nhẹ nhàng từ chối ta. Nào ngờ trong buổi yến tiệc mùa xuân, ta và chàng chạm mặt nhau, sắc mặt chàng ửng đỏ, giọng nói khàn đặc: "Giúp ta..." Ta lùi lại một bước, vội vàng lắc đầu: "Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ ta vẫn còn là khuê nữ, sắp được gả chồng." "Tính mạng của Tướng quân đương nhiên quan trọng, nhưng cũng chẳng thể so với danh tiết của tiểu nữ được." "Ta thấy Trưởng công chúa đang đi tìm ngài khắp nơi, ta lập tức gọi nàng ấy đến giúp nhé…" Thân hình chàng loạng choạng lảo đảo, nghiến răng nói: "Ta sẽ cưới nàng! Được chưa?!" Ta lập tức bước tới đỡ lấy chàng: "Tướng quân nói vậy sớm có phải tốt hơn không! Xem ngài toát bao nhiêu mồ hôi này, để ta giúp ngài ngay đây." Chàng kinh ngạc: "Ngay... ngay tại đây sao? Hay... hay là tìm một nơi... vắng vẻ hơn một chút ..." "Không cần đâu ạ, ở đây cũng được rồi." Nói rồi ta tháo đai lưng, kiễng chân lên. Chàng nhắm mắt như thể chấp nhận số phận, khẽ cúi người xuống: "Được... nàng đừng có hối hận..." 1 Triệu Khê Hành còn chưa kịp nói hết câu, ta đã nhét vào miệng chàng một viên thuốc thanh nhiệt giải độc. "Tướng quân ngậm cho nó tan ra là có thể giải được độc dược trong người rồi." Sau một thoáng im lặng, sắc đỏ bừng trên mặt chàng dần tan biến. Chàng bỗng quay sang nhìn ta, ánh mắt phức tạp: "...Chỉ vậy thôi sao?" Ta ngây ngẩn cả người: "Bằng không thì thế nào ạ? Tướng quân đang mong chờ điều gì sao?" Chàng vội ho khan một tiếng, quay mặt đi. Rõ ràng dược tính đã được giải, mà tai vẫn đỏ rực như trước. Một lát sau, chàng như đã hoàn hồn lại, chau mày nhìn ta: "Nếu Giang cô nương đã có sẵn giải dược thì cứ đưa thẳng cho ta là được. Ta nhất định sẽ hậu tạ, cớ sao lại phải lôi chuyện nam nữ thụ thụ bất thân ra làm gì?" Ta nhíu mày. Sao người này lại trở mặt c.ắ.n ngược lại ta một cái thế nhỉ? Chẳng lẽ còn muốn nuốt lời sao? "Tướng quân nói lời này thật vô lý. Vừa rồi ngài đứng còn không vững, nếu ta đưa thẳng cho ngài, ngài có cầm nổi ư?" "Dù sao thì... cũng phải để ta tự tay đút cho ngài đúng không? Tay ta đã chạm vào ngài, chẳng phải cũng là da thịt tiếp xúc rồi sao?" "Ta tuy không cao quý bằng đích tỷ, nhưng cũng là một cô nương trong sạch, sao có thể tùy tiện dây dưa với nam nhân bên ngoài?" Chàng nhất thời cứng họng nghẹn lời, lúng túng chuyển chủ đề: "Sao nàng lại mang theo sẵn giải dược này bên mình?" Ánh mắt chàng rơi xuống vạt áo mà ta vừa cởi ra còn chưa kịp buộc lại, ánh mắt thoáng trầm xuống. Giải dược vốn được ta cất bên trong áo, Giải dược vốn được ta cất bên trong áo, mà y phục dự tiệc lại nhiều lớp phức tạp, nên khi nãy mới phải tháo đai lưng ra mới lấy được. Ta quay người buộc lại đai lưng, rồi mới thong thả nói: "Tướng quân lâu ngày không ở kinh thành, e rằng có lẽ không rõ." "Tính tình Trường công chúa xưa nay phóng túng, yến tiệc do nàng ấy tổ chức, bọn ta đa phần đều mang sẵn giải dược, để phòng ngừa bất trắc." "Huống hồ, trên đời nào có loại thuốc chỉ có thể giải bằng cách… ấy chứ." “Đa phần chỉ là khiến người mềm nhũn không còn sức, để Trường công chúa dễ bề làm điều mình muốn thôi." Lời còn chưa dứt, từ xa đã vang lên tiếng Trường công chúa giận dữ mà ẻo lả: "Người đâu rồi! Bổn cung đến giường cũng chuẩn bị xong rồi! Lại để Đại tướng quân của bổn cung chạy mất rồi!" 2 Ta còn chưa kịp hoàn hồn đã bị Triệu Khê Hành bế lên, ẩn mình giữa tán cây rậm rạp. Trưởng công chúa dẫn theo một đám cung nữ và hộ vệ vội vàng đuổi tới. "Công chúa yên tâm, thứ thuốc đó mạnh lắm, đủ để hạ gục cả một con trâu đấy ạ! Nô tài còn cố ý tăng gấp đôi liều lượng nữa đó!" Giọng Trưởng công chúa đầy sốt ruột mất kiên nhẫn: "Thế ngươi nói xem! Người chạy đi đâu rồi! Còn không mau đi tìm cho bổn cung!" "Nô tài lập tức đi tìm ngay đây!" Một cung nữ bên cạnh nhỏ giọng hỏi: "Công chúa vì sao lại cứ một mực nhớ thương Triệu tướng quân vậy ạ? Người ta đều nói tướng mạo chàng ta mặt mũi hung dữ, cử chỉ thô lỗ chẳng chút nhã nhặn, các tiểu thư trong kinh thành đều tránh còn không kịp..." Trưởng công chúa cười khẩy: "Tiểu nha đầu nhà ngươi thì biết cái gì chứ! Thú vui trong khuê phòng, nào phải thứ mấy cái bình hoa kia sánh được?" "Ngươi chưa thấy cánh tay của Triệu tướng quân, còn cả đôi chân kia nữa... chậc chậc, bổn cung còn thoáng liếc thấy được cả phần hông dưới của chàng..." Nàng ấy hạ thấp giọng, khoa tay múa chân một lúc, khiến cung nữ kinh ngạc đến đỏ bừng cả mặt. "Thật…thật vậy sao ạ?" "Hừ, bổn cung nhìn người trăm lần không sai, mắt của bổn cung chính là thước đo! Lẽ nào còn giả được sao?" Ta theo bản năng liếc xuống phía dưới người bên cạnh. Lập tức bị Triệu Khê Hành lườm cho một cái. Ta lập tức vội vàng thu lại tầm mắt. Đúng là đồ keo kiệt, cho Trưởng công chúa xem mà không cho ta xem. Mãi cho đến khi đoàn người của Trưởng công chúa vừa mắng vừa bỏ đi xa dần, chàng mới vòng tay ôm ta, tung người đáp xuống đất. Chàng buông tay, lùi lại một bước, nét mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng: "Chuyện hôm nay đa tạ Giang cô nương. Cáo từ." Thấy chàng sắp rời đi, ta vội níu lấy tay áo chàng: "Tướng quân cứ thế mà đi sao? Lời nói cưới ta... là chàng lừa ta sao?" Chàng khựng lại dừng bước, khẽ nhíu mày: "Giang cô nương, Triệu mỗ không phải là kẻ thất tín." Ta vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y áo, không chịu buông: "Ta và ngài cũng chỉ mới gặp nhau vài lần, làm sao ta biết được con người ngài thế nào? Nếu ngài cứ thế bỏ đi, ta cũng chẳng biết kêu oan cùng ai. Danh tiết của ta..." Chàng có vẻ như bất đắc dĩ, lấy từ trong ngực áo ra một miếng ngọc bội, trịnh trọng đặt vào lòng bàn tay ta. Trên ngọc bội khắc hai chữ "Khê Hành". "Giờ thì Giang cô nương đã yên tâm chưa?" Ta nắm chặt ngọc bội, đôi mắt cong cong, miệng cười tươi rói: "Yên tâm, yên tâm chứ ạ! Tướng quân phong thái đường hoàng, một lời như vàng, tất nhiên sẽ không thất tín rồi!!" Khóe miệng chàng khẽ giật giật, cuối cùng quay người, sải bước rời đi. Ta vẫy tay với bóng lưng của chàng, không quên dặn dò nho nhỏ: "Triệu tướng quân, ta chờ ngài đến cưới ta đó nha~ "Nhớ đến nhanh một chút đó nha~" 3 Mấy hôm trước, ta thấy Triệu Khê Hành lần thứ ba bị đích tỷ từ chối ngoài cửa. Chàng đứng thẳng tắp, nghe những lời khách sáo của đích mẫu, rồi trầm mặc lẳng lặng cáo từ. Lần đầu tiên ta thấy chàng cầu hôn là ba tháng trước. Khi ấy, đích mẫu thấy chàng quân công hiển hách, được ban thưởng nhiều, bèn vui vẻ đồng ý. Thậm chí còn hết lời khen Triệu Khê Hành trên trời không có, dưới đất chẳng tìm ra, nào là anh hùng, tài giỏi, khiêm cung trước mặt đích tỷ. Đích tỷ ta nghe vậy xuân tâm nảy động, vụng trộm chạy đến ngoài doanh trại, muốn lén nhìn mặt vị phu quân tương lai. Nào ngờ hôm đó Triệu Khê Hành vừa vừa huấn luyện binh sĩ xong, trên mặt râu ria rậm rạp, cả người đen xì như than, trên người còn vương mùi máu tanh và mồ hôi. Đích tỷ chỉ liếc một cái đã hét lên một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ. Sau khi tỉnh lại thì khóc lóc om sòm, thà chếc chứ không chịu gả. Phụ thân ta bất đắc dĩ, đành tự mình đứng ra từ hôn. Triệu Khê Hành không ầm ĩ nổi giận, chỉ cách một thời gian lại đến cầu thân lần nữa. Lần này chàng chải chuốt gọn gàng, ăn mặc sạch sẽ hơn, khoác trên mình bộ cẩm bào đang thịnh hành ở kinh thành, thậm chí trông còn có vẻ trắng ra đôi chút. Nhưng đích tỷ vẫn chê chàng râu quai nón um tùm, thân hình quá vạm vỡ, không có dáng vẻ phong nhã của văn nhân. Đến lần thứ ba, chàng mang đến nhiều sính lễ hơn, tư thái cũng hạ thấp hơn, thành khẩn. Ta nhìn thấy chàng liên tiếp bị từ hôn mà không hề tức giận, lại còn biết thuận theo ý nữ nhân mà thay đổi bản thân. Trừ việc hơi đen một chút, hơi đô con một chút, hơi nhiều râu một chút, thì quả là một đức lang quân hiếm có. Cho nên khi đích tỷ chế giễu ta: "Nếu ngươi đã ngưỡng mộ như vậy, ta nhường cho ngươi nhé?" "Thứ võ phu thô tục như vậy, cũng xứng với ngươi đấy." Ta bèn vui vẻ hớn hở trèo lên đầu tường, hỏi chàng có muốn đổi người để cưới không. Kết quả sau đó, bị chàng từ chối thẳng thừng. Đích tỷ biết chuyện, cười nghiêng ngả, cười đến hoa cả mắt: "Ha ha ha ha! Giang Hàm Nguyệt, ngay cả người đàn ông mà ta không cần cũng chẳng thèm lấy ngươi!" "Ngươi cứ ngoan ngoãn đi làm thiếp cho Trương viên ngoại đi!" "Nghe nói ông ta vừa qua sinh thần năm mươi tuổi, trông phúc hậu lắm! Chắc chắn sẽ hết mực thương yêu ngươi!" 4 Ta ở trong nhà không nơi nương tựa, mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái. Sau khi sinh ta ra thì qua đời. Phụ thân là Lễ bộ Thị lang, trong phủ thiếp thất con cái có cả một đàn. Thứ nữ trong nhà đa phần được nuôi lớn để gả cho quyền quý làm thiếp, đổi lấy lợi ích cho gia tộc. Các thứ tử thì khá hơn, còn có thể cùng nhau đọc sách, đi học. Bởi vậy, ta luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, ở trước mặt đích mẫu thì kín đáo lấy lòng, chỉ mong những ngày tháng của mình dễ sống hơn một chút. Nhưng khi lớn lên, cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận phải làm thiếp. Ta khổ công rèn luyện cầm, kỳ, thư, họa, chỉ mong có một cơ hội nhỏ để thể hiện bản thân. Thế nhưng, chỉ cần có đích tỷ ở đó, ta sẽ vĩnh viễn là kẻ bị đè xuống làm nền. Dù đôi khi nhờ dung mạo mà thu hút được vài ánh nhìn, nhưng khi người ta nghe ta là thứ nữ nhà Giang Thị lang, lập tức lùi bước. Lần trèo tường hỏi gả, là canh bạc liều mạng cuối cùng được ăn cả ngã về không. Lần cứu chàng trong yến tiệc mùa xuân, cũng vậy. Vốn dĩ ban đầu ta cũng chỉ nghĩ bán cho chàng một ân tình, để cầu Triệu Khê Hành giúp ta tìm một vị lang quân đáng tin cậy. Nào ngờ, chàng lại trực tiếp mở miệng muốn cưới ta. Ta ôm ngọc bội trong tay, vui sướng lăn lộn trên giường. Ta sắp được gả đi rồi, ta sắp gả được ra ngoài rồi. Không cần phải làm thiếp cho lão Trương viên ngoại năm mươi tuổi kia nữa. Thật tốt quá rồi. Ngày hôm sau, ta nghe nói chàng lại đến cầu thân. Ta còn tưởng phải vài ngày nữa cơ, ta mặc bộ y phục đẹp nhất, vội vã chạy đến chính sảnh. Vừa đến cửa đã nghe thấy giọng nói mất kiên nhẫn của đích tỷ: "Triệu tướng quân! Ta nói lại lần nữa, ta không có ý với ngài! Dù ngài có cầu hôn mười lần hay trăm lần, ta cũng sẽ không đồng ý! Ngài từ bỏ đi!" Đích mẫu ở bên cạnh kéo tay tỷ ấy: "Dao Nhi! Bớt lời lại!" Phụ thân thì cố gắng hòa giải: "Triệu tướng quân đừng trách, tiểu nữ bị chiều hư rồi, không hiểu chuyện..." Bầu không khí trong sảnh trở nên căng thẳng đông cứng lại. Triệu Khê Hành quay lưng về phía ta, dáng người thẳng đứng như cây tùng, không nói một lời. Ta hít một hơi thật sâu, bước qua bậc cửa. Đúng lúc này, chàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn ta một cái, rồi chuyển ánh mắt sang phụ thân ta, nói: "Giang đại nhân hiểu lầm rồi. Triệu mỗ hôm nay đến không phải để cầu thân đại tiểu thư của quý phủ." Chàng giơ tay, chỉ về phía ta, mang theo một tia ý cười: "Mà là để cầu thân Lục tiểu thư của quý phủ, Giang Hàm Nguyệt."
Cổ trang
Cung Đấu
Hài hước
0
Biến thái Chương 11