Tôi nhìn những dòng chữ trên điện thoại, rồi đối diện với ánh mắt chân thành của Quý Bình An, những con chữ bỗng như được thổi h/ồn bởi tình cảm đặc biệt. Giọng nữ máy móc lạnh lùng vang lên, mang theo tấm lòng trang nghiêm của chàng khiến mũi tôi cay cay.

"Rất lâu rồi."

Giọng máy bổ sung thêm.

12

Sau khi x/ác nhận qu/an h/ệ tình cảm, Quý Bình An bỗng trở nên e thẹn lạ thường.

Cậu ấy khép nép dịch mông về phía trước, áp sát tôi hơn chút nữa rồi đỏ tai dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi: "Cho anh hôn một cái được không?"

Nhìn đôi tai đỏ ửng như muốn chảy m/áu của Quý Bình An, tôi nhịn cười không nổi. Đã thành đôi rồi còn giả bộ thuần khiết làm gì? Muốn hôn thì cứ hôn đi!

Tôi lao tới, hôn lên môi cậu ấy một cái chụt giòn giã. Đôi tai Quý Bình An càng đỏ hơn, nhưng cậu đưa tay đỡ lấy đầu tôi, cắn nhẹ vào bờ môi đang định rút lui.

Lần đầu yêu đương, cả hai chúng tôi đều vụng về. Cậu ấy cắn môi tôi xong lại ngây người, hai bờ môi áp khít vào nhau.

Tôi dè dặt li/ếm nhẹ. Thân hình đối phương lập tức cứng đờ, sau đó đột nhiên trở nên táo bạo, môi lưỡi quấn quýt trong động tác còn non nớt.

"Cố Minh Viễn! Ba về... rồi..."

"Ầm!"

Cánh cửa ký túc xá bị đẩy mạnh. Tôi gi/ật mình vội vàng đẩy Quý Bình An ra.

Lâm Dương há hốc miệng đứng ch*t lặng. Cậu ta và Quý Phong đứng ch/ôn chân ở cửa, dán mắt vào hai chúng tôi.

"!!! Tình huống gì thế này?!"

Sau khi bị Lâm Dương và Quý Phong "thẩm vấn", chúng tôi đã khai toàn bộ quá trình. May mắn là cả hai đều thông cảm.

Trong lúc Lâm Dương ôm Quý Phong khóc lóc vì hai đứa trong phòng đều có đôi có cặp, Quý Bình An nắm ch/ặt tay tôi. Cậu hôn lên mu bàn tay tôi rồi nhoẻn miệng cười làm ký hiệu: "Chúng ta sẽ mãi bên nhau."

Ngoại truyện - Quý Bình An

Vừa bước vào ký túc, tôi đã nhận ra Cố Minh Viễn ngay lập tức.

Thực ra việc nhận ra cũng dễ hiểu, bởi tôi chính là vì cậu ấy mà đến.

Chỉ có điểu hình như cậu ấy đã quên mất tôi.

Không sao, tôi sẽ luôn nhớ.

Nhưng tôi khổ sở vì không có lý do để tiếp cận. Tôi không chỉ muốn làm bạn, mà còn muốn tiến xa hơn.

Tôi muốn trở thành bạn trai cậu ấy, muốn được cậu ấy yêu thương, muốn được ở bên cậu.

May mắn là ngoại hình của tôi khá ổn, có lẽ đã để lại ấn tượng tốt với cậu ấy.

Quả nhiên sau này cậu ấy đã thích tôi.

Cậu ấy không biết rằng tình cảm của mình lộ rõ như ban ngày. Những quan tâm vô thức hàng ngày, thân nhiệt tăng cao khi áp sát, nhịp tim đ/ập nhanh khi gần gũi, cùng sự căng thẳng khi chung giường.

Cậu ấy trằn trọc bên cạnh, còn tôi cũng mang tâm trạng tương tự, nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ say.

Tôi định tìm thời cơ thích hợp để tỏ tình, nhưng chưa kịp làm thì đã bị cậu ấy giành mất phần trước.

Dù khung cảnh tỏ tình không giống trong tưởng tượng, nhưng kết quả vẫn tốt đẹp.

Đó là kết quả tôi chờ đợi suốt nhiều năm trời.

Hồi 6 tuổi, tôi theo gia đình đi du lịch. Tình cờ gặp Cố Minh Viễn ở công viên gần nhà. Khi ấy cậu ấy nhỏ nhắn, cao hơn tôi chút xíu, suốt ngày lém lỉnh nói không ngừng.

Thuở nhỏ vì không thể nói chuyện, tôi sống khép kín, hầu như không có bạn. Trừ Cố Minh Viễn - cậu ấy dẫn tôi hòa nhập, sửa lại những biệt danh x/ấu mà lũ trẻ đặt cho tôi.

Cậu ấy nói: "Mẹ tớ bảo Bình An là đứa trẻ tuyệt nhất, tớ cũng nghĩ vậy." Khi tranh cãi với những đứa trẻ khác, cậu ấy hùng h/ồn: "Bình An thuộc bao nhiêu bài thơ, các cậu đều không làm được, Bình An đỉnh nhất!"

Cậu bé nhỏ ấy cho tôi dũng khí phi thường.

Sau hai tháng gắn bó, khi tôi đã vô cùng phụ thuộc thì cậu ấy rời đi. Bố mẹ ly hôn, cậu theo mẹ về quê.

Tôi thầm nhủ phải lớn thật nhanh, thật cao để tìm lại Cố Minh Viễn.

Rồi tôi thực sự tái ngộ cậu ấy. Khi hai chúng tôi bước so le qua nhau, tôi nhận ra ngay lập tức, rồi thấy cậu bước vào trường cấp ba.

Ngôi trường nhỏ bé ấy, việc dò hỏi thông tin một người chẳng khó khăn gì.

Tôi biết được cậu ấy học rất giỏi, lại nổi tiếng vì ngoại hình ưa nhìn. Từ đó tôi biết được nguyện vọng đại học và chuyên ngành cậu chọn.

Thật may mắn, chúng tôi đã có thể gặp lại nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7